Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 10:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

“Haiz, nhớ nhà quá, nhớ núi Lạc Du quá đi mất!”

Đợi ngày mai biến lớn trở lại, nàng nhất định phải tìm cách chuồn khỏi đây để nghe ngóng tin tức của Tường Vi tỷ tỷ. Chỉ cần tìm được tỷ ấy, hai người sẽ dắt nhau về núi Lạc Du, đời này quyết không xuống núi nữa.

Lận Vọng Trần đẩy đĩa bánh hoa sen về phía Tiểu Lê Hoa. Nàng vươn đôi tay nhỏ xíu, bẻ một miếng từ chiếc bánh cao bằng nửa người mình rồi cắn một miếng thật to. Vị bánh thanh tao, ngọt ngào lại giòn tan trong miệng.

Đôi mắt to tròn long lanh của nàng híp lại vì sung sướng. Nàng rảnh tay bẻ thêm một miếng lớn, ân cần dâng tận tay Lận Vọng Trần, miệng nhồm nhoàm nói chẳng rõ chữ:

“Ngon lắm, Điện hạ cũng ăn đi.”

Một “vật nhỏ” xinh xắn như thế, cứ kiễng chân, giơ đôi tay bé tí, mắt lấp lánh mời mọc, thì dù có sắt đá đến đâu cũng chẳng nỡ lòng từ chối. Lận Vọng Trần đưa tay định đón lấy, nhưng chẳng may lại bóp nát vụn miếng bánh vốn đã mỏng manh ấy.

Lận Vọng Trần: “...”

Tiểu Lê Hoa vốn đã quá quen với cái lực tay như “trâu mộng” của hắn, nàng lại bẻ thêm một miếng khác đưa qua. Lần này, hắn cẩn thận dùng thìa hứng lấy rồi mới đưa vào miệng. Miếng bánh quá bé, vừa chạm đầu lưỡi đã tan mất, chẳng nếm rõ được vị gì, nhưng thấy vật nhỏ cứ nhìn mình chằm chằm, hắn đành khẽ gật đầu ý bảo cũng được.

Sau màn “đáp lễ”, hai bên ai nấy tự ăn phần mình. Lận Vọng Trần thong thả và tao nhã dùng bữa. Còn Tiểu Lê Hoa thì ngồi cạnh đĩa bánh, cứ thế bẻ từng mẩu nhấm nháp.

Giờ người nhỏ lại nên cái bụng cũng bé đi, nàng chỉ ăn vài “cánh hoa” đã no căng. Lau sạch tay xong, nàng ngồi bệt trên bàn chống cằm, nghiêng đầu nhìn Lận Vọng Trần mà ngẩn người. Thái tử lợi hại như vậy, không biết ngài ấy có biết tung tích Tường Vi tỷ tỷ không nhỉ? Hay là cứ dò hỏi thử về tên thư sinh kia xem sao?

Nhưng nàng chỉ biết hắn là một thư sinh, ngoài ra chẳng còn thông tin gì khác. Hơn nữa, đám pháp sư bắt yêu chắc chắn chẳng đời nào chấp nhận chuyện người và yêu kết duyên. Nếu nàng chưa rõ đầu đuôi mà đã nói bậy, lỡ đâu lại chuốc họa cho tỷ ấy thì khổ.

Thôi, cứ để nàng tự đi tìm cho chắc. Nàng và Tường Vi tỷ tỷ sống cùng nhau cả trăm năm, quá quen hơi bén tiếng rồi, chỉ cần nơi nào tỷ ấy từng đi qua, nàng đều có thể đánh hơi thấy ngay.

Lận Vọng Trần dùng bữa xong, múc nửa thìa canh rồi hỏi:

“Uống chút canh không?”

Tiểu Lê Hoa cảnh giác ngồi bật dậy:

“Canh... canh gì thế ạ?”

Lận Vọng Trần đưa thìa canh đến trước mặt nàng:

“Yên tâm, không phải canh thịt yêu đâu.”

“Thế thì tốt.”

Bị trúng tim đen, Tiểu Lê Hoa bối rối cười trừ. Nàng ghé lại gần, thuận theo tay hắn uống một ngụm nhỏ. Nếm ra vị canh gà, nàng mới yên tâm uống thêm vài ngụm nữa.

Dùng bữa xong, Lận Vọng Trần nhấc Tiểu Lê Hoa giấu vào trong ống tay áo rồi mới gọi người vào dọn dẹp. Trời đã về khuya, hắn đặt nàng lên giường để nàng nghỉ ngơi, còn mình thì ra ngoài làm việc gì đó. Suốt chặng đường dài bôn ba, lại thêm một phen hú vía, nàng sớm đã kiệt sức nên vừa chạm gối đã bắt đầu gà gật.

