Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 2:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Mấy năm trước, Tường Vi tỷ tỷ xuống nhân gian để lịch luyện. Một ngày nọ, tỷ ấy hớn hở trở về báo tin rằng mình đã phải lòng một chàng thư sinh, nên muốn xuống trần bầu bạn cùng chàng ta mấy ta năm. Nào ngờ Tường Vi đi chuyến đó rồi bặt vô âm tín. Nàng chỉ nhớ mang máng lúc ấy tỷ ấy có nói nhà vị thư sinh kia ở chốn Kinh thành.

“Kinh thành có nhiều đạo sĩ, tiểu Lê Hoa muội phải cẩn thận đấy.”

Trúc tinh lo lắng không yên, thân thể đốt trúc xoắn lại như chiếc quẩy.

Tiểu Củ Cải không hiểu sự đời, ôm chặt lấy đùi tiểu Lê Hoa không buông:

“Lê Hoa tỷ tỷ, tỷ mang muội đi cùng với.”

“Nhân gian hiểm ác, muội không đi được đâu.”

Tường Vi tỷ tỷ hiện giờ sống chết chưa rõ, Lê Hương lòng như lửa đốt, nàng chỉ kịp xoa nhẹ gò má tiểu Củ Cải để trấn an rồi dứt khoát chào tạm biệt mọi người, tức tốc lên đường.

Mộc Ngư quái phát ra một tiếng “Boong” vang dội:

“A Lê, muội có biết đường đến Kinh thành không đấy?”

Lê Hương cũng không ngoảnh đầu lại, đáp vọng vào:

“Muội tới Lê phủ ở Giang Châu hỏi thăm, Tố Yên tỷ tỷ chắc chắn sẽ biết.”

Nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi, Bồ Đề vốn đang bị "ngó lơ" nãy giờ bỗng tối sầm mặt mũi, hừ lạnh:

“Lại thêm một nha đầu ngốc nữa.”

Lê Hương xuống núi Nhạc Du, vượt qua mấy ta dặm đường đến Lê phủ ở Giang Châu. Nàng vượt tường đi vào, khéo léo tránh né người trong phủ, liền theo lối cũ đi thẳng tới viện tử của đại tiểu thư Lê gia - Lê Tố Yên.

Viện tử vốn dĩ náo nhiệt thường ngày, nay lại chẳng thấy bóng dáng một hạ nhân nào. Lê Hương trong lòng nghi hoặc, bước nhanh vào phòng, băng qua gian ngoài chạy thẳng tới phòng ngủ của Lê Tố Yên.

Vừa bước vào cửa, chưa kịp gọi người, nàng đã thấy Lê Tố Yên trong bộ y phục đỏ rực đang treo mình trên xà nhà. Chiếc ghế thêu dưới chân đã bị đá đổ, mắt nàng ấy trợn trắng, hơi thở chỉ còn thoi thóp.

Lê Hương sợ hãi, lập tức phi thân lên cứu người xuống, đỡ Lê Tố Yên ngồi lên giường rồi vỗ lưng cho nàng ấy thuận khí:

“Tố Yên tỷ tỷ, đang yên đang lành sao tỷ lại tìm đến cái chết?”

Lê Tố Yên hồi lại một chút hơi sức, ôm chầm lấy tiểu Lê Hoa oà khóc:

“A Lê, ta thực sự không sống nổi nữa rồi...”

Lê gia vốn là thương gia có tiếng bậc nhất vùng Giang Nam, giàu nứt đố đổ vách, cũng chính vì thế mà bị triều đình vốn đang túng quẫn để mắt tới. Mấy ngày trước, Thánh thượng hạ chỉ ban hôn, muốn cầu ái nữ Lê gia gả cho Thái tử. Nhưng thực chất, đây là một nước đi để Lê gia phải "tự nguyện" dâng lên một nửa gia sản dưới danh nghĩa của hồi môn.

So với việc bị khép tội rồi tịch thu toàn bộ gia sản thì đây đã xem là đặc ân lớn lao, Lê gia không dám không tuân, thậm chí còn phải cảm ơn đức cao dày. Tiền mất rồi có thể kiếm lại, dùng nửa số gia sản đổi lấy vị trí Thái tử phi, mượn thế mà có chỗ đứng trong hoàng cung, quả thực là một vụ làm ăn quá hời.

