Tiểu Lê Hoa vốn đang rất vui mừng, nhưng thấy Lê Tố Yên khóc, nàng dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy mặt tỷ tỷ của mình, cũng không kìm được mà khóc theo.
Hai cô nàng đang sụt sịt thì đầu của Bồ Đề đột ngột từ cửa sổ treo ngược xuống, hắn chép miệng đầy vẻ chê bai rồi nhắc nhở:
“Có người tới rồi kìa, có gì thì nói mau lên.”
Dứt lời, hắn “vèo” một cái đã biến mất tăm.
Cái kiểu lộ diện xuất thần nhập quỷ ấy làm Lê Tố Yên giật nảy mình. Tiểu Lê Hoa lau nước mắt trấn an:
“Tố Yên tỷ tỷ đừng sợ, đó là Bồ Đề ca ca của muội, là yêu tốt đấy.”
“Đã ở bên cạnh A Lê nhà chúng ta thì dĩ nhiên là yêu tốt rồi.”
Lê Tố Yên tin tưởng tuyệt đối, nàng hỏi dồn dập:
“Làm sao muội trốn ra được khỏi phủ Thái tử vậy? Thời gian qua muội sống thế nào? Đã tìm thấy Tường Vi chưa? Lần này tới muội có thể ở lại đây với tỷ thêm vài ngày không? A Lê, tỷ nhớ muội lắm.”
Vì còn phải vội vã lên đường nên Tiểu Lê Hoa cũng không có thời gian giải thích cặn kẽ:
“Tố Yên tỷ tỷ, tỷ đừng lo, Thái tử điện hạ là người tốt, chính ngài ấy đã thả ta đi. Muội vẫn chưa tìm thấy Tường Vi tỷ tỷ nên phải tiếp tục lên đường. Bồ Đề ca ca sẽ đưa ta lên kinh thành, lần này ta không ở lại được đâu, lần sau ta nhất định sẽ đưa cả Tường Vi tỷ tỷ tới đây ở một thời gian.”
Biết Tường Vi quan trọng với Tiểu Lê Hoa thế nào, Lê Tố Yên không giữ nàng lại nữa, nàng vừa gật đầu vừa mở rương thu dọn hành lý:
“Mấy bộ đồ này là tỷ mới may cho muội, muội mang theo đi.”
Tiểu Lê Hoa biết nếu mình không nhận thì Tố Yên tỷ tỷ sẽ buồn lắm, nên đành gật đầu đồng ý. Lê Tố Yên lại lấy trong rương ra một xấp ngân phiếu trị giá một nghìn lượng nhét vào túi hành lý:
“Chỗ này muội cầm lấy, đi đường xa phải có chút lộ phí phòng thân.”
Lê Tố Yên trước đây ở Lê gia vốn không được sủng ái nên chẳng có bao nhiêu tiền, Tiểu Lê Hoa liền nhảy phắt lên túi hành lý, lôi ngân phiếu ra trả lại:
“Muội không lấy đâu, muội cũng chẳng tiêu đến tiền.”
Lê Tố Yên nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng:
“Ngoan, nghe tỷ, cầm lấy đi. Phụ thân và di nương của tỷ trước đây cứ trông mong muội vào phủ Thái tử sẽ được sủng ái để làm chỗ dựa cho Lê gia, nên lần này tỷ xuất giá bọn họ không dám khắt khe, của hồi môn cho tỷ rất nhiều.”
“Tỷ gả sang đây là được làm chủ mẫu luôn, giờ tiền nong của tỷ phu ta đều do tỷ quản cả, tỷ bây giờ thứ không thiếu nhất chính là tiền.”
Lê Tố Yên bế Tiểu Lê Hoa ra khỏi đống hành lý, nhét ngân phiếu vào lại rồi nhanh thoăn thoắt buộc chặt lại.
“Nàng ơi, ta về rồi đây!”
Văn Thành Viễn còn chưa vào tới cổng viện đã oang oang gọi nương tử từ xa.
Bồ Đề lướt qua cửa sổ vào phòng:
“Phải đi thôi.”
Lê Tố Yên bế Tiểu Lê Hoa lên, nhẹ nhàng áp mặt mình vào mặt nàng, rồi hướng về phía Bồ Đề hành lễ, dặn dò một câu “Trăm sự nhờ ngài”, sau đó đặt Tiểu Lê Hoa và hành lý vào tay hắn.
Tiểu Lê Hoa luyến tiếc vẫy tay:
“Tố Yên tỷ tỷ, tỷ giữ gìn sức khỏe nhé, muội tìm thấy Tường Vi tỷ tỷ sẽ quay về ngay. Còn nữa, kinh thành không được thái bình đâu, tỷ và tỷ phu nếu không có việc gì thì đừng lên đó nhé.”
Lời còn chưa dứt, Bồ Đề đã nhún mình vọt ra khỏi cửa sổ. Lê Tố Yên đuổi theo, thò đầu ra nhìn nhưng đã chẳng còn thấy bóng người đâu nữa.
Anh chàng Văn Thành Viễn cao ráo, tuấn tú thấy nương tử đang tựa cửa ngóng trông, cứ ngỡ nàng đang đợi mình nên hớn hở chạy tới:
“Nương tử, nàng đã thu dọn hành lý xong chưa?”
