Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 129:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lận Vọng Trần giờ đây đã thấu hiểu tâm ý của A Lê, hắn cũng không còn lúc nào cũng bám dính lấy nàng nữa, gật đầu đồng ý:

"Đi đi."

Tường Vi dẫn Tiểu Lê Hoa đi vào trong, Lận Vọng Trần còn nói với theo một câu:

"A Lê, thời gian không còn sớm đâu, chơi một lát rồi qua đây ăn cơm nhé."

"Ta biết rồi ạ."

Giọng điệu của Tiểu Lê Hoa đặc biệt vui vẻ, nàng theo Tường Vi trở về viện tử nơi tỷ ấy ở.

Vừa vào đến phòng, Tiểu Lê Hoa đã không kìm nén được mà nhảy tót lên người Tường Vi, hết nhảy từ cánh tay lên vai, từ vai lên đầu, rồi lại từ đầu xuống tay:

"Tỷ tỷ, tỷ đoán xem, tỷ mau đoán xem, Điện hạ là cái gì?"

Tường Vi nhớ đến đôi mắt đỏ rực kia:

"Là yêu?"

Tiểu Lê Hoa gật đầu lia lịa:

"Đúng rồi, không ngờ tới phải không, Điện hạ vậy mà lại là yêu đấy. Như thế này thì sau này muội không cần lo Điện hạ chết sớm quá nữa rồi."

"Đó quả thực là chuyện tốt, tỷ còn lo đến lúc đó muội khóc đến chết đi sống lại cơ, giờ thì không phải lo nữa."

Tường Vi cũng mừng cho Tiểu Lê Hoa

"Vậy ngài ấy là yêu quái gì?"

"Chẳng biết nữa, Điện hạ thần thần bí bí, không chịu nói."

Tiểu Lê Hoa ôm lấy đôi má thở dài

"Muội đang nghĩ, có lẽ là do nguyên hình rất xấu chăng, chẳng biết xấu đến mức nào mà ngài ấy lại giấu kỹ như vậy."

Tường Vi suy đoán:

"Mắt màu đỏ, muội còn từng nói có người gọi ngài ấy là tiểu hồng mao (tên tóc đỏ), vậy có phải là hồ ly tinh không?"

Tiểu Lê Hoa lắc đầu:

"Muội hỏi rồi, Điện hạ bảo không phải."

Tường Vi nghĩ một hồi, đột nhiên hỏi:

"A Lê, muội có còn nhớ giấc mơ mà muội từng mơ thấy không?"

Tiểu Lê Hoa dùng tay nhỏ chống cằm, nghiêng đầu nhìn Tường Vi:

"Muội mơ nhiều giấc mơ như thế, tỷ nói rốt cuộc là cái nào cơ chứ."

Tường Vi: "Thì là cái lúc muội mới xuyên vào thân cây ấy, chẳng phải thường xuyên mơ thấy một đàn chó dữ lông đỏ mắt đỏ quây lại cắn muội sao?"

"Tỷ tỷ nhớ nhầm rồi."

Tiểu Lê Hoa đính chính:

"Không phải một đàn, mà là một con, mọc rất nhiều đầu, mà cũng không biết có phải là chó không, trông hơi giống hồ ly, cũng hơi giống sói."

Tường Vi táo bạo đoán:

"Vậy có khi nào, Điện hạ nhà muội chính là cái hình dạng đó không?"

Tiểu Lê Hoa tưởng tượng một chút, tức khắc xù lông, nhảy lên đầu Tường Vi, vung nắm đấm nhỏ đấm một trận túi bụi:

"Tỷ tỷ xấu xa quá đi mất, tỷ biết thừa trước đây muội từng bị chó cắn nên muội sợ nhất là chó với sói các thứ rồi, tỷ còn nói thế, tỷ tỷ... tỷ muốn làm muội tức chết mà."

Thấy Tiểu Lê Hoa thực sự cuống cuống, Tường Vi vội vàng trấn an:

"Được rồi, được rồi, tỷ chỉ thuận miệng nói vậy thôi, đừng coi là thật."

Tiểu Lê Hoa nhảy xuống tay Tường Vi, ngồi khoanh chân, hai cánh tay nhỏ khoanh trước ngực:

"Hừ."

Dáng vẻ giận dỗi của nàng yêu nhỏ thật sự rất đáng yêu, Tường Vi mỉm cười chọc nhẹ vào trán nàng:

"Yên tâm đi, muội nghĩ xem, những yêu quái xấu xí mà chúng ta quen biết, khi hóa thành người trông cũng kỳ kỳ quái quái. Điện hạ nhà muội hình người đẹp thế kia, chân thân sao mà xấu cho được."

