Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 22:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Nàng đã biết Thái tử điện hạ là người tốt, đi theo ngài ấy thì chí ít cũng không lo bị "làm thịt".

Thế nhưng với người ngoài, lòng người cách một lớp da, nàng nghĩ mình vẫn nên hạn chế tiếp xúc thì hơn. Sau tất cả, thế gian này đâu chỉ có lũ ác yêu hay lệ quỷ chuyên đi nuốt chửng tinh quái để tăng tiến tu vi, mà còn có cả những kẻ tu luyện tà môn ngoại đạo. Cẩn thận đề phòng một chút vẫn là thượng sách.

Lận Vọng Trần thấy con tiểu yêu lại rụt người vào trong, biết nàng vẫn còn nhát người nên cũng không khuyên nhủ gì thêm. Hắn khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên ngực áo như một lời an ủi không thành tiếng, rồi sau đó xoay người lên ngựa, cùng Phương Trúc lao đi vun vút.

Tiểu Lê Hoa lăn lộn suốt một buổi sáng nên đã mệt lử. Nép trong lồng ngực ấm áp của Thái tử, chẳng mấy chốc nàng đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Về sau, chính tiếng vó ngựa dồn dập đã đánh thức nàng. Nàng lồm cồm bò dậy, giẫm lên mép thắt lưng của Thái tử, bám vào vạt áo rồi hé đôi mắt nhỏ nhìn ra ngoài. Phía trước là một đoàn người chừng hơn trăm vị, khoác trên mình bộ hắc y, đang thúc ngựa dẫn đầu.

Thấy nàng dè chừng chỉ dám lộ ra nửa cái đầu nhỏ, Lận Vọng Trần một tay ghì cương, một tay khẽ che chắn phía ngoài lớp áo để bảo vệ nàng, trầm giọng nói:

"Không sao đâu, bọn họ sẽ không ngoái đầu lại đâu."

Tiểu Lê Hoa nghe vậy mới yên lòng. Nàng rướn người lên cao hơn, để hẳn cả cái đầu ra ngoài ngắm nhìn phong cảnh. Lúc này trời đã sáng rõ, nắng vàng rực rỡ, non xanh nước biếc hiện ra trước mắt khiến tâm trạng nàng cũng theo đó mà vui vẻ hẳn lên.

Đi được một quãng, đoàn người dừng lại nghỉ chân bên một con suối nhỏ ngoài trấn, nhân tiện cho ngựa uống nước.

Phương Trúc lăng xăng định vào trấn mua ít điểm tâm, hắn chắp tay hỏi Lận Vọng Trần:

"Điện hạ, ngài muốn dùng món gì ạ?"

Thấy con tiểu yêu lại có xu hướng rụt xuống, Lận Vọng Trần đưa tay khum lại che chắn cho nàng trong lòng bàn tay:

"Ta tự đi được rồi, các ngươi cứ ăn phần của mình đi."

Phương Trúc vâng lệnh, dẫn theo vài thị vệ tiến vào trong trấn.

Lận Vọng Trần xuống ngựa, giữ một khoảng cách nhất định rồi cũng lững thững đi vào. Thấy vật nhỏ trong lòng cứ thập thò cái đầu, tò mò ngó nghiêng khắp nơi, hắn bèn đưa nàng ra, nâng trước ngực rồi ôn tồn hỏi:

"Ta nên xưng hô với ngươi thế nào đây?"

Chẳng trách bấy lâu nay chẳng bao giờ nghe Điện hạ gọi tên mình, hóa ra lần trước nàng nói xong ngài ấy chẳng thèm để tâm ghi nhớ. Tiểu Lê Hoa cũng chẳng chấp nhặt, đáp lời:

"Điện hạ, tên ta là Lê Hương ạ."

Lận Vọng Trần gật đầu:

"Ta biết, ý ta là ngươi có nhũ danh nào không?"

Nhũ danh tức tên gọi ở nhà.

Một sinh linh bé xíu thế này, cứ gọi cả họ lẫn tên một cách trịnh trọng thì hắn cứ thấy có gì đó không ổn.

Té ra là Điện hạ có nhớ tên nàng. Tiểu Lê Hoa híp mắt cười:

"Mọi người hay gọi ta là Tiểu Lê Hoa, hoặc là A Lê. Điện hạ cũng có thể gọi ta như vậy."

"Tiểu Lê Hoa... A Lê..."

Lận Vọng Trần nhẩm lại trong miệng một hồi rồi quyết định:

"Vậy ta sẽ gọi ngươi là A Lê."

Tiểu Lê Hoa gật gật cái đầu nhỏ: "Dạ!"

Hai người tiến vào khu chợ trong trấn. Lận Vọng Trần để Tiểu Lê Hoa lại vào trong ngực áo, khẽ hỏi:

"A Lê, ngươi muốn ăn gì nào?"

Nàng tì lên mép áo, thò cái đầu nhỏ quan sát bốn phía, nhìn mãi vẫn không thấy món gì đặc biệt:

"Ta ăn gì cũng được ạ, lúc nãy ăn màn thầu xong vẫn chưa thấy đói lắm."

Lận Vọng Trần nhận ra nàng chưa tìm được món ưng ý, bèn gợi ý:

"Vậy chúng ta đi dạo tiệm bánh ngọt trước nhé."

