Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 144: Ngoại truyện 4




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vài ngày sau, cuối cùng Tiểu Lê Hoa và đoàn người của Lận Vọng Trần cũng đến được thành Giang Châu.

Phương Trúc và những người khác dẫn đội xe đến phủ đệ mới mua để sắp xếp ổn thỏa. Còn Tiểu Lê Hoa thì một khắc cũng không muốn chờ thêm, kéo Lận Vọng Trần chạy thẳng đến Văn gia để gặp Lê Tố Yên.

Hai người mang theo lễ vật đến bái phỏng từ cổng lớn, gia nhân vào trong bẩm báo.

Chẳng bao lâu sau, Lê Tố Yên vội vàng đi ra. Từ xa nhìn thấy Tiểu Lê Hoa đang đứng ở cửa, nàng xách váy chạy nhanh tới:

“A Lê!”

Tiểu Lê Hoa cũng chạy vào trong sân. Hai tỷ muội ôm chầm lấy nhau, vui vẻ nhảy cẫng lên, mừng rỡ vô cùng.

Lê Tố Yên nắm tay Tiểu Lê Hoa, nhìn nàng từ trên xuống dưới:

“A Lê, muội vẫn ổn chứ? Lâu như vậy không có tin tức của muội, tỷ vẫn luôn lo lắng.”

Tiểu Lê Hoa xoay một vòng cho nàng xem:

“Muội khỏe lắm mà. Còn tỷ thì sao, tỷ có khỏe không?”

Lê Tố Yên yên tâm hẳn:

“Vậy thì tốt rồi, tỷ cũng khỏe.”

Tiểu Lê Hoa cười hì hì hai tiếng, nắm tay Lê Tố Yên, nhìn sang Lận Vọng Trần, có chút ngượng ngùng nói:

“Tỷ tỷ, muội thành thân rồi.”

Nhìn người nam nhân xa lạ cao lớn tuấn mỹ trước mặt, Lê Tố Yên kinh ngạc:

“Sao lại thành thân nhanh như vậy? Tỷ còn chuẩn bị của hồi môn cho muội nữa, vậy mà tỷ chẳng có mặt ở đó…”

Thấy nàng ảo não, Tiểu Lê Hoa lắc lắc cánh tay nàng:

“Tỷ tỷ, tỷ cũng biết mà, yêu quái bọn muội không có nhiều quy củ như vậy. Muốn thành thân thì thành thân thôi.”

Nghĩ lại cũng đúng, nhưng Lê Tố Yên vẫn cảm thấy không thể tham dự hôn lễ của Tiểu Lê Hoa là một chuyện vô cùng đáng tiếc.

“Vậy cũng nên báo cho tỷ một tiếng chứ. Muội muội của tỷ thành thân mà tỷ lại không có mặt.”

Tiểu Lê Hoa biết Tố Yên tỷ tỷ yêu quý mình thế nào, liền ôm cánh tay nàng nhận lỗi, sau đó chuyển đề tài để tránh nàng nhắc mãi không thôi.

“Đây là phu quân của muội, Lận Vọng Trần. Chàng ấy chính là Thái tử điện hạ trước đây. Nhưng chàng ấy cũng không phải Thái tử thật, chàng ấy là…”

Tiểu Lê Hoa dùng vài ba câu ngắn gọn kể lại thân thế của Lận Vọng Trần cho Lê Tố Yên nghe. Nghe xong, Lê Tố Yên âm thầm tặc lưỡi. Thì ra phía sau còn có nhiều chuyện như vậy.

Nàng vừa khách sáo vừa nhiệt tình chào hỏi Lận Vọng Trần, sau đó vui vẻ mời hai người vào trong, đồng thời sai người mau chóng gọi Văn Thành Viễn trở về.

Lê Tố Yên dẫn hai người đến một tiểu viện được chăm sóc tỉ mỉ, chim hót hoa nở.

“A Lê, đây là viện tử tỷ giữ lại cho muội. Sau này nếu không có việc gì thì cùng muội phu đến ở một thời gian, bầu bạn với tỷ.”

Nhìn tiểu viện đáng yêu trồng đầy hoa cỏ cây cối, Tiểu Lê Hoa vô cùng vui vẻ.

“Được thôi. Dù sao sau này bọn muội cũng định cư ở thành Giang Châu, muội sẽ thường xuyên tới.”

