Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 122:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiểu Lê Hoa chẳng thèm để ý đến lời mắng nhiếc của Tường Vi, nàng múa tay múa chân kể lại hết những lời vừa hỏi Điện hạ, cuối cùng nắm chặt nắm đấm nhỏ:

"Muội quyết định rồi, muội sẽ theo đuổi Điện hạ."

Tường Vi dùng hai ngón tay kẹp lấy hai cái cánh tay nhỏ đang quơ quào đến mức sắp hiện ra tàn ảnh của nàng:

"Muội dừng lại ngay cho tỷ. Vừa rồi muội hỏi Thái tử là lấy danh nghĩa của tỷ và Lăng Vương ra để hỏi à?"

Tiểu Lê Hoa gật đầu:

"Đúng thế, tỷ là hảo tỷ tỷ của muội mà, muội mượn danh của tỷ để hỏi thì có sao đâu."

Tường Vi lại hỏi:

"Thế rồi sau đó, muội lại đổ hết lên đầu hồ điệp inh?"

Tiểu Lê Hoa hơi ngượng ngùng lắc lắc cái thân mình nhỏ bé:

"Ái chà, muội với tiểu hồ điệp thân thiết như vậy, nàng ấy sẽ không để ý đâu."

Tường Vi: "Cái đồ ngốc này, tỷ không bảo là bọn tỷ sẽ để ý. Tỷ muốn nói là, khi Điện hạ trả lời chuyện của người khác thì ngài ấy là người ngoài cuộc, nhưng hễ đụng đến bản thân ngài ấy thì chưa chắc đã có cùng suy nghĩ đó đâu."

Tiểu Lê Hoa đang lúc hứng khởi, vừa nghe thấy lời tạt nước lạnh này liền vội vàng giơ hai tay nhỏ bịt chặt tai lại:

"Không nghe, không nghe, muội không nghe đâu!"

Tường Vi vươn ngón tay chọc vào cái trán nhỏ của nàng:

"Không nghe thế muội còn chạy sang đây nói với tỷ làm gì?"

Tiểu Lê Hoa dùng hai cánh tay nhỏ ôm lấy ngón tay Tường Vi, hì hì cười ngây ngốc:

"Tỷ tỷ, muội chỉ là thông báo cho tỷ biết thôi, muội sắp yêu đương rồi."

Tường Vi không nhịn được mà bật cười:

"Yêu đương, yêu đương, suốt ngày chỉ biết yêu đương, tỷ thấy muội mọc một cái não yêu đương rồi đấy."

Tiểu Lê Hoa không phục phản bác:

"Tỷ mới là não yêu đương ấy."

"Muội mới là thế."

"Tỷ cơ."

"Muội, chính là muội."

...

Hai người cứ như trẻ con vì tranh cãi xem ai là "não yêu đương" mà chí choé không thôi, cuối cùng còn động tay động chân, muội đá tỷ một cái, tỷ chọc muội một ngón...

Phòng bên cạnh, Lận Vọng Trần mang theo nụ cười, động tác nhẹ nhàng thu dọn hành lý.

Đầu tiên hắn xếp gọn đồ đạc của mình, sau đó nâng niu lau chùi sạch sẽ bộ bát đũa nhỏ xíu của Tiểu Lê Hoa, tỉ mẩn xếp từng món vào chiếc rương hành lý nhỏ của nàng.

Xong xuôi, hắn khép rương lại, ngồi trên ghế nhìn chằm chằm ra cửa, lặng yên đợi Tiểu Lê Hoa trở về.

Căn phòng vẫn là căn phòng đó, lúc này cũng chỉ có mình hắn, nhưng lòng hắn lại ấm áp lạ thường. Nhất là khi nghĩ đến lúc nãy hai người cùng ăn cơm, trò chuyện, hắn lại không nhịn được mà muốn mỉm cười.

Chỉ là hôm nay A Lê nói chuyện cứ kỳ kỳ quái quái. Lận Vọng Trần nhớ lại những lời vòng vo tam quốc ban nãy, mỉm cười lắc đầu.

Nhưng đang lắc nửa chừng, trong đầu hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng, một ý nghĩ tưởng chừng như không thể nào xảy ra vụt hiện lên.

Lận Vọng Trần ép mình phải bình tĩnh lại, nghiền ngẫm thật kỹ những lời ban nãy của A Lê. Càng nghĩ, mắt hắn càng sáng, khóe môi càng cong lên, đến cuối cùng hắn ứng bật dậy, vội vã bước ra ngoài.

Lận Vọng Trần sải đôi chân dài, vài bước đã tới trước cửa phòng Tường Vi.