Nói đoạn, hắn rảo bước đến một tiệm bánh. Thấy con tiểu yêu lại trốn biệt tăm, hắn cũng không hỏi nữa mà trực tiếp chọn vài loại, mỗi thứ lấy một gói.

Chủ tiệm thấy vị khách này vóc dáng cao ráo, khí chất phi phàm nhưng phân nửa gương mặt lại ẩn sau vành mũ choàng, có vẻ không muốn lộ diện. Biết ngay đây là bậc đại nhân vật, lão cũng chẳng dám nhìn thẳng, cung kính gói bánh rồi hai tay dâng lên:

"Khách quan, đồ của ngài đây ạ."

Lận Vọng Trần hỏi giá rồi trả bạc, xách theo túi bánh bước ra ngoài. Hắn tìm đến một quán mì:

"Tiểu nhị, cho một bát mì thịt cừu, thêm một phần thịt cừu kho riêng nữa."

Lúc này vẫn còn sớm nên quán vắng khách. Gã tiểu nhị nhiệt tình hưởng ứng, quay vào trong gọi món rồi nhanh tay lau dọn bàn ghế. Vừa ngẩng đầu lên vô tình nhìn thấy gương mặt Lận Vọng Trần, gã nhất thời ngây người ra.

Trên đời này lại có nam tử nào khôi ngô tuấn tú đến nhường này sao? Chẳng lẽ lại là yêu tinh biến thành?

Cái nhìn của gã tiểu nhị quá đỗi lộ liễu khiến Lận Vọng Trần hơi nhíu mày, nhàn nhạt liếc qua một cái. Gã tiểu nhị cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng, vội vàng cúi đầu, khúm núm lui ra xa.

Khi không gian đã thanh tịnh, Lận Vọng Trần hơi cúi xuống, dịu dàng giới thiệu các loại bánh trong ngực cho con tiểu yêu:

"Có bánh Bạch Lan, Mật Tam Đao, bánh cuộn táo đỏ và bánh Vân Phiến. Ngươi muốn thử loại nào?"

Tiểu Lê Hoa hé một khe hở nơi vạt áo, ngước nhìn hắn, giọng nhỏ xíu:

"Điện hạ, để lát nữa ta ăn sau, kẻo lại làm bẩn y phục của ngài."

Lận Vọng Trần trầm giọng đáp:

"Không sao đâu."

Dẫu sao quay về dùng một tí "Trừ Trần Thuật" là sạch ngay thôi.

Tiểu Lê Hoa nghĩ ngợi một hồi:

"Vậy cho ta xin một cái Vân Phiến đi ạ."

Lận Vọng Trần mở gói bánh Vân Phiến, xé một miếng nhỏ, dùng tay che chắn rồi âm thầm đưa tới bàn tay tí hon đang vươn ra khỏi ngực áo.

"Đa tạ Điện hạ."

Tiểu Lê Hoa nhận lấy miếng bánh rồi rụt lại vào trong, dùng hai tay bế lấy, nhỏ nhẻ nhấm nháp từng chút một, cố gắng không để rơi mất một mảnh vụn nào.

Lận Vọng Trần một tay chống cằm, cúi đầu nhìn vật nhỏ đang ngồi quỳ trong lòng mình, đôi tay bé tí ôm miếng bánh, ăn uống một cách dè chừng, cẩn mật. Hắn thấy cảnh tượng này thú vị khôn cùng, khóe môi khẽ cong lên.

"Khách quan, mì và thịt của ngài đã xong, mời ngài dùng thong thả."

Chẳng mấy chốc, tiểu nhị đã bưng đồ lên bàn. Lần này hắn chẳng dám nhìn lung tung, đặt bát đĩa xuống xong là rút lui ngay lập tức.

Tiểu Lê Hoa ngẩng đầu, thấy Thái tử vẫn đang chăm chú nhìn mình, nàng khua khua tay nhỏ, khẽ nói:

"Điện hạ, ngài cũng ăn đi chứ."

Lận Vọng Trần gật đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt cừu kho nếm thử. Thấy vị khá ngon, hắn gọi tiểu nhị lấy thêm một đôi đũa nữa, gắp một miếng thịt thật nhỏ, dùng tay che lại rồi đưa tới trước ngực, dịu dàng hỏi:

"A Lê, ngươi có ăn mặn không? Thịt cừu kho này khá ngon, muốn nếm thử không?"

"Muốn ạ!"

Tiểu Lê Hoa ngẩng đầu, đưa tay nhận lấy rồi gặm một miếng. Thịt mềm lừ, đậm đà vị tươi ngon, nàng híp cả mắt lại:

"Ngon quá đi mất!"

Thấy con tiểu yêu ăn uống vui vẻ, Lận Vọng Trần cũng bất giác mỉm cười theo, sau đó mới chậm rãi gắp mì dùng bữa.

Tên tiểu nhị đứng quan sát nãy giờ, bèn chạy vào sau quầy, ghé sát tai chủ tiệm thầm thì:

"Cha, sao con cứ thấy vị khách áo đen kia giống như bị..." Gã đưa tay lên gãi gãi đầu mình, "... bị gì ấy nhỉ?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.