Mấy người vào phòng. Tiểu Lê Hoa phát hiện trong phòng vật dụng đầy đủ mọi thứ. Trong tủ quần áo còn có cả một hàng váy mới, tất cả đều do Tố Yên tỷ tỷ may cho nàng, chiếc nào cũng đẹp. Nàng vui vẻ lấy từng bộ ra xem.

Thấy nàng vui như vậy, Lê Tố Yên cũng cười không ngừng.

Biết hai tỷ muội có chuyện muốn tâm sự, Lận Vọng Trần bèn đề nghị ra sân dạo một vòng.

Nhàn rỗi không có việc gì làm, hắn bẻ vài cành hải đường rũ rồi đan thành một vòng hoa.

Hai tỷ muội thân thiết trò chuyện thật lâu. Tiểu Lê Hoa nhớ đến đạo trưởng nhà mình, liền thò đầu ra khỏi cửa sổ gọi:

“Đạo trưởng, chàng đang làm gì vậy?”

Lận Vọng Trần chắp tay sau lưng đi tới. Đến gần, hắn lấy từ phía sau ra một vòng hoa, đội lên đầu Tiểu Lê Hoa, ngắm nghía một lượt rồi cười nói:

“Đẹp lắm.”

Tiểu Lê Hoa đưa tay lấy vòng hoa xuống rồi đội lên đầu Lận Vọng Trần. Nàng cũng học theo dáng vẻ của hắn, nhìn trái ngó phải đánh giá một hồi, cuối cùng nâng cằm hắn lên, buông một câu:

“Đại mỹ nhân.”

Nói xong, chính nàng lại cười khanh khách đến ngả nghiêng.

Nhìn đôi phu thê trẻ quấn quýt bên nhau, Lê Tố Yên cảm thấy mình ở lại có phần dư thừa. Nàng mỉm cười, viện cớ chuẩn bị bữa trưa rồi rời khỏi tiểu viện.

Đến trưa, Tiểu Lê Hoa và Lận Vọng Trần, cùng với Lê Tố Yên và Văn Thành Viễn, bốn người náo nhiệt dùng bữa ngay trong tiểu viện.

Văn Thành Viễn đặc biệt nhiệt tình, nhưng lúc đầu vẫn có chút e dè đối với Lận Vọng Trần có lai lịch bất phàm này.

Tiểu Lê Hoa nhìn ra sự câu nệ của hắn, liền lén đá nhẹ vào chân Lận Vọng Trần dưới gầm bàn.

Lận Vọng Trần hiểu ý, chủ động kính rượu Văn Thành Viễn, còn gọi một tiếng:

“Tỷ phu.”

Tiếng “tỷ phu” vừa lọt vào tai, Văn Thành Viễn lập tức thả lỏng. Hắn cũng bắt đầu từng tiếng từng tiếng gọi “muội phu”, hai người nâng chén đối ẩm.

Thấy hai nam nhân nhanh chóng trò chuyện rôm rả, Tiểu Lê Hoa và Lê Tố Yên nhìn nhau, cùng bật cười.

Ăn cơm trưa xong, Lê Tố Yên và Văn Thành Viễn giữ Tiểu Lê Hoa cùng Lận Vọng Trần ở lại vài ngày.

Tiểu Lê Hoa từ chối, nói rằng muốn về núi Lạc Du một chuyến trước, đợi hôm khác xuống núi rồi lại tới ở.

Lê Tố Yên không còn cách nào khác, ngoài việc lưu luyến không rời tiễn hai người ra tận cửa, nhìn theo bóng họ dần đi xa.

Tiểu Lê Hoa và Lận Vọng Trần tay trong tay đi bộ, vừa đi vừa dạo chơi. Ra khỏi thành Giang Châu một quãng, đến nơi không có người, Lận Vọng Trần thi triển Thần Hành Thuật, đưa Tiểu Lê Hoa đến trước cổng lớn chùa Lạc Du.

Tiểu Lê Hoa nắm tay Lận Vọng Trần chạy thẳng vào trong. Vừa bước qua cổng, nàng đã lớn tiếng hô:

“Ta về rồi đây!”

Đám tiểu tinh quái đang vui đùa dưới gốc cây bồ đề nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy liền quay đầu nhìn lại.