Trong cơn mơ màng chẳng biết đã qua bao lâu, Lận Vọng Trần mới trở lại. Hắn đã thay một bộ y phục khác, trên người còn vương chút hơi nước mát lạnh, nàng mới biết là hắn vừa đi tắm rửa xong. Lận Vọng Trần lên giường, nhấc vật nhỏ đang nằm mềm nhũn trên gối mình ra, đặt xích vào phía trong rồi cũng nằm xuống. Một người một yêu không ai nói câu nào, cứ thế nhắm mắt đi ngủ.

Đang lúc nửa đêm, mi mắt Lận Vọng Trần khẽ động. Hắn liếc nhìn về phía cửa sổ một cái rồi lại vờ như không có chuyện gì mà nhắm mắt lại. Bản năng của loài yêu khiến Tiểu Lê Hoa dù đang ngủ vẫn cảm nhận được một luồng yêu khí mạnh mẽ đang ập đến. Nàng giật mình tỉnh giấc, tay chân luống cuống bò nhanh về phía Thái tử, quỳ ngay cạnh tai hắn, thì thào:

“Điện hạ, Điện hạ ơi, có yêu quái!”

“Ta biết rồi.”

Lận Vọng Trần vẫn thong dong bình thản, đến cả mí mắt cũng chẳng thèm mở.

Thấy hắn bình tĩnh như vậy, Tiểu Lê Hoa mới hơi yên tâm. Nàng đứng dậy vịn vào vai hắn, kiễng chân dòm qua phía cửa sổ khép hờ. Có thể nghe rõ tiếng đao kiếm xé gió vù vù, tiếng vật nặng rơi huỵch xuống đất bịch bịch. Một luồng gió tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

Sự áp chế từ một đại yêu khiến Tiểu Lê Hoa sợ đến mức rụt cổ lại, nàng lại sát vào tai hắn gọi lớn, giọng đầy hoảng loạn:

“Điện hạ, nó tới rồi, nó tới rồi!”

Lận Vọng Trần vươn tay nhấc “sinh vật bé nhỏ” đang líu lo bên tai mình lên, đặt thẳng lên ngực:

“Đừng sợ.”

Tiểu Lê Hoa bò tới trước một chút, hai tay bám lấy cằm hắn rồi qùy thẳng người, sốt ruột không chịu nổi:

“Điện hạ, ngài còn chưa chịu dậy sao?”

Lận Vọng Trần gối đầu lên tay:

“Không vội.”

Ngoài cửa sổ, trận chiến vô cùng quyết liệt, tiếng xà yêu gầm rú xen lẫn tiếng quát tháo của thị vệ. Trong lòng Tiểu Lê Hoa nóng như lửa đốt, nhưng “đại nhân vật” này chưa động đậy thì nàng cũng chẳng làm được gì, chỉ đành ngoan ngoãn nằm trên cằm hắn, lúc thì ngó ra ngoài, lúc lại nhìn hắn, lòng dạ bồn chồn không yên.

Bao nhiêu năm nay nàng luôn sống ở chùa trên núi Lạc Du. Có trụ trì tọa trấn, lại có Bồ Đề ca ca và Tường Vi tỷ tỷ bảo kê nên yêu quái quanh vùng chẳng ai dám làm loạn. Nàng chỉ mới nghe kể về ác yêu chứ chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng hung hiểm thế này bao giờ.

Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên mỗi lúc một nồng đậm, tiếng rít gào của con xà yêu cũng trở nên điên cuồng và nôn nóng hơn bao giờ hết. Tiểu Lê Hoa tim đập chân run, cơ thể nhỏ bé nhích từng chút một, áp sát vào mặt Thái tử.

Bên ngoài đã giăng sẵn trận pháp, Lận Vọng Trần cũng có ý để Phương Trúc và đám thị vệ lấy con xà yêu này để luyện tay nghề nên không định dậy sớm. Nhưng bị một con tiểu yêu bò lổm ngổm trên mặt, đôi tay nhỏ cứ theo tiếng động bên ngoài mà run bần bật, nên dù có bình thản đến mấy hắn cũng phải mở mắt ra.

Nếu không, với cái tính hở tí là giật mình của nha đầu này, e là lát nữa nàng nhảy tót lên mặt hắn ngồi luôn mất.

Thấy Thái tử cuối cùng cũng mở mắt, Tiểu Lê Hoa thầm niệm tạ ơn trời đất. Nàng buông tay khỏi cằm hắn, theo bả vai trượt tót xuống gối:

“Điện hạ, ngài mau dậy làm phép đi!”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.