Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 125:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Nhìn thấy vẻ mặt "khó nói" của Tường Vi, Cô Hoạch Điểu hiếm khi thông minh đột xuất một lần, hàng mi màu sắc chớp chớp liên hồi:

"Ta hiểu, ta hiểu mà."

Tiểu Lê Hoa đang mải nói chuyện với Thái tử, thấy hai người họ cứ ghé đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, nàng "vèo" một cái nhảy phắt tới, tò mò hỏi:

"Tỷ tỷ, hai người đang nói chuyện riêng gì thế?"

"Tỷ đang kể cho Cô Hoạch Điểu nghe mấy chuyện trên núi Nhạc Du của chúng ta thôi." - Tường Vi vội vàng ngắt lời, cầm miếng thịt nướng trong tay cắn một miếng.

Tiểu Lê Hoa nhìn sang Cô Hoạch Điểu, Cô Hoạch Điểu liền gật đầu phụ họa:

"Đúng vậy, Tường Vi mời ta đến núi Nhạc Du chơi."

Tiểu Lê Hoa nhảy vào giữa hai người, cùng gia nhập cuộc vui:

"Thật sao? Thế thì tốt quá, núi Nhạc Du của bọn ta sơn thủy hữu tình, phong cảnh còn đẹp hơn cả núi Bạch Lộ này nhiều."

Vốn dĩ đây chỉ là lời Cô Hoạch Điểu thuận miệng bịa ra, nhưng nghe Tiểu Lê Hoa nói vậy, nàng lại thực sự động lòng:

"Nhưng ta có cả một bầy trẻ nhỏ thế này, làm sao mà đi đâu được."

Tiểu Lê Hoa: "Thì dẫn bọn trẻ đi cùng luôn."

Cô Hoạch Điểu: "Như vậy chẳng phải càng khó hơn sao, đông người thế này, đường xá lại xa xôi."

Tiểu Lê Hoa ngẫm nghĩ một chút:

"Hay là lát nữa ta hỏi thử Đạo trưởng nhà ta xem ngài ấy có cách nào không."

Nói đoạn, nàng định quay đầu gọi Lận Vọng Trần, Tường Vi đã kịp thời ngăn nàng lại:

"A Lê, chuyện này không cần vội đâu. Tỷ nghe Cô Hoạch Điểu nói sau này vẫn còn có thêm trẻ con được đưa tới đây nữa, giờ mà đi xa thì đám trẻ đến sau sẽ không có ai sắp xếp chỗ ở."

Nói rồi nàng lại hạ thấp giọng nhắc nhở:

"Với lại, muội còn chưa... cái đó với người ta mà phải không? Cứ thế mà đi làm phiền người ta thì có chút không hay lắm."

Cô Hoạch Điểu cũng gật đầu tán thành:

"Đúng đó kiến nhỏ, Tường Vi nói có lý. Dù sao yêu sinh của chúng ta còn dài, ta lúc nào đi mà chẳng được."

Tiểu Lê Hoa nghĩ cũng phải:

"Vậy được, chuyện đó để sau tính. Dù sao muội vẫn còn một đống việc chưa giải quyết xong. Đúng rồi, kẻ trộm trẻ con rồi còn đổ vả cho Cô Hoạch Điểu ấy, nói không chừng không phải là yêu đâu, lần này về kinh bọn muội nhất định sẽ bắt bằng được lão ta."

Cô Hoạch Điểu lo lắng hỏi:

"Đám trẻ đó liệu có bình an không?"

"Haiz, chính là không biết được đây."

Tiểu Lê Hoa thở dài, đem chuyện đụng độ con Hắc Sảnh ở huyện Cố Chương kể cho Cô Hoạch Điểu nghe.

Cô Hoạch Điểu nghe xong thì tức giận vô cùng:

"Con Hắc Sảnh đó ta biết, nó chuyên môn ăn thịt trẻ con. May mà các ngươi đi chuyến này, nếu không chẳng biết bao nhiêu đứa trẻ bị nó ăn thịt rồi."

Ba nàng yêu lại cảm thán thêm một hồi, trò chuyện thêm lúc nữa thấy trời đã quá khuya, mọi người cũng ăn uống hòm hòm nên thu dọn về chỗ nghỉ.

Đám thị vệ làm việc rất năng suất, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nhà cửa đã dựng xong toàn bộ. Quách Tú đon đả sắp xếp phòng cho mọi người, lại lấy chăn đệm mới trải ra.

Căn nhà gỗ của Lận Vọng Trần và Tường Vi nằm cạnh nhau. Đợi Quách Tú thu xếp ổn thỏa, đám thị vệ mang rương hành lý của Lận Vọng Trần vào phòng, Tiểu Lê Hoa đứng ở cửa mãi mà không chịu vào.

Nàng lại bắt đầu phân vân. Thực ra nàng rất muốn ngủ cùng Thái tử, nhưng lời này nàng lại chẳng biết mở miệng thế nào cho phải. Nàng vẫn đang trong quá trình theo đuổi Điện hạ mà, sao có thể mặt dày đòi ngủ chung phòng người ta được, như thế chẳng phải lộ rõ vẻ "hám sắc" quá sao?

