Trong thâm tâm hắn, kẻ ngu xuẩn này chẳng bằng một đầu ngón tay của vị cao nhân kia, hôm nay chết ở đây mới là tốt nhất.
Lăng Vương đã có thái độ như vậy thì Tiểu Lê Hoa còn chờ gì nữa, nàng nhìn Tường Vi một cái, hai người ăn ý cùng gật đầu.
Tường Vi quất ra một sợi dây leo, lao vút về phía Thất hoàng tử. Gần như cùng lúc đó, Minh Hư tung ra một đạo phù chú định ngăn cản. Lận Vọng Trần phất tay một cái, một luồng xích hỏa bay ra, thiêu rụi lá bùa thành tro bụi.
Tường Vi dùng dây leo quấn chặt lấy eo Thất hoàng tử, mạnh tay kéo một cái, lôi hắn đến vị trí cách trước mặt vài bước chân.
Tiểu Lê Hoa vung tay nhỏ, thi triển chiêu "Lê Hoa Phi Vũ", những bông hoa nhỏ mang kình lực như kiếm sắc đâm vào vai Thất hoàng tử. Tuy không đâm xuyên qua nhưng sức mạnh đó khiến xương vai hắn phát ra mấy tiếng "răng rắc" giòn giã, rạn nứt nhiều chỗ.
Vòng eo Thất hoàng tử bị gai nhọn trên dây leo đâm thủng, máu chảy ròng ròng, bả vai cũng đau đớn kịch liệt. Hắn gào thét thê lương, gương mặt vặn vẹo, không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo cuồng vọng lúc nãy.
"Minh Hư đạo trưởng cứu ta!"
Hắn ngã quỵ xuống đất, đưa tay về phía Minh Hư.
Thế nhưng Minh Hư liên tiếp ra tay mấy lần đều bị Lận Vọng Trần nhẹ nhàng chặn lại. Lão không nhìn ra tu vi của đối phương nông sâu thế nào, đang định thử lại lần nữa thì bị Lăng Vương quát dừng:
"Minh Hư, dừng tay."
Không chỉ cản Minh Hư, đám thị vệ dưới trướng Lăng Vương còn chặn đứng mấy tên người tùy tùng của Thất hoàng tử ở phía sau, không cho bọn chúng xông lên cứu người.
Minh Hư nhìn cảnh này, sắc mặt lạnh lẽo:
"Lăng Vương điện hạ, bần đạo đã hứa với Bệ hạ sẽ bảo vệ Thất hoàng tử chu toàn, Điện hạ làm vậy là muốn lấy mạng Thất hoàng tử sao?"
"Minh Hư đạo trưởng nói quá lời rồi, hắn chẳng phải vẫn còn nguyên vẹn đó sao."
Lăng Vương cười lạnh một tiếng, mỉa mai:
"Đã trót mồm mạo phạm người khác thì chịu chút giáo huấn. Đây là chút bài học mà hắn nên ghi nhớ. Tránh để sau này cứ ăn nói không giữ mồm giữ miệng thì không hay cho lắm. Vì Đạo trưởng ngài cũng đâu thể lúc nào cũng ở sát bên cạnh hắn được, đúng không?"
Tiểu Lê Hoa nhìn mà hiếu kỳ, quên cả việc tiếp tục ra tay. Chuyện gì thế này, sao lại quay sang nội đấu rồi? Bọn họ có quên là còn mấy người ngoài là nhóm nàng đang đứng đây không vậy?
Thất hoàng tử rõ ràng là kẻ chưa từng nếm mùi khổ cực, bị Tường Vi siết một cái, bị Tiểu Lê Hoa đánh một cái, vậy mà một gã đàn ông lớn tướng, lại còn là hoàng tử cao quý, lại chẳng màng hình tượng mà nằm vật ra đất khóc lóc thảm thiết:
"Minh Hư đạo trưởng, ta đau quá, mau cứu ta."
Tiểu Lê Hoa nghe mà nổi hết da gà, nhỏ giọng tán gẫu với Tường Vi:
“Cái tên này cũng thật kỳ lạ. Rõ ràng người quyết định là hoàng huynh Lăng Vương của hắn. Vậy mà hắn không gọi Lăng Vương cứu mạng, cứ khóc lóc thảm thiết gào tên Minh Hư.”
Tường Vi liếc nhìn Lăng Vương, khẳng định chắc nịch: "Vì hắn biết Lăng Vương sẽ không cứu hắn."
Tiểu Lê Hoa không hiểu: "Tại sao, dù quan hệ không tốt thì họ cũng là huynh đệ mà."
Tường Vi: “Hoàng gia là nơi đến cả tình phụ tử còn chẳng có, nói gì để huynh đệ. Hơn nữa, ta nghe Lăng Vương nói, mẫu phi của Thất hoàng tử này rất đê tiện, thường xuyên gây hấn với mẫu phi của Lăng Vương, cho nên Lăng Vương chỉ mong hắn chết quách đi cho xong."
Thấy Lăng Vương mặc kệ Thất hoàng tử đang nằm dưới đất khóc lóc bi ai, Minh Hư tức đến mức râu ria dựng ngược, lão nhảy xuống ngựa, bước về phía Thất hoàng tử.