Lê Tố Yên tuy là đích nữ của Lê gia, nhưng mẫu thân mất sớm, nay hậu viện Lê gia do Tục Huyền phu nhân (trắc thất) quản lý. Chuyện tốt như gả vào hoàng cung thế này vốn dĩ chẳng bao giờ đến lượt nàng.

Nhị tiểu thư do Tục Huyền phu nhân sinh ra đã đến tuổi cập kê, vốn là người sẽ gả đi. Nhưng hễ nghe nói người phải gả là vị Thái tử điện hạ quanh năm ho ra máu, chẳng còn sống được bao lâu, nàng ta chết sống cũng không chịu.

Thánh thượng chỉ hôn vốn là nhắm vào khối gia sản khổng lồ của Lê gia, thánh chỉ chỉ nói “nhi nữ Lê gia” chứ không nêu rõ cô nương nào. Thế là dưới sự dàn xếp của tục huyền phu nhân, hôn sự này rơi ngay xuống đầu Lê Tố Yên - người vốn không có ai che chở.

Lê Tố Yên vốn đã tâm đầu ý hợp với biểu ca của nhà cửu cửu, hai nhà đang bàn chuyện cưới hỏi, mắt thấy sắp định thân, nay lại gặp phải chuyện này, chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

Lê Tố Yên tuyệt vọng khôn cùng, tiếng khóc nghẹn ngào không sao kìm nén được:

“A Nương mất sớm, phụ thân lại thiên vị muội muội. Di nương muốn ép ta phải phục tùng mà không từ thủ đoạn. Hạ nhân hầu hạ bên cạnh ta, kẻ thì bị đánh, kẻ thì bị bán, kẻ bị đuổi. Bà ta còn đe dọa rằng, nếu ta không gả đi để phân ưu cho Lê gia, thì vinh hoa phú quý của Lê gia sau này, ta đừng hòng mơ tưởng đến.”

"A Lê, ta hiện giờ thực sự đã rơi vào đường cùng rồi.”

Tiểu Lê Hoa nghe vậy thì giận đến phát tiết:

"Tỷ là Đích tiểu thư của Lê gia, tại sao lại không được hưởng vinh hoa phú quý của cái nhà này chứ!"

"Chưa kể, sản nghiệp nhà này hưng thịnh như hôm nay đều có công lao của mẫu thân tỷ trong đó."

"Sự giàu sang này không phải do kế mẫu của tỷ cực khổ gây dựng nên, bà ta lấy tư cách gì mà sỉ nhục tỷ như thế!"

Đừng nhìn Lê gia hiện giờ đang thời cực thịnh mà lầm, năm xưa Lê gia từng bị người ta hãm hại, kinh doanh lụi bại. Chính mẫu thân của Tố Yên tỷ tỷ đã kề vai sát cánh bên cạnh lão gia, ngày đêm lao lực lo toan, cũng chính vì thế mà đổ bệnh rồi qua đời sớm. Khi kế mẫu gả vào, cơ ngơi của Lê gia đã sớm thăng tiến như diều gặp gió.

Nếu những lời cay nghiệt kia là do phụ thân của Tố Yên tỷ nói ra thì còn có chỗ khó trách. Nhưng Tục huyền phu nhân cũng chỉ là kẻ ngồi mát ăn bát vàng, bà ta có thể thiên vị, có thể chỉ lo cho con đẻ của mình, nhưng tuyệt đối không có tư cách nói Tố Yên tỷ như vậy.

"Đúng là nực cười, bình thường có hỉ sự gì chẳng bao giờ thấy gọi tên tỷ, giờ có chuyện thì lại nhớ đến tỷ ngay."

"Dựa vào đâu mà nhi nữ bà ta không muốn gả thì có thể không gả, còn tỷ không muốn thì bà ta lại ép chết tỷ như thế, đúng là mặt dày không biết xấu hổ!" Tiểu Lê Hoa đã giận đến mức muốn đánh người.

