Nói đoạn, Lân Hầu xoay mình hóa thành một con chim xám, bay vút lên không trung, dẫn theo đàn chim và ta hũ gốm đựng cá khô bay đi xa dần.
Lận Vọng Trần hạ lệnh: "Về thành."
Mọi người đồng thanh vâng lệnh, quay đầu ngựa, hướng về thành Tây Bất Canh mà phi nước đại.
Lận Vọng Trần đi sau cùng, đợi đám thị vệ đi xa, hắn mới đưa tay ra sau cổ áo, túm con tiểu yêu ra ngoài:
"Bị dọa sợ rồi sao?"
"Dọa chết ta rồi."
Tiểu Lê Hoa ôm lấy ngực, đổ ập vào lòng bàn tay Thái tử:
"Điện hạ, cái tên Lân Hầu này quả thực không phải yêu tốt, A Lê không thích hắn."
Lận Vọng Trần mỉm cười nhàn nhạt:
"Yên tâm, sau này sẽ không gặp lại hắn nữa."
"Thế thì tốt quá."
Tiểu Lê Hoa bám lấy ngón tay Thái tử đứng dậy, vươn một cánh tay nhỏ, hướng về phía Lân Hầu vừa rời đi mà chỉ trỏ mắng mỏ:
"Cái đồ muốn ăn thịt ta, ngươi cứ đợi ta tu luyện thêm chút nữa đi, gặp lần nào ta đánh lần đó cho xem!"
Lận Vọng Trần không khỏi buồn cười. Lúc Lân Hầu ở đây, vật nhỏ này sợ tới mức trốn tịt vào trong áo hắn, đầu cũng không dám ló ra, Lân Hầu vừa đi một cái là gan nàng liền "phồng" lên ngay.
Tiểu Lê Hoa bị Thái tử cười như vậy cũng thấy hơi ngượng, đành cười trừ hai tiếng cho đỡ thẹn, rồi chợt nhớ ra việc quan trọng:
"Điện hạ, về đến nơi ngài dạy pháp thuật cho ta luôn nhé?"
Lận Vọng Trần đáp: "Được."
Trên đường về thành, Tiểu Lê Hoa đặc biệt bảo Lận Vọng Trần ghé qua phủ Huyện Úy xem thử. Tuy không thấy bóng dáng tên Huyện Úy đâu, nhưng mấy nồi cháo lớn đã được bắc lên nghi ngút khói. Dân tị nạn nghe tin đã xếp thành những hàng dài dằng dặc, tay bưng bát chờ lĩnh những phần cháo gạo thô loãng tuếch.
Dù chắc chắn là không đủ no, nhưng ít ra cũng không đến mức chết đói. Tiểu Lê Hoa cũng không quá khắt khe, nàng đứng từ xa nhìn một cái rồi cùng Thái tử trở về nơi ở.
Vừa vào cửa, Lận Vọng Trần đặt Tiểu Lê Hoa lên bàn, nhấc ấm trà rót nước vào cái tách chuyên dùng cho nàng để nàng rửa mặt rửa tay. Sau đó, hắn ra ngoài bưng bữa trưa vào, vẫn là món mì như cũ. Tiểu Lê Hoa chẳng hề kén chọn, tựa vào tay Thái tử gặm hết nửa sợi là đã no căng.
Ăn xong nàng ngồi trên bàn nhìn Lận Vọng Trần ăn, hai tay nhỏ chống cằm, ngáp ngắn ngáp dài, hai mí mắt cứ chực sập xuống.
"Buồn ngủ rồi sao? Có muốn đi nghỉ trước không?"
Lận Vọng Trần đưa tay xoa đầu nàng.
Tiểu Lê Hoa lắc đầu:
"Điện hạ, ta đợi ngài ăn xong rồi cùng đi."
Lận Vọng Trần gật đầu bảo được, hắn nhanh chóng ăn xong rồi mang bát đũa ra ngoài. Sau đó hắn đưa Tiểu Lê Hoa lên giường, đặt nàng nằm lên gối để nghỉ ngơi, còn mình thì nhắm mắt ngồi thiền.
Tiểu Lê Hoa nằm trên gối một lúc, trong cơn mơ màng, tâm trí nàng lại hiện lên cái miệng đen ngòm của Lân Hầu. Nàng giật mình thót một cái, bật dậy bò dọc theo chân Thái tử lên người hắn, kéo vạt áo chui tọt vào lòng, loay hoay tìm một tư thế thoải mái rồi nằm im.
Nấp trong không gian kín đáo đó, cảm nhận được hơi ấm từ người Thái tử, Tiểu Lê Hoa mới thấy yên tâm, chỉ chốc lát sau đã ngủ thiếp đi. Lận Vọng Trần không mở mắt, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
Khi Tiểu Lê Hoa tỉnh dậy, nàng phát hiện Thái tử cũng đã nằm xuống nghỉ ngơi. Sợ làm phiền ngài, nàng rón rén bò từ trong lòng hắn ra ngoài giường. Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền thấy trên gối đặt một chiếc áo choàng màu đen nhỏ xíu, còn có cả mũ trùm.