Hắn giơ tay định gõ cửa, nhưng lại nghe thấy bên trong A Lê đang nô đùa với Tường Vi, hai tỷ muội hi hi ha ha nói gì mà "não yêu đương", nghe chừng vô cùng vui vẻ.

Lận Vọng Trần rụt tay về, lặng lẽ đứng dưới hành lang, lắng nghe động động tĩnh trong phòng.

Hắn không hề sử dụng linh lực, nhưng vẫn nghe rõ mồn một giọng nói vốn đã được cố ý hạ thấp của A Lê ở bên trong, bởi vì nàng đang quá đỗi hưng phấn.

Khóe môi Lận Vọng Trần vô thức nhếch lên thật cao.

"Não yêu đương" là cái thứ gì thì hắn không biết, nhưng nghe tông giọng hăng hái của yêu tinh nhỏ, tâm trạng hắn cũng bay bổng theo.

Đống câu hỏi kỳ quặc lúc nãy của A Lê, lúc thì bảo hỏi thay Tường Vi, lúc thì bảo hỏi hộ hồ điệp tinh, giờ hắn đã hoàn toàn chắc chắn, người mà nàng muốn hỏi thay chính là bản thân nàng, là A Lê của hắn đấy.

"Ái chà, tỷ lại chọc muội thêm một cái rồi." - Tiểu Lê Hoa la oai oái.

Tường Vi: "Rõ ràng vừa nãy muội đá tỷ hai cái liền còn gì."

Hai tỷ muội bên trong lại vì chuyện ai chịu thiệt hơn mà cãi vã.

Lận Vọng Trần mỉm cười lắc đầu, quay người về phòng mình để đợi, tránh để A Lê phát hiện mình nghe lén mà hoài nghi nhân phẩm của hắn.

Thần thái Lận Vọng Trần rạng rỡ, hắn ngồi trên ghế một lát lại đứng lên đi quanh phòng mấy vòng, sau đó lại ngồi xuống, cả người rơi vào trạng thái hưng phấn đến mức ngồi ngồi đứng đứng không yên.

Hắn luôn nghĩ rằng A Lê đối với mình chỉ là tình huynh muội, bằng hữu. Hắn chưa từng dám nghĩ rằng, hóa ra A Lê cũng thích mình.

Lận Vọng Trần nhớ lại lúc còn ở phủ Thái tử, A Lê có nghe ngóng chuyện thư sinh, lúc đó hắn hiểu lầm nàng muốn tìm một chàng thư sinh nào đó. Nghĩ nàng đơn thuần lại yếu ớt, hắn mới khuyên vài câu rằng "người và yêu khác đường", tốt nhất là không nên. Không ngờ những lời hắn nói lúc ấy lại khiến A Lê suy nghĩ nhiều như vậy.

Vậy trước đó nàng không vui là vì nàng thích hắn, nhưng lại hiểu lầm hắn sẽ không đồng ý ở bên nàng? Nhưng chẳng phải nàng vì chuyện say rượu không mặc y phục nên mới thấy mất mặt sao?

Lận Vọng Trần làm sao biết được cả một chuỗi diễn biến tâm lý dài dằng dặc của Tiểu Lê Hoa hôm nay, nghĩ một hồi cũng chẳng thấu nổi cái logic đằng sau những cảm xúc phức tạp đa đoan ấy. Thế là hắn cũng chẳng thèm nghĩ nữa, tóm lại chỉ cần A Lê vui là được, chỉ cần A Lê thích hắn là được.

Hắn mở chiếc rương đã khóa ra, lấy giỏ kim chỉ, tranh thủ thời gian tiếp tục khâu váy nhỏ. Từng mũi kim xuyên qua lớp vải, tâm trí đang dao động mãnh liệt của hắn cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.

Hắn cứ ngỡ A Lê còn phải ở bên tỷ tỷ nàng thêm một lát nữa, không ngờ chiếc tay áo này còn chưa khâu xong đã nghe thấy cửa phòng bên cạnh mở ra. Hắn không tự chủ được mà mỉm cười, đặt kim chỉ xuống, đứng dậy ra đón.

Vừa mở cửa, liền thấy Tiểu Lê Hoa đang xoay vòng nhảy nhót tưng bừng trở về, dường như không ngờ hắn lại đột ngột bước ra, nàng "ái chà" một tiếng, vèo một cái nhảy vọt lên cao, đáp xuống vai hắn:

"Điện hạ, sao ngài lại ra đây?"

Lận Vọng Trần hơi nghiêng đầu, thấy yêu tinh nhỏ một tay chống lên đầu hắn, một tay chống nạnh, một chân vắt vẻo trên chân kia, tư thế đứng vô cùng phóng khoáng và ngông nghênh, đủ thấy tâm trạng nàng đang cực kỳ tốt.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.