Vừa nhìn thấy đúng là Tiểu Lê Hoa, bọn chúng lập tức la hét ầm ĩ rồi chạy như bay tới.

Hồ điệp tinh bay tới đầu tiên, lượn quanh đầu Tiểu Lê Hoa rồi tò mò hỏi:

“A Lê, muội lại lớn thêm rồi. Nam nhân này chính là phu quân của muội sao?”

Tiểu Lê Hoa đưa tay đón lấy hồ điệp:

“Hồ điệp tỷ tỷ, đây là phu quân của ta, chàng tên là Lận Vọng Trần.”

Hồ điệp tinh chủ động bay đến chào hỏi Lận Vọng Trần, Lận Vọng Trần mỉm cười gật đầu đáp lại.

“A Lê, A Lê, bọn ta đều nhớ muội lắm, muội có nhớ bọn ta không?”

Trúc Tinh dắt theo Tiểu Củ Cải chạy tới, Mộc Ngư Quái thì cắm đầu lao thẳng vào người Tiểu Lê Hoa.

“Nhớ chứ, nhớ chứ.”

 

Tiểu Lê Hoa cười khanh khách đáp, trước tiên xoa đầu Trúc Tinh và Tiểu Củ Cải, rồi lại xoa Mộc Ngư Quái. Sau đó nàng bế Tiểu Củ Cải đang bám trên chân mình lên, xoay một vòng, chọc cho Tiểu Củ Cải cười khúc khích không ngừng.

Tiểu Lê Hoa giới thiệu Lận Vọng Trần với đám tiểu tinh quái, rồi nhìn quanh hỏi:

“Tường Vi tỷ tỷ và Bồ Đề ca ca đâu rồi?”

“Bồ Đề ca ca vừa nhìn thấy Tiểu Lê Hoa là lại chui về trong cây rồi.”

Cửa thiền phòng bên kia mở ra. Tiểu hòa thượng bước ra ngoài, tiến lên chào hỏi Tiểu Lê Hoa, sau đó hành lễ với Lận Vọng Trần:

“Huyền Tri đạo trưởng, trụ trì mời ngài qua uống trà.”

Lận Vọng Trần đáp lễ:

“Được, làm phiền tiểu sư phụ.”

Lận Vọng Trần đã từng đến chùa Lạc Du từ một trăm năm trước, có duyên gặp mặt trụ trì một lần, cũng xem như quen biết cũ.

Tiểu Lê Hoa bèn nói:

“Đạo trưởng cứ đi đi, ta đi tìm Bồ Đề ca ca nói chuyện.”

Lận Vọng Trần gật đầu rồi theo tiểu hòa thượng rời đi.

Tiểu Lê Hoa mang quà nhỏ cho từng tiểu tinh quái. Trong tiếng reo hò vui mừng của bọn họ, nàng phát hết quà rồi đi đến dưới gốc cây bồ đề, giơ tay vỗ vỗ thân cây:

“Bồ Đề ca ca, huynh không nghe thấy muội về sao?”

Bồ Đề hiện thân. Một thân trường bào xanh sẫm, lười biếng phe phẩy chiếc quạt trong tay, liếc mắt nhìn người, giọng điệu bất mãn:

“Còn biết đường về nhà cơ đấy.”

Tiểu Lê Hoa tháo một túi đựng quạt bên hông xuống, đưa cho Bồ Đề:

“Nè, quà của huynh.”

Lần này Bồ Đề cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng nàng, nhưng không nhận:

“Là cái gì?”

Nếu không phải khóe miệng hắn thoáng hiện lên một nụ cười rồi biến mất, Tiểu Lê Hoa đã tưởng hắn đang tức giận thật rồi. Nàng nhét túi quạt vào tay hắn:

“Quạt đó. Chính tay muội làm đấy. Huynh thay phiên dùng với hai chiếc kia đi.”

Bồ Đề cất cây quạt của mình đi, mở túi ra, lấy một chiếc quạt xếp bên trong. Mở ra xem, trên nền quạt màu trắng có vẽ một cây bồ đề xanh biếc. Nhìn dáng dấp cành thân kia, rõ ràng chính là hắn.

Bồ Đề cầm trong tay phe phẩy vài cái, khóe miệng cong cao:

“Đa tạ.”