Bà ta rõ ràng là cố tình bắt nạt Tố Yên tỷ vốn tính hiền lành từ nhỏ, tin chắc tỷ ấy không dám phản kháng nên mới ép người quá đáng như vậy. Nhưng thỏ cuống lên còn biết cắn người, hôm nay nếu không phải nàng tình cờ ghé qua, e là Tố Yên tỷ đã hương tan ngọc nát rồi.

Lê Hương nắm lấy tay Lê Tố Yên an ủi: "Tố Yên tỷ tỷ đừng khóc nữa, chúng ta cùng nghĩ cách."

Lê Tố Yên vừa khóc vừa lắc đầu: "Không kịp nữa rồi, chỉ một canh giờ nữa là đến giờ lành, kiệu hoa sẽ đến đón dâu."

"A Lê, nếu ta chưa có ý trung nhân, ta gả thì thôi đi. Dẫu sao ta cũng ăn cơm nhà này, dùng tiền nhà này, gả đi xem như trả nợ ân tình. Nhưng hễ nghĩ đến biểu ca, ta... ta thực sự không muốn sống nữa."

Lúc này Tiểu Lê Hoa mới chú ý tới bộ giá y rực rỡ trên người Lê Tố Yên, sắc mặt nàng càng thêm âm trầm. Gả cho một vị Thái tử mệnh yểu sắp chết, chẳng khác nào định sẵn tương lai phải làm góa phụ.

Tố Yên tỷ tỷ vừa đẹp người vừa đẹp nết, cam chịu ở hậu viện Lê gia bao năm nay, mắt thấy sắp được gả cho người thương để bắt đầu cuộc sống mới, nàng không thể để tỷ ấy phải chịu vận hạn này. Hơn nữa, Tố Yên từng là ân nhân cứu mạng của nàng.

Sau trăm năm tu luyện, nàng cuối cùng cũng hóa được hình người. Năm năm tuổi, vì không kìm được nỗi nhớ nhân gian, nàng lén chạy xuống núi, đến thành Giang Châu chơi đùa. Khi đang vui vẻ dạo chơi trên phố thì bất ngờ gặp một tên đạo sĩ. Hắn nhìn thấu thân phận yêu tinh của nàng, chẳng phân biệt đúng sai đã quát lớn một tiếng "Yêu nghiệt đền mạng", rồi vung kiếm chém tới.

Lúc đó tu vi nàng còn yếu kém, bị bắt chỉ có con đường chết nên chỉ biết liều mạng chạy trốn. Khi bị đuổi đến bước đường cùng, nàng chui đại vào cỗ xe ngựa của Tố Yên tỷ đang đậu bên đường. Khi đó Tố Yên tỷ cũng mới bảy tuổi, bị nàng làm cho giật mình, nhưng thấy nàng nước mắt ngắn dài thì lại ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi han.

Nàng sợ hãi quá nên nói dối rằng có kẻ buôn người giả làm đạo sĩ muốn bắt nàng. Tố Yên tỷ lập tức giấu nàng đi, tốn bao công sức mới lừa được tên đạo sĩ kia rời đi. Nghe nàng nói mình là cô nhi, Tố Yên tỷ cũng vừa mất mẫu thân liền bảo rằng đã cùng họ Lê tức là có duyên, chẳng nói chẳng rằng đưa nàng về nhà, cho nàng ăn ngon, mặc đẹp, còn ôm nàng dỗ dành đi ngủ như ta ta ruột, nuôi nấng nàng suốt một năm trời.

Về sau nàng nhớ Tường Vi tỷ tỷ và đám bạn trên núi nên lẻn về, định bụng chơi nửa ngày rồi sẽ xuống lại. Chẳng ngờ đúng lúc Tường Vi tỷ tỷ vừa đi chơi xa về, nghe Bồ Đề ca ca mách lẻo rằng nàng mất tích cả năm, liền tóm cổ nàng đánh cho một trận, cảnh cáo nếu còn chạy loạn sẽ trị tội nặng. Bất đắc dĩ phải ở lại trên núi vài ngày, vì sợ Tố Yên tỷ lo lắng, nhân lúc Tường Vi tỷ tỷ lại đi chơi, nàng lại trốn xuống núi lần nữa.