Lê Tố Yên nắm lấy tay phu quân mỉm cười:
“Thành Viễn, A Lê vừa cho người nhắn tin cho thiếp rồi, muội ấy vẫn bình an vô sự.”
Hai người đứng cách cửa sổ cầm tay nhau tâm tình. Thấy nét sầu muộn bấy lâu trên gương mặt nương tử cuối cùng đã tan biến, Văn Thành Viễn cũng vui lây:
“A Lê không sao thì tốt rồi, giờ nàng có thể yên tâm rồi nhé.”
Lê Tố Yên lại nói:
“Có điều muội ấy bảo kinh thành dạo này không yên ổn, dặn chúng ta hạn chế lên đó.”
“Được, thế thì cứ để bọn hạ nhân đi là được rồi. Đường sá xa xôi vất vả, nghỉ ngơi cũng chẳng yên giấc.”
Văn Thành Viễn vừa đi vòng vào trong phòng vừa hỏi:
“Mà đám hạ nhân hầu hạ trong viện đâu cả rồi, sao chẳng thấy ai nào thế?”
“Thiếp cho bọn chúng đi kiểm kê kho cả rồi, thiếp có tay có chân, đâu cần người theo hầu hạ cả ngày.”
Lê Tố Yên đáp, rồi bồi thêm một câu:
“Thành Viễn, thiếp vừa gửi cho A Lê một nghìn lượng ngân phiếu đấy.”
Văn Thành Viễn chẳng mảy may để tâm, vòng tay ôm lấy nương tử:
“Nhà này nàng làm chủ, bạc nàng muốn tiêu thế nào cũng được.”
Bồ Đề đưa Tiểu Lê Hoa đi gấp gáp, dầm sương dãi nắng, chỉ mất hai ngày đã về tới kinh thành. Cổng chính phủ Thái tử canh phòng cẩn mật, hai người vòng ra con ngõ nhỏ nơi Tiểu Lê Hoa rời đi hôm trước. Bồ Đề thử đột nhập nhưng vẫn không vượt qua được lớp rào chắn.
Hắn đặt Tiểu Lê Hoa và cái bao gói l*n đ*nh bức tường cao, vừa phe phẩy quạt vừa nói:
“Ta chỉ tiễn ngươi được đến đây thôi.”
Tiểu Lê Hoa nhìn cái tay nải to đùng, nhăn mặt khó xử:
“Bồ Đề ca ca, huynh thật sự không vào được sao?”
“Ta mà cưỡng cầu vượt qua cái kết giới rách nát này cũng được thôi, nhưng chắc chắn sẽ đánh động tới đám đạo sĩ và pháp sư khắp kinh thành.”
Bồ Đề gõ quạt vào lòng bàn tay, giọng điệu bỗng trở nên hào hứng:
“Hay là, để ta thử phá trận một phen xem sao?”
“Đừng đừng đừng!”
Tiểu Lê Hoa cuống quýt vẫy tay:
“Thôi đừng huynh ạ, muội tự lo được.”
Thái tử điện hạ đang tìm mọi cách để giấu kín thân phận, nàng không muốn rước thêm rắc rối cho ngài ấy. Chưa kể Bồ Đề ca ca dù là đại yêu ngàn năm, nhưng kinh thành lắm nhân sĩ cao tay, đánh nhau một trận nhỡ đâu cả hai đều bị tóm thì khổ.
Bồ Đề nhún vai đầy thất vọng:
“Thế thôi, ngươi vào đi.”
“Huynh định về lại núi Lạc Du ạ?”
Tiểu Lê Hoa lo lắng hỏi.
“Không cần ngươi quản, mau xuống đi.”
Bồ Đề phẩy mạnh quạt một cái, trực tiếp “thổi” cả Tiểu Lê Hoa lẫn tay nải xuống phía dưới.
Bức tường cao ngất khiến Tiểu Lê Hoa sợ đến mức nhắm tịt mắt, nàng vội thi triển linh lực để tiếp đất. Vừa đứng vững thì cái tay nải cũng “bịch” một phát rơi ngay bên cạnh, làm nàng giật thót mình:
“Ái chà chà!”
Bên trong bao gói chỉ có vài bộ váy hoa và mấy tờ ngân phiếu, không nặng lắm, nhưng vì Tiểu Lê Hoa quá bé nên vẫn bị luồng gió từ tay nải thổi cho lảo đảo cả người.
Nghe thấy tiếng “ái chà chà” điệu đà ấy, Bồ Đề tưởng nàng bị đè trúng, liền mắng yêu:
“Đồ ngốc, không biết đường mà tránh à.”
Cách bức tường cao vọng lại giọng nói nhỏ xíu của Tiểu Lê Hoa:
“Bồ Đề ca ca, đa tạ huynh nhé, huynh mau đi đi.”
“Tự biết bảo trọng đấy.”
Bồ Đề dặn dò một câu, đợi Tiểu Lê Hoa vâng dạ xong hắn mới xoay người rời đi:
“Dạo này ta đang rảnh, sẽ ở lại kinh thành đi dạo vài vòng.”
“Vâng, muội biết rồi.”
Tiểu Lê Hoa chỉnh lại cái tay nải đang đeo trên lưng, rồi hai tay nhỏ túm lấy dây của cái tay nải lớn dưới đất, hì hục kéo về phía viện của Thái tử.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]