Thấy hắn thích, Tiểu Lê Hoa vui vẻ cười theo.

Nàng quan sát gương mặt hắn, nhỏ giọng hỏi:

“Bồ Đề ca ca, lúc ở kinh thành, có phải huynh đã gặp chuyện gì không vui không?”

Khi đó nàng chìm đắm trong niềm vui và sự hưng phấn sắp thành thân, chẳng để ý đến chuyện khác. Sau này nhớ lại, nàng mới hậu tri hậu giác nhận ra, khoảng thời gian đó hình như Bồ Đề ca ca có tâm sự gì đó.

Nụ cười trên mặt Bồ Đề khựng lại. Sau đó hắn dùng quạt gõ nhẹ lên đầu nàng:

“Không quan trọng nữa. Muội vui là được.”

“Ái da, huynh gõ muội làm gì.”

Tiểu Lê Hoa đưa tay xoa đầu rồi nói tiếp:

“Huynh là ca ca của muội mà, sao lại không quan trọng. Mau nói đi.”

“Không có chuyện gì đâu. Muội sống tốt là được.”

Bồ Đề phe phẩy quạt, vòng quanh cây trốn tránh. Tiểu Lê Hoa phía sau bám riết không buông, liên tục truy hỏi.

Hai người mới chạy quanh được hai vòng thì cổ áo Tiểu Lê Hoa đã bị người ta túm lấy.

Tiểu Lê Hoa quay đầu lại, thấy là Tường Vi, lập tức vui mừng nhào tới ôm lấy nàng:

“Tỷ tỷ.”

Tường Vi mặt đầy ghét bỏ kéo nàng từ trên người mình xuống:

“Muội có thể ra dáng người lớn một chút được không? Dù gì cũng là người đã thành thân rồi.”

Tiểu Lê Hoa chẳng thèm để ý, vẫn bám lấy nàng:

“Muội có thành thân thì cũng mới hơn một trăm tuổi thôi. Trước mặt tỷ vẫn là trẻ con mà.”

Tường Vi đưa tay véo mặt nàng, giọng đầy uy h**p:

“Tiểu Lê Hoa, muội đang chê ta già đấy à?”

Tiểu Lê Hoa thoát khỏi móng vuốt của nàng, chạy ra sau lưng Bồ Đề:

“Hơn năm trăm tuổi rồi, chẳng phải già hơn muội sao?”

Tường Vi xắn tay áo lên:

“Được lắm. Mấy năm không gặp, giờ dám leo lên nóc nhà lật ngói rồi cơ đấy.”

Tiểu Lê Hoa hét lên bỏ chạy:

“Tỷ tỷ muốn đánh người rồi, mau tới giúp ta.”

Đám tiểu tinh quái lập tức vây quanh Tường Vi. Kẻ ôm chân, người ôm tay. Trong phút chốc, mọi người cười đùa náo loạn thành một đoàn.

Lận Vọng Trần ngồi trong thiền phòng, vừa uống trà vừa đánh cờ với trụ trì. Nghe tiếng cười nói vui vẻ bên ngoài, hắn cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Trụ trì cười nhìn hắn, niệm một câu:

“A Di Đà Phật.”

Tiểu Lê Hoa đang đùa giỡn cùng mọi người thì thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện nơi cổng viện. Nàng nhìn kỹ, kinh ngạc vui mừng mở to mắt:

“Cô Hoạch Điểu?”

“Kiến nhỏ, ngươi đang ở trong chùa à.”

Nhìn thấy Tiểu Lê Hoa, Cô Hoạch Điểu cũng rất vui vẻ. Nàng dắt theo một bé trai bước vào.

Mọi người lập tức ùa tới. Tiểu Lê Hoa kéo tay Cô Hoạch Điểu, vui vẻ hỏi:

“Sao ngươi lại tới đây? Các con của ngươi đâu?”

“Còn không phải tại ngươi sao. Sinh con rồi lại ném lung tung khắp nơi.”

Cô Hoạch Điểu đẩy cậu bé khoảng năm sáu tuổi đang nắm tay mình lên phía trước:

“Nè, nó bảo nó là nhi tử ngươi. Ngửi theo mùi hương của ngươi mà đuổi tới tận núi Bạch Lộc. Ta không dám tới kinh thành nên đưa nó đến đây. Không ngờ ngươi lại đang ở đây thật.”