Lúc đó nàng đột ngột biến mất, Tố Yên tỷ tìm khắp nơi không thấy, tưởng nàng đã lạc mất nên nằm trên giường khóc suốt mấy ngày. Thấy nàng trở về, tỷ ấy vui mừng ôm nàng khóc thêm một trận nữa. Nàng trong lòng vô cùng áy náy, sau khi chắc chắn Tố Yên tỷ tâm địa thiện lương tuyệt đối không hại mình, nàng mới thú thật mình là yêu tinh. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đuổi đi, bị đoạn tuyệt quan hệ, nào ngờ sau phút kinh ngạc ban đầu, Tố Yên tỷ chẳng những không sợ mà còn nựng má nàng cười bảo: "Tiểu yêu tinh mà cũng đáng yêu thế này sao."

Kể từ đó, nàng chạy qua chạy lại giữa hai nơi. Bao nhiêu năm qua, lúc thì nàng ở trên núi, lúc lại xuống nhân gian cư ngụ. Trong lòng nàng, Tố Yên tỷ tỷ cũng giống như Tường Vi tỷ tỷ, đều là tỷ ta ruột thịt, là người nhà của nàng.

Nay Tố Yên tỷ tỷ gặp nạn, nàng không thể không quản. Hơn nữa, Thái tử điện hạ ở Kinh thành, mà nàng cũng đang muốn đến Kinh thành tìm Tường Vi tỷ tỷ.

Lê Hương đanh mặt lại, trầm ngâm hồi lâu rồi đưa ra quyết định: "Tố Yên tỷ tỷ, ta sẽ gả thay tỷ!"

Lê Tố Yên nghe xong, không cần suy nghĩ liền lập tức từ chối: "Không được! Vạn lần cũng không được! Thái tử sống không thọ, gả cho ngài ấy là định sẵn phải thủ tiết cả đời."

"Ta đã không muốn gả, sao có thể đẩy muội vào hố lửa. Muội mau quay về núi đi, đừng đến đây nữa." Nói đoạn, nàng đẩy Lê Hương ra ngoài.

Lê Hương nhất quyết không đi: "Tố Yên tỷ tỷ quên rồi sao, muội là yêu mà! Đợi Thái tử chết rồi, muội có thể chạy trốn bất cứ lúc nào."

Lê Tố Yên vẫn lắc đầu: "Thế cũng không được. Ngộ nhỡ Thái tử thấy muội xinh xắn đáng yêu, nảy sinh ý đồ bất chính thì chẳng phải hủy hoại sự trong trắng của muội sao?"

Lê Hương chẳng hề bận tâm: "Nếu muội không muốn, một gã phàm nhân thì làm gì được muội."

"Đạo sĩ thì ta còn kiêng dè, chứ Thái tử chỉ là người phàm thì có gì đáng sợ. Muội chỉ cần vung tay áo một cái là hắn sẽ ngã lăn ra ngay." Nàng tiểu hoa yêu lòng đầy tự tin nói.

Lê Hương lại tiếp tục thuyết phục: "Nếu tỷ lo lắng, thì tới Kinh thành ta sẽ tìm đường chạy trốn. Người là do bọn họ đón đi từ Lê gia, ta chạy mất cũng không liên quan đến nhà họ Lê, càng không liên lụy đến tỷ."

"Hơn nữa, sính lễ và của hồi môn đã vào tay, bọn họ làm sao thèm để ý đến một tân nương có cũng được mà không có cũng chẳng sao."

"Người có tình phải nên duyên quyến thuộc. Tỷ và Văn biểu ca tâm đầu ý hợp, tỷ chẳng phải luôn mong được gả cho huynh ấy, chung sống trọn đời sao?"

Tố Yên tỷ tỷ từ nhỏ đã thân thiết với Văn biểu ca, trước đây mỗi khi đi gặp mặt, tỷ ấy còn thường mang theo cái "đuôi nhỏ" là nàng đi cùng nữa. Tình cảm đó nàng đều thấy rõ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.