Đôi mắt to tròn của Tiểu Lê Hoa sáng rực lên như bắt được vàng, nàng lật đật chạy tới, nâng niu chiếc áo ngắm nghía mãi không thôi. Chiếc áo này từ chất liệu đến kiểu dáng đều y đúc cái của Thái tử.
Điện hạ tốt quá đi mất, nàng chỉ tùy tiện nói một câu mà ngài đã chuẩn bị cho nàng rồi.
Tiểu Lê Hoa vui sướng phát điên, lập tức mặc vào, thắt dây, đội mũ trùm, rồi xỏ đôi giày nhỏ vào, lặng lẽ nhảy xuống đất. Lúc nhảy, hai tay nhỏ còn điệu đà hất vạt áo choàng ra sau. Dù không soi gương được toàn thân nhưng nàng cảm thấy mình lúc này cực kỳ "ngầu", cực kỳ oai phong.
Nàng khoác chiếc áo choàng đen nhỏ, thi triển linh lực, nhảy nhót lung tung trong phòng. Nếu không phải sợ làm ồn Thái tử, chắc nàng đã hét lên vài tiếng "hê, ha" cho bõ công rồi.
Đang lúc nhảy lên bàn, nàng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt đầy ý cười của Lận Vọng Trần. Nàng cười híp cả mắt:
"Điện hạ, ngài tỉnh rồi à."
Chỉ một chiếc áo choàng thôi mà con tiểu yêu này lại vui đến thế sao? Lận Vọng Trần mỉm cười gật đầu, đưa tay ra phía nàng.
Tiểu Lê Hoa lấy đà, "vút" một cái nhảy tót lên lòng bàn tay Thái tử. Hai tay nhỏ túm vạt áo choàng xoay một vòng, ngửa cái đầu nhỏ hỏi:
"Điện hạ, ta có uy phong không?"
Lận Vọng Trần gật đầu: "Uy phong."
"Ta cũng thấy rất uy phong luôn!"
Tiểu Lê Hoa lại "vèo" một cái nhảy lên vai Thái tử, vươn hai cánh tay nhỏ ôm lấy cái đầu lớn của hắn rồi cọ má nũng nịu:
"Sư phụ, cảm ơn ngài đã làm áo choàng cho ta, ta thích lắm."
"Thích là tốt rồi."
Lận Vọng Trần vốn không định làm sư phụ thật của nàng, nhưng thấy nàng gọi ngọt ngào như thế, hắn cũng chẳng buồn đính chính.
Hắn đặt nàng xuống giường, bắt đầu dạy nàng cách điều hòa hơi thở, cách vận dụng linh lực và thi triển pháp thuật để có thể tạo ra gió từ hư không.
"Vâng, ta hiểu rồi."
Tiểu Lê Hoa nghe xong liền gật đầu lia lịa, tràn đầy tự tin làm theo. Nàng vừa nhấc tay, quả nhiên một luồng gió nhỏ từ đâu hiện ra, thổi bay lọn tóc mai của Thái tử.
Nàng sướng rơn, nhảy cẫng lên:
"Ta làm được rồi! Sư phụ, ta làm được rồi!"
Lận Vọng Trần xoa đầu nàng:
"A Lê thông minh lắm. Ngươi cứ tự luyện tập đi, ta ra ngoài lo chút việc."
"Sư phụ cứ đi làm việc đi ạ." Tiểu Lê Hoa gật đầu.
Lận Vọng Trần đóng cửa lại, tiện tay lập một kết giới bảo vệ rồi rời đi. Tiểu Lê Hoa chuyên tâm luyện chiêu "thổi gió lớn", vừa luyện vừa vắt óc nghĩ tên cho chiêu thức, nhưng nghĩ mãi không ra cái tên nào kêu một chút nên đành thôi.
Có một sư phụ tài giỏi như Thái tử chỉ dạy tận tình, cộng thêm ngộ tính của Tiểu Lê Hoa cũng khá cao, chỉ trong vòng nửa canh giờ, luồng gió nàng tạo ra đã có thể thổi bay cả tấm màn giường dày nặng.
Nàng vui đến mức nhảy cao cả thước, càng luyện càng hăng say hơn.
Lúc Lận Vọng Trần quay lại phòng, hắn thấy con tiểu yêu khoác áo choàng đen nhỏ đang đứng trên giường, tay trái một chưởng, tay phải một chưởng, không ngừng quạt về phía tấm màn đang bay phất phơ, miệng còn lẩm nhẩm "hê hê, ha ha" liên tục.
Lận Vọng Trần không nhịn được cười: "Khá lắm."
Thấy Thái tử như "người khổng lồ" bước vào, Tiểu Lê Hoa dừng tay, kiễng chân vươn đôi tay nthị vệ phía hắn:
"Sư phụ ngài về rồi!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]