Tiểu Lê Hoa kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm. Nàng nhìn cậu bé trên đầu mọc hai chiếc lá xanh mướt:

“Ta có sinh con đâu.”

“Với lại, cho dù là ta sinh, nó cũng phải mọc lá cây lê chứ. Đây là lá gì vậy?”

Cậu bé đưa bàn tay nhỏ nắm lấy tay áo nàng:

“Mẫu thân, con là Tam Thất đây. Là người đã cứu sống con. Trong cái sân của Tây Bất Canh ấy…”

Nghe Tam Thất kể xong, Tiểu Lê Hoa bừng tỉnh đại ngộ, vui mừng nói:

“Ngươi là chậu dây leo đó sao? Cái chậu cây ta từng tưới bằng nước tắm ấy?”

Cậu bé ra sức gật đầu:

“Mẫu thân, là người đã cứu con. Người chính là mẫu thân của con.”

Tiểu Lê Hoa vui đến mức vỗ tay cười lớn:

“Ha ha ha, Cô Hoạch Điểu, Tiểu Lê Hoa ta cũng là người có nhi tử rồi.”

Cô Hoạch Điểu có chút thất vọng:

“Ta còn nghĩ nếu ngươi không cần thì ta sẽ nhận nó cơ.”

Tiểu Lê Hoa giơ tay vỗ nàng một cái:

“Ngươi nhiều con như vậy còn chưa đủ à. Thấy đứa trẻ nào cũng muốn nhận. Nhưng ta có thể để Tam Thất nhận ngươi làm nghĩa mẫu.”

Tam Thất cũng rất thích Cô Hoạch Điểu dịu dàng. Nghe vậy liền cúi người hành lễ với nàng:

“Nghĩa mẫu.”

Cô Hoạch Điểu vui vẻ cười lớn, bế cậu bé bay một vòng rồi mới đưa trở lại trước mặt Tiểu Lê Hoa.

Sau đó ánh mắt nàng lại rơi xuống người Tiểu Củ Cải mũm mĩm. Nàng ngồi xổm xuống, sờ sờ bàn tay tròn vo của cậu bé:

“Chào bạn nhỏ nhé. Bạn nhỏ có mẫu thân không?”

Thấy Cô Hoạch Điểu lại muốn lừa mang đi một đứa trẻ nữa, Tường Vi lập tức bế Tiểu Củ Cải lên:

“Đứa này không thể cho ngươi được. Đây là quả vui của chùa Lạc Du chúng ta.”

Cô Hoạch Điểu trợn trắng mắt:

“Đồ keo kiệt. Không ngờ Tường Vi ngươi còn keo kiệt hơn cả Tiểu Lê Hoa.”

Mọi người đều bật cười ha ha.

Đưa đứa trẻ đến xong, Cô Hoạch Điểu liền thu xếp muốn trở về.

Tiểu Lê Hoa không nỡ xa nàng, khuyên nàng ăn cơm xong hẵng đi. Cô Hoạch Điểu liền ở lại ăn một bữa tối. Sau đó lại quyết định ở thêm một đêm. Kết quả nàng kéo Tiểu Lê Hoa và Tường Vi trò chuyện suốt cả đêm, mãi đến sáng sớm hôm sau mới bay đi.

Tam Thất ở lại chùa Lạc Du, làm bạn cùng đám tiểu tinh quái.

Cậu gọi Tiểu Lê Hoa là mẫu thân, nhưng lại không dám gọi Lận Vọng Trần là phụ thân. Cậu lén nói với Tiểu Lê Hoa rằng hắn quá đáng sợ. Tiểu Lê Hoa cũng không ép buộc.

Chơi trong chùa hai ngày, Tiểu Lê Hoa liền cùng Lận Vọng Trần chạy lên căn nhà gỗ nhỏ của nàng trên núi.

Hai người sống tiêu dao tự tại như mây nhàn hạc nội trong núi. Tiểu Lê Hoa phát hiện mình sắp thành phế vật rồi, bởi vì đạo trưởng nhà nàng việc gì cũng thích làm giúp nàng.

Giúp nàng tắm rửa, đút nàng ăn cơm. Buổi tối cũng chẳng cần nàng động tay, đều là hắn bận rộn. Đương nhiên chủ yếu là vì mỗi ngày nàng đều quá mệt, căn bản chẳng muốn nhúc nhích.