Tiểu Lê Hoa suy nghĩ kỹ lại, gật đầu:

"Cũng đúng nhỉ."

Giống như bọn nàng là hoa yêu, bản thân đã đẹp nên hình người cũng mỹ miều. Còn một gã thạch yêu mà bọn nàng biết, hóa thành người cũng đầu vuông mặt cạnh. Nghĩ vậy, nàng mới yên tâm.

Thực ra bất kể nguyên hình của Điện hạ ra sao nàng cũng không chê bai, nhưng cái tâm yêu cái đẹp thì ai cũng có, đẹp một chút thì vẫn thuận mắt hơn mà.

Hai người nói xong chuyện riêng liền rủ nhau sang viện của Lận Vọng Trần ăn cơm tối. Ăn xong, Tường Vi cũng chẳng cần Tiểu Lê Hoa hỏi, tự giác đi về viện tử của mình.

Tường Vi đi rồi, Tiểu Lê Hoa vẫn thấy hơi ngượng ngùng, nàng lén liếc nhìn Lận Vọng Trần một cái, thấy thần sắc hắn tự nhiên, nàng cũng liền thản nhiên theo. Bọn yêu quái nàng thì cứ nên hào sảng, yêu ai thì dũng cảm theo đuổi, chẳng việc gì phải xoắn xuýt.

Hôm nay đã "ngửa bài" với Hoàng đế, chắc chắn tiếp theo sẽ xảy ra rất nhiều chuyện. Lận Vọng Trần cần phải sớm bố trí các biện pháp đối phó, nên sau khi ăn xong, hắn cùng bọn Phương Trúc cứ ở gian ngoài bàn bạc công việc suốt.

Tiểu Lê Hoa ngồi trên tay Thái tử nghe một lát thì thấy buồn ngủ, theo thói quen định chui vào lòng hắn đánh một giấc. Nhưng có bao nhiêu người đang ở đó, trước bàn dân thiên hạ, nàng thấy hơi ngượng, bèn chào Lận Vọng Trần một tiếng bảo muốn vào phòng trước.

Lận Vọng Trần nhận ra nàng đã buồn ngủ, liền bảo mọi người đợi một lát rồi đưa nàng vào trong. Hỏi nàng có muốn tắm không, hắn liền lấy bộ đồ tắm của nàng ra bày sẵn trên bàn, rót nước ấm vào bát ngọc, vây bình phong lại rồi dặn dò:

"Lát nữa tắm xong thì cứ ngủ trước, không cần đợi ta."

"Vâng, Điện hạ ngài cũng đừng bận muộn quá, nghỉ ngơi sớm nhé."

Tiểu Lê Hoa gật đầu.

Đợi Lận Vọng Trần đi ra, nàng cởi y phục ra tắm rửa, sau đó thay một chiếc váy nhỏ do Thái tử khâu, để chân trần "vèo" một cái nhảy lên giường.

Đêm đã khuya, bôn ba suốt một ngày dài, Tiểu Lê Hoa đã sớm mệt lử. Nàng nằm trên gối đợi một lát, muốn đợi Thái tử điện hạ về ngủ cùng, nhưng sau đó thực sự chịu không nổi, liền thiếp đi luôn.

Trong cơn ngủ chập chờn, nàng đột nhiên mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, nàng vẫn là một cây lê, một cây lê đã có linh thức, mọc trên một ngọn núi. Nàng nhận ra ngọn núi đó không phải núi Nhạc Du, nhưng trên núi cũng có chim hót hoa thơm, sơn thủy hữu tình.

Nàng đang tắm mình trong ánh nắng thì bỗng nghe một tiếng gầm vang dội, sau đó một bóng hình đỏ rực từ trên cao lao xuống, đâm sầm vào người nàng, khiến nàng rung rinh lảo đảo, lá lê rơi rụng đầy đất.

Tiểu Lê Hoa dù chưa tỉnh nhưng nàng biết rất rõ mình đang mơ. Giấc mơ này, hồi còn ở núi Nhạc Du vẫn là một cây lê, nàng đã mơ thấy rất nhiều lần. Mỗi lần nhìn thấy cái thứ lông đỏ, vừa giống sói vừa giống hổ kia, nàng đều sợ đến mất nửa cái mạng. Thường thường mơ được một nửa là nàng sợ đến tỉnh cả ngủ, chưa bao giờ nhìn rõ được diện mạo của con yêu quái đó.

Có lẽ vì gần đây nàng cùng Thái tử điện hạ đi bắt yêu khắp nơi, lá gan đã lớn hơn đôi chút, nên sau nhiều năm mơ lại cảnh này, nàng vậy mà lại không thấy sợ như trước nữa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.