Tường Vi khoanh tay tựa vào cửa phòng mình, lặng lẽ quan sát Tiểu Lê Hoa dưới đất. Lòng nàng sáng như gương, biết tỏng cái đồ ngốc này có chần chừ thế nào thì cuối cùng vẫn sẽ sang ngủ với Thái tử thôi.

Lận Vọng Trần thấy yêu tinh nhỏ đứng dưới đất đi tới đi lui, hắn đại khái đoán được nàng đang nghĩ gì nên không kìm được muốn cười, hắn ngồi xổm xuống, đưa tay ra:

"A Lê, khuya rồi, phải nghỉ ngơi thôi, sáng mai chúng ta còn phải lên đường sớm."

Được một nam nhân đẹp trai rạng ngời mời mọc dịu dàng như thế, ai mà nỡ từ chối cho được.

Tiểu Lê Hoa lập tức đưa ra quyết định, nhảy phắt lên tay Thái tử:

"Vậy được rồi, bệnh của ngài cũng chưa khỏi hẳn, ta vẫn nên đi theo ngài thì hơn. Với lại hành lý cũng ở chỗ ngài, dọn qua dọn lại phiền phức lắm."

"Đa tạ A Lê." Lận Vọng Trần nâng Tiểu Lê Hoa, mỉm cười đi vào phòng.

"Biết ngay mà." Tường Vi "hừ" một tiếng, quay người vào phòng.

Để thuận tiện cho bọn trẻ chung sống, nhà cửa ở đây đều được dựng theo kiểu phòng đông - phòng tây, mỗi gian đều có hai chiếc giường gỗ. Tiểu Lê Hoa và Thái tử vào phòng, nàng nhìn quanh một lượt rồi tự mình nhảy lên một chiếc giường:

"Điện hạ, ta tự ngủ giường này nhé."

Dù đã quyết định theo đuổi Điện hạ, nhưng bóng ma của vụ "khỏa thân chạy rông" vẫn còn đó, nàng không thể mạo hiểm thêm lần nữa.

Dĩ nhiên Lận Vọng Trần càng muốn A Lê ngủ trong lòng mình hơn. Nhưng hiện tại nàng vẫn còn e dè, giờ có thể ngủ chung một phòng đã là tốt lắm rồi, những chuyện khác hắn tạm thời không cưỡng cầu.

Sau khi vệ sinh cá nhân và thu xếp ổn thỏa, cả hai đều lên giường nằm. Tiểu Lê Hoa vì để cho an toàn đã đặc biệt chui sâu vào trong tấm chăn lớn, trước khi ngủ còn dặn kỹ Thái tử:

"Điện hạ, ngài xoay lưng sang hướng kia mà ngủ nhé."

Lận Vọng Trần mỉm cười đáp ứng, ngoan ngoãn xoay người đi. Tiểu Lê Hoa bấy giờ mới yên tâm nhắm mắt, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Lận Vọng Trần nghe thấy tiếng thở đều đặn, lúc này mới từ từ xoay người lại, nhìn về phía Tiểu Lê Hoa một hồi lâu, sau đó mới mỉm cười nhắm mắt.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Lúc Tiểu Lê Hoa mở mắt ra thì trời đã sáng rõ. Ngoài một đội thị vệ tạm thời ở lại giúp Cô Hoạch Điểu và Quách Tú trông trẻ, những người còn lại đều đã chuẩn bị sẵn sàng khởi hành.

Tiểu Lê Hoa thu xếp xong xuôi, tạm biệt Cô Hoạch Điểu, Quách Tú cùng lũ trẻ, hẹn gặp lại lần sau rồi theo đoàn người xuống núi, thúc ngựa chạy thẳng về kinh thành.

Vài ngày sau, vào một buổi chiều tà, mọi người đã đến kinh thành. Từ xa nhìn thấy cổng thành uy nghiêm, Tiểu Lê Hoa nghĩ đến đám đạo sĩ cùng pháp sư bắt yêu chẳng phân biệt trắng đen, liền hô dừng lại:

"Điện hạ, ngài có thể lấy hòm hành lý của ta ra không? Ta muốn lấy miếng ngọc bội ngài tặng khi trước ra."

Lận Vọng Trần đáp:

"Ngươi ở trong ngực ta thì không ai phát hiện được đâu, không cần ngọc bội. Chiếc áo choàng nhỏ đang mặc cũng có tác dụng che giấu yêu khí rồi."

Tiểu Lê Hoa chỉ sang Tường Vi đang cưỡi ngựa bên cạnh:

"Muội muốn cho tỷ tỷ dùng, tỷ tỷ nhìn qua là biết yêu quái ngay."

"Không sao, để ta."

Lận Vọng Trần nói đoạn liền giơ tay vẽ một đạo phù trong hư không, sau đó điểm nhẹ vào người Tường Vi:

"Xong rồi."

Tường Vi sờ sờ mặt mình, thấy chẳng có gì thay đổi:

"Thế này là được rồi ạ?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.