May mà trên núi Lạc Du linh lực dồi dào, lại thêm đạo trưởng không hề tiếc tu vi của mình. Trạng thái của nàng tốt hơn lúc ở kinh thành gấp mấy lần.

Đôi phu thê mới cưới quấn quýt không rời, thân mật khăng khít, không biết chán, ân ái vô cùng...

Vài năm sau, Tiểu Lê Hoa lại theo Lận Vọng Trần đi tiêu diệt yêu quái ác độc.

Đó là một đám lang yêu ăn thịt người, đã gây họa cho vài ngôi làng, ăn mất mấy chục mạng người.

Khi hai người tới nơi, bọn chúng đang tấn công một thôn làng. May mà hai người đến kịp thời nên đã ngăn lại được.

Lang Vương nhe nanh gầm lên, định lao tới tấn công Lận Vọng Trần.

Lận Vọng Trần giơ tay:

“Chờ một chút.”

Đám lang yêu tu vi không cao, không nhìn thấu chân thân của Lận Vọng Trần, tưởng hắn chỉ là một nhân tộc tu sĩ bình thường nên hoàn toàn không để vào mắt.

Nhưng thấy hắn bình tĩnh đưa tay vào ngực áo lấy đồ, chúng tưởng hắn có pháp bảo ghê gớm gì đó, ai nấy đều căng thẳng lùi lại mấy bước.

Kết quả nằm mơ cũng không ngờ hắn lại lấy từ trong ngực ra một người tí hon chỉ lớn bằng bàn tay.

Lần này đám lang yêu cười nghiêng ngả. Thậm chí có một con còn dùng móng vuốt chỉ vào Tiểu Lê Hoa, cười đến lăn lộn trên đất, ôm bụng lăn qua lăn lại.

Đây là coi thường nàng đúng không?

Tiểu Lê Hoa hừ lạnh một tiếng. Đứng trên lòng bàn tay Thái tử, nàng hất áo choàng nhỏ, giơ tay phóng ra một thanh tiểu hoa kiếm. Thanh kiếm xuyên thẳng qua con lang yêu đang cười đến ngả trước ngả sau rồi ghim nó xuống đất.

Lần này, tiếng cười của đám lang yêu lập tức im bặt. Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Người tí hon bé bằng bàn tay này lại lợi hại đến thế sao?

Nhìn người tí hon khoác áo choàng nhỏ oai phong lẫm liệt, đám sói không còn dám cười nữa. Con nào con nấy như gặp đại địch, nghiêm trận chờ đợi.

Tiểu Lê Hoa chống nạnh, đắc ý nói:

“Sao không cười nữa?”

Bao nhiêu năm qua, dưới sự bầu bạn của đạo trưởng nhà mình, nàng chăm chỉ tu luyện. Lại thêm việc đạo trưởng thỉnh thoảng truyền cho nàng một ít tu vi, thực lực chiến đấu hiện giờ của nàng đã tăng mạnh.

Đúng rồi, còn có Bồ Đề ca ca vốn lười biếng tản mạn, chẳng hiểu sao lại đột nhiên quyết định tu luyện thành tiên. Huynh ấy nói muốn thử thách chính mình, rồi nhân lúc nàng không chú ý, nhất quyết truyền cho nàng một trăm năm tu vi.

Nàng không hiểu nổi.

Thử thách chính mình thì tại sao lại phải truyền tu vi cho nàng?

Nhưng Bồ Đề ca ca không chịu phối hợp, số tu vi đó nàng cũng không trả lại được, đành phải nhận lấy.

Có điều may là tháng trước, Bồ Đề ca ca đã phi thăng thành tiên rồi.

Lại thêm nhiều năm nay đạo trưởng dẫn nàng đi khắp nơi diệt trừ yêu quái ác độc để lịch luyện. Hiện giờ nàng cũng đã là một đại yêu thực lực mạnh mẽ, còn lợi hại hơn cả Tường Vi tỷ tỷ có hơn năm trăm năm yêu linh.

Lận Vọng Trần cười nhạt, nhìn Tiểu Lê Hoa trong lòng bàn tay:

“Nhiều lang yêu như vậy, có cần ta ra tay không?”

