Lận Vọng Trần đặt Tiểu Lê Hoa vào lòng bàn tay, nâng nàng trước ngực, cúi đầu nhìn tiểu yêu đang đeo cái túi nhỏ trên lưng, khóe môi luôn rạng rỡ nụ cười.
Tiểu Lê Hoa ngồi trên tay Thái tử, cái đầu nhỏ cứ lắc qua lắc lại, ngó nghiêng tứ phía, nhất quyết không thèm nhìn hắn.
Hai người chẳng ai nói với ai câu nào, cứ thế lặng lẽ bước đi trong gió đêm.
Tiểu Lê Hoa không nhìn Điện hạ, nhưng nàng cảm nhận được ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào mình. Nàng có chút không tự nhiên mà vặn vẹo thân mình, đổi sang hướng khác nhưng phát hiện ra cũng vô ích. Bởi vì cái đầu lớn của Điện hạ ở ngay trên đỉnh đầu nàng, dù nàng có đổi hướng nào thì hắn cũng có thể quan sát nàng một cách toàn diện.
Cuối cùng nàng cũng lười chẳng buồn xoay nữa, dứt khoát tháo cái túi nhỏ trên người xuống, đội thẳng lên đầu để chắn tầm mắt của hắn, thế này trong lòng mới thấy tự nhiên hơn nhiều.
Trước đây nàng hở một chút là trèo lên mặt Thái tử, chui tọt vào trong y phục của người ta, giờ nghĩ lại, đúng là đủ mặt dày không biết xấu hổ mà. Bây giờ đã biết mình thích ngài rồi, đánh chết nàng cũng không làm ra được những chuyện như thế nữa.
Haiz, trong lòng buồn quá đi mất.
Lận Vọng Trần nhìn yêu tinh nhỏ đội cái túi lên đầu, trông vừa nghịch ngợm vừa đáng yêu, hắn không kìm được mà bật cười khẽ. Nhưng hắn cũng chẳng dám hỏi nàng đang làm gì, vì hắn nhìn ra được, A Lê vẫn còn đang dỗi hờn lắm.
Ba người nhanh chóng quay lại quán trọ, liền thấy ông chủ quán ăn cùng mấy hộ gia đình mất con đều đang đợi ở đại sảnh. Lận Vọng Trần thuật lại sự việc một hồi, nghe nói chuyện này có ẩn tình khác, vẫn chưa thể khẳng định bọn trẻ đã bị ăn thịt, trong lòng mọi người lại bùng lên hy vọng. Sau một hồi cảm ơn Lận Vọng Trần rối rít, họ vội vã chạy về nhà đưa tin.
Lận Vọng Trần bảo chủ quán trọ chuẩn bị thức ăn và trà nước mang lên phòng cho bọn họ, rồi đi lên lầu.
Đến cửa phòng, Tiểu Lê Hoa thấy Điện hạ định đi thẳng về phòng hắn, nàng cuống quýt đứng bật dậy:
"Đạo trưởng, ngài vẫn chưa khỏe sao?"
Lận Vọng Trần một tay nâng Tiểu Lê Hoa, một tay hờ hững đỡ lấy nàng, bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
"Linh lực của ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, mà lát nữa còn phải thi triển Thần Hành Thuật để đi tìm Minh Hư, không biết A Lê có thể ở bên cạnh ta thêm một lát không, chỉ cần dùng bữa xong là được, có thể chứ?"
Điện hạ đã nói đến mức này rồi, Tiểu Lê Hoa còn có thể nói gì được nữa, cái đầu nhỏ gật gật:
"Vậy được rồi, ta sẽ ở bên ngài thêm một lát."
Đôi lông mày của Lận Vọng Trần giãn ra:
"Được vậy thì đa tạ A Lê rồi."
Tiểu Lê Hoa xua xua tay nhỏ:
“Bằng hữu với nhau mà, không cần khách sáo thế đâu."
Tường Vi thầm nghĩ, nếu A Lê nhất quyết đòi về phòng với nàng, Thái tử chắc cũng không cưỡng ép giữ lại. Vì vậy, nàng đứng ở cửa phòng mình đợi một lúc. Nhưng ngờ đâu, hai người kia kẻ tung người hứng, vừa nói vừa đi vào phòng rồi đóng sập cửa lại, chẳng thèm chào nàng lấy một tiếng.
Cái đồ nhóc con ngốc nghếch, lúc cần thì nhớ đến người tỷ tỷ này, lúc không cần là coi nàng như người tàng hình luôn. Tường Vi - người vốn đã thấu hiểu sự đời - không nhịn được mà đảo mắt một cái, quay người vào phòng đóng cửa lại luôn.