Lận Vọng Trần phất tay tung ra một đạo kim quang, Minh Hư khó khăn lắm mới đỡ được, bị đẩy lùi vài bước, mặt đen lại chất vấn:
"Vị đạo hữu này nhất quyết phải dồn người ta vào chỗ chết sao?"
Lận Vọng Trần không thèm đoái hoài đến lão mà nhìn Tiểu Lê Hoa, ôn tồn hỏi:
"A Lê đã đánh cho hả giận chưa?"
Tiểu Lê Hoa nhìn Thất hoàng tử đang nằm dưới đất nước mắt nước mũi tèm lem, lắc đầu:
"Thôi, không đánh nữa."
Loại nhát chết này, đánh hắn cảm giác như đang bắt nạt kẻ yếu vậy.
"Được, đánh nữa lại mệt người."
Lận Vọng Trần gật đầu, rồi nhìn về phía Thất hoàng tử: "Thứ lỗi."
Đến nước này rồi, Thất hoàng tử đâu dám không nghe, vội vàng khóc lóc mở miệng xin lỗi: "Thứ lỗi, là ta mồm miệng xằng bậy, ta mồm mép đê tiện, không bao giờ dám nữa."
Tiểu Lê Hoa chê bai đến mức chẳng muốn nhìn thêm, quay người nói với Thái tử: "Đạo trưởng, chúng ta đi thôi."
Lận Vọng Trần nói "Được", rồi xoay người bước đi. Tường Vi rảo bước theo sau.
Minh Hư lao đến bên cạnh Thất hoàng tử, tay bấm ấn miệng niệm chú thi pháp cho hắn. Rất nhanh, Thất hoàng tử không còn gào khóc nữa mà chìm vào giấc ngủ.
Thấy mấy người chẳng thèm chào hỏi lấy một câu đã bỏ đi, Lăng Vương đuổi theo hai bước: "Huynh đài xin dừng bước!"
Lận Vọng Trần đặt Tiểu Lê Hoa lên vai: "A Lê nói đi."
"Đạo trưởng nhà ta không kết giao bằng hữu, Lăng Vương xin mời quay về." Tiểu Lê Hoa trả lời bằng giọng điệu vẫn coi là còn giữ chút khách khí. Dù nàng cũng chẳng ưa gì Lăng Vương, nhưng đem so với Thất hoàng tử bên cạnh, thì Lăng Vương trông còn thuận mắt hơn một tí tẹo.
Lời đã nói đến mức này, Lăng Vương cũng chẳng thể mặt dày đeo bám thêm nữa. Hắn đành chắp tay, buông vài câu khách sáo giữ thể diện:
“Đa tạ cô nương đã cho biết. Vị huynh đài này, vậy thì xin hẹn ngày tái ngộ.”
Nói đoạn, hắn lại hướng về phía Tường Vi lên tiếng:
"Tường Vi, nàng có chạy cũng vô dụng thôi, ta có thể tìm thấy nàng bất cứ lúc nào."
Tường Vi quay đầu lại, đưa tay làm động tác rạch ngang cổ mình:
"Tiểu súc sinh, ngươi cứ đợi đấy lão nương sẽ đến thịt ngươi."
Ánh mắt Lăng Vương tức thì trở nên u ám, nhưng nhìn dáng vẻ ngang tàng của nữ tử áo đỏ kia, hắn lại không nhịn được mà mỉm cười:
"Được, ta luôn sẵn lòng chờ đón."
Tường Vi đảo mắt, không thèm để ý nữa, xoay người đuổi theo Thái tử đã đi xa:
"A Lê, cái đồ không có lương tâm này, đợi tỷ với!"
Tiểu Lê Hoa ngồi trên vai Thái tử, nghiêng cái đầu nhỏ, cau đôi mày nhỏ, ngay cả khi Tường Vi gọi nàng cũng không để tâm.
Lận Vọng Trần đưa tay gõ nhẹ vào đầu nàng: "Đang nghĩ gì thế?"
Tiểu Lê Hoa đưa tay vỗ vỗ vào cái đầu lớn của Thái tử:
"Đạo trưởng, Minh Hư đối với Thất hoàng tử lo lắng thái quá nhỉ. Ta cứ thấy kỳ kỳ sao ấy, một đạo sĩ không phải nên phong thái ung dung sao, thế mà lão lại cuống quýt đến mức mặt biến sắc luôn."
"..." Lận Vận Trần nhìn yêu tinh nhỏ, im lặng một thoáng mới mở miệng:
"Dù là đạo sĩ thì không phải lúc nào cũng ung dung đâu, còn phải xem là gặp người nào và gặp chuyện gì nữa."
Tiểu Lê Hoa xòe hai bàn tay nhỏ:
"Thế thì Minh Hư này cũng làm quá rồi, lúc chạy về phía Thất hoàng tử trông hớt ha hớt hải lắm."
Tường Vi đuổi kịp tới nơi, tiếp lời:
"Chứ còn gì nữa. Minh Hư rõ ràng phụng chỉ đến để phò tá Lăng Vương. Vậy mà chỉ vì Lăng Vương bảo vệ ta nên lão cẩu đạo đó đã bằng mặt không bằng lòng với Lăng Vương. Thế mà với cái thằng ngốc Thất hoàng tử kia lão lại tốt đến mức lạ kỳ, không biết thì còn tưởng Thất hoàng tử là cha của lão không bằng."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]