Tiểu Lê Hoa khoát khoát tay:

“Không cần. Một mình ta là đủ rồi.”

Nhìn dáng vẻ tự tin tràn đầy của nàng, lại nhớ tới cảnh năm đó gặp Cô Hoạch Điểu, nàng vèo một cái chui tọt vào mũ trùm đầu của hắn, Lận Vọng Trần vừa cảm thấy tự hào vừa thấy thú vị, cười hỏi:

“A Lê không biến lớn lên sao?”

Tiểu Lê Hoa nghẹn lời, nhấc chân giẫm mạnh lên tay hắn một cái:

“Kệ chàng.”

Tên cẩu nam nhân này, đêm đó cứ quấn lấy nàng hỏi được không, được không. Nàng bị hắn làm phiền đến phát bực, lại có chút tò mò, nên chỉ hơi do dự một chút.

Ai ngờ giữa chừng hắn lại biến thành nguyên hình...

Lúc đó nàng bị dọa giật mình.

May mà đạo trưởng ở yêu hình lại đặc biệt dịu dàng, nàng không hề cảm thấy khó chịu, dường như còn rất, rất k*ch th*ch...

Nhưng sau đêm đó, mỗi khi nhớ lại, trong lòng nàng vẫn thấy có chút kỳ quặc.

Nhìn tiểu yêu quái đang nổi nóng, Lận Vọng Trần nghiêng đầu cười khẽ.

Từ sau đêm hôm ấy, tiểu yêu quái ngượng ngùng vô cùng. Sau khi biến nhỏ lại, bất kể hắn dỗ dành thế nào nàng cũng không chịu biến trở về. E rằng còn phải thêm một thời gian nữa.

Nghe tiếng cười đầy ẩn ý của đạo trưởng, Tiểu Lê Hoa biết hắn đang cười chuyện gì, tức đến giậm chân. Áo choàng nhỏ tung bay, nàng lao thẳng về phía đám lang yêu:

“Yêu quái ác độc, tiếp chiêu!”

Nhìn bóng dáng nhỏ bé kia tung hoành giữa bầy sói, tiến lùi linh hoạt như cá gặp nước, Lận Vọng Trần liên tục gật đầu. Thỉnh thoảng hắn cũng ra tay đánh chết những con lang yêu định đánh lén sau lưng nàng.

Không bao lâu sau, Tiểu Lê Hoa đại thắng.

Nàng đứng trên đầu Lang Vương đã ngã gục, một tay chống nạnh, một tay hất áo choàng, oai phong lẫm liệt:

“Còn con sói nào nữa không?”

Ánh mắt Lận Vọng Trần đầy cưng chiều. Hắn bước tới nhặt tiểu yêu quái lên, phất tay đánh ra một ngọn lửa thiêu cháy đám yêu quái trên mặt đất.

Đặt Tiểu Lê Hoa lên vai, hắn cất bước đi về phía trước:

“Đi thôi, về nhà.”

Đánh được một trận đại thắng, tâm trạng Tiểu Lê Hoa vô cùng phấn khích. Nhất thời nàng cũng quên mất mình còn đang giận dỗi đạo trưởng, đứng trên vai hắn nhảy nhót:

“Đạo trưởng, ta lợi hại không?”

Lận Vọng Trần cười đáp:

“Lợi hại. A Lê nhà chúng ta thật sự rất lợi hại.”

Tiểu Lê Hoa vịn cái đầu lớn của đạo trưởng, vung tay nhỏ đầy hào khí:

“Đạo trưởng, thành tiên thì có gì tốt chứ. Thành tiên rồi hai ta còn phải xa nhau. Sau này ta dứt khoát làm Yêu Vương luôn cho rồi.”

Lận Vọng Trần thấy cũng được:

“Được, A Lê sẽ làm Yêu Vương.”

Tiểu Lê Hoa hứng khởi bừng bừng:

“Vậy đạo trưởng, đến lúc đó chàng sẽ là áp trại phu quân của ta.”

Lận Vọng Trần thuận theo nàng:

“Được, ta sẽ làm áp trại phu quân của nàng.”

Tưởng tượng đến cảnh sau này mình trở thành Yêu Vương uy phong lẫm liệt, Tiểu Lê Hoa cười đến run cả người:

“Đi thôi, làm Yêu Vương thôi...”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.