Lận Vọng Trần nâng Tiểu Lê Hoa vào phòng, đi đến bên bàn, nhìn cái bàn trống trơn mà rầu rĩ:
"A Lê, mấy thứ ghế dựa hay xích đu đều dọn đi hết rồi, ngươi chẳng có chỗ mà ngồi, lát nữa cũng không có gì để ăn cơm, phải làm sao bây giờ?"
Tiểu Lê Hoa nhảy xuống bàn, đặt cái túi nhỏ trong tay xuống, định bảo hắn sang phòng bên cạnh bê cái rương hành lý của nàng qua. Nhưng nghĩ lại lúc trước chính mình đã kiên quyết dọn hết đồ đi như thế, giờ mà nói vậy thì có chút mất mặt.
Thế là nàng nói:
"Điện hạ, ta không đói, ta không ăn đâu."
Lận Vọng Trần ngồi xuống ghế, hai tay đặt trên bàn, nhìn Tiểu Lê Hoa:
"Như thế sao được, dù không đói cũng phải ăn một chút chứ."
Thấy vẻ mặt Tiểu Lê Hoa có chút lung lay, Thái tử thừa thắng xông lên:
"Hay là, ta đi lấy bát đũa của ngươi qua đây nhé? Dù sao ăn cơm xong cũng phải đi, hành lý đều phải mang theo cả, cái rương kia của ngươi cũng khó cầm, cứ đặt vào trong rương của ta mà mang đi, A Lê thấy có được không?"
Bậc thang đã bắc tới tận chân rồi, nếu còn không chịu xuống thì có chút không nể mặt người ta. Hơn nữa, Tường Vi tỷ tỷ đáng ghét kia, mang theo cả nàng còn chê mệt thì chắc chắn không muốn giúp nàng cầm rương đâu. Chưa kể tỷ ấy tính tình hậu đậu, nhỡ làm cái rương bị va đập hay thất lạc thì phiền phức lắm.
Cân nhắc đủ đường, Tiểu Lê Hoa thấy để ở chỗ Điện hạ là hợp lý nhất, nhưng vẫn cảm thấy hơi mất mặt. Thế là nàng giả bộ dáng vẻ không tình nguyện cho lắm, gật gật cái đầu nhỏ:
"Thế cũng được, nếu Điện hạ đã nói vậy thì cứ sắp xếp như thế đi."
Lận Vọng Trần nghiêm túc gật đầu:
"A Lê đợi một chút, ta đi rồi về ngay."
Nói xong hắn đứng dậy bước ra ngoài, vừa khép cửa phòng lại từ bên ngoài, khóe môi hắn đã cong vút lên tận mang tai. Cười thầm một hồi, ngài rảo bước đến trước cửa phòng bên cạnh, giơ tay gõ cửa. Vừa gõ được một tiếng, chưa kịp mở lời thì cửa đã mở.
Tường Vi bước ra, tay cầm cái rương hành lý nhỏ của Tiểu Lê Hoa đưa ra trước mặt:
"Đến để lấy cái này chứ gì?"
Lận Vọng Trần gật đầu:
“Đúng vậy."
Tường Vi hừ lạnh một tiếng, nàng biết ngay mà.
"Làm phiền rồi." - Lận Vọng Trần đón lấy, quay người về phòng.
Vừa mở cửa, hắn đã thấy Tiểu Lê Hoa đang vén một góc cái túi làm từ khăn tay ra, ló cái đầu nhỏ vào trong ngắm nghía mấy bộ váy hoa. Nghe thấy tiếng mở cửa, nàng lập tức rụt đầu lại, giả vờ như đang sắp xếp bọc đồ:
"Cái túi này sao lại bị tuột ra thế này, chẳng biết váy có bị rơi mất cái nào không nữa."
A Lê là vì tò mò muốn xem váy mà. Khóe môi Lận Vọng Trần không tự chủ được lại cong lên, thấy Tiểu Lê Hoa ngẩng đầu nhìn, hắn vội vàng thu lại nụ cười, đi tới đặt hành lý lên bàn, cầm lấy túi nhỏ trực tiếp mở ra:
"Để ta xem nào."
Nói đoạn, hắn cầm từng chiếc váy nhỏ lên, giũ ra rồi đếm:
"Một bộ, hai bộ, ba bộ, bốn bộ, năm bộ, tất cả đều ở đây, không mất cái nào."
Lận Vọng Trần vừa đếm vừa lần lượt đưa từng chiếc váy cho Tiểu Lê Hoa xem.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]