Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 39:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lân Hầu nổi giận, đứng phắt dậy, đôi tay biến thành móng vuốt sắc lẹm, cái miệng hóa thành mỏ chim nhọn hoắt, đe dọa:

"Đừng có để ta phải dùng đến biện pháp mạnh!"

Bàn tay đang cầm dao khắc của Lận Vọng Trần khựng lại, sau đó như thể sợ hai bên sẽ đánh nhau thật, hắn thở dài đầy bất lực rồi nói một câu "Thôi được rồi", đoạn thò tay vào lòng áo định lấy thứ gì đó.

Nghe thấy câu "Thôi được rồi" đầy cam chịu kia, người Tiểu Lê Hoa cứng đờ lại. Thái tử Điện hạ thực sự định giao nàng ra sao?

Bàn tay to lớn kia theo cổ áo thọc vào trong, Tiểu Lê Hoa luống cuống tay chân, "cắm đầu cắm cổ" bò ra sau lưng hắn. Thế nhưng bàn tay ấy vẫn chạm được vào nàng, nhẹ nhàng tóm lấy như muốn nhấc nàng ra ngoài.

Hay lắm, cái đồ Điện hạ thối tha, hóa ra ngài thật sự định đem nàng đi nộp mạng.

Tiểu Lê Hoa vừa đau lòng, vừa tức giận, nàng há miệng cắn thật mạnh vào ngón tay cái của hắn. Bàn tay kia hơi khựng lại, ngón trỏ khẽ v**t v* nàng như muốn trấn an. Tiểu Lê Hoa cắn đến mức mỏi nhừ cả răng mới chịu nhả ra.

Bàn tay ấy lại xoa đầu nàng lần nữa rồi đặt nàng nằm xuống, sau đó luồn ra sau lưng nàng, nhặt lấy quả lê thơm kia mang ra ngoài.

Ơ? Hóa ra Điện hạ muốn lấy quả lê sao? Tiểu Lê Hoa bừng tỉnh, lập tức cảm thấy vô cùng hối hận vì cái thói "lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử" của mình.

Lận Vọng Trần lôi quả lê thơm ra, đưa tay về phía trước:

"Lân Hầu lần này giúp đỡ rất nhiều, quả lê này, bần đạo đành đau lòng nhường lại vậy."

"Thật sao?"

Đôi mắt Lân Hầu sáng rực lên như đèn pha, đôi móng chim còn chưa kịp biến lại thành tay đã vội vàng chộp lấy.

Lận Vọng Trần lại rụt tay về, đặt quả lê trước ngực mà mân mê, ánh mắt dừng trên cái miệng đen ngòm đang không ngừng nuốt nước bọt của Lân Hầu:

"Nhận lê rồi, mời Lân Hầu rời đi ngay cho."

"Đương nhiên, đương nhiên rồi."

Ngửi thấy mùi thơm ngọt lịm đầy quyến rũ, Lân Hầu thèm đến mức nuốt nước miếng đánh ực, hai tay cung kính chìa ra. Thái độ của hắn lúc này tốt đến lạ lùng, cứ như thể dù Lận Vọng Trần có cho hắn một trận đòn hắn cũng cam lòng, miễn là được cầm quả lê trên tay là được.

Lúc này Lận Vọng Trần mới trưng ra bộ mặt "tiếc hùi hụi" mà trao quả lê vào tay Lân Hầu.

Lân Hầu vừa cầm được quả lê là há miệng ngoạm ngay một miếng. Vốn dĩ Lận Vọng Trần đã đề phòng Lân Hầu quay lại nên mới tìm một quả lê thật ngon, lại còn được Tiểu Lê Hoa ôm ấp nấp cạnh bên bấy lâu nên mùi hương càng thêm đậm đà.

Lê vừa vào miệng đã thấy ngọt lịm, mọng nước, Lân Hầu thèm đến mức chẳng đợi nổi lấy một giây để rời đi. Hắn đứng ngay trước mặt Thái tử, nhai sạch sành sanh, đến cả hạt cũng chẳng tha, cuối cùng chỉ còn lại mỗi cái cuống lê bé tẹo.

Âm thanh ấy khiến Tiểu Lê Hoa nghe mà da gà nổi đầy người, nàng lấy hai tay bịt chặt tai, cuộn tròn thành một cục trong lòng Thái tử.

Lân Hầu ăn xong còn tặc lưỡi thưởng thức, lại hít hà thêm vài cái, có vẻ vẫn chưa thỏa mãn:

"Lê này ngọt thì ngọt thật, nhưng sao bản tôn cứ thấy nó thiếu thiếu cái vị thơm nồng ban nãy nhỉ?"

Sắc mặt Lận Vọng Trần trầm xuống:

"Ăn cũng đã ăn rồi, Lân Hầu định kiếm chuyện đấy à?"

Thấy Lận Vọng Trần thật sự không vui, Lân Hầu vội vàng đứng dậy đi ra ngoài:

"Đừng hiểu lầm, bản tôn cáo từ đây."

Ra tới cửa, gã còn thò đầu qua khe cửa hỏi với vào:

"Này, bản tôn muốn hỏi chút, lê này ngươi hái ở đâu hay mua ở đâu thế?"

Lận Vọng Trần đã mất hết kiên nhẫn, hắn phất tay phóng ra một đạo phù chú vàng rực, vừa bay đến trước mặt Lân Hầu đã bùng lên một ngọn lửa, dọa gã "vèo" một cái bay vút lên trời, hóa thành chim cưu vừa bay vừa lảm nhảm chửi bới.

Lận Vọng Trần vung tay đóng cửa lại, thò tay vào lòng áo, nhấc con tiểu yêu đang ôm đầu cuộn tròn như quả bóng ra, dịu dàng nói:

"Đừng sợ, lão chim ngốc đi rồi, lần này là đi thật, sẽ không quay lại nữa đâu."

Tiểu Lê Hoa lúc này đã hiểu rõ công dụng của quả lê kia và cả tấm chân tình của Thái tử. Nàng buông hai tay đang ôm đầu ra, dang đôi tay nhỏ xíu về phía hắn:

"Điện hạ."

Lận Vọng Trần nhấc nàng lên đặt cạnh mặt mình, Tiểu Lê Hoa ôm lấy khuôn mặt lớn của hắn, nũng nịu cọ má, cảm động đến mức nước mắt rưng rưng:

"Điện hạ, ngài đúng là một Điện hạ tốt nhất trên đời."

Lận Vọng Trần cười cười, gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của nàng:

"Vừa nãy sao lại cắn ta?"

Tiểu Lê Hoa chột dạ vô cùng, nàng quay người ôm lấy ngón tay cái của hắn nhìn ngắm thật kỹ. Thấy răng mình suýt gãy mà tay hắn chẳng để lại lấy một vết hằn, nỗi áy náy vì đổ oan cho hắn cũng vơi đi đôi chút, nàng bèn nói dối trắng trợn:

"Ta... ta cắn nhầm ạ."

Con tiểu yêu này không biết nói dối, mỗi lần nói dối là đôi mắt to tròn mọng nước lại nhìn đông nhìn tây, ánh mắt đảo liên tục. Lận Vọng Trần cũng không vạch trần nàng, hắn đặt nàng lên bàn rồi tiếp tục khắc nốt khối gỗ còn lại.

Tiểu Lê Hoa vẫn leo lên cánh tay hắn ngồi xem như cũ. Chẳng bao lâu sau, trên bàn đã hiện ra một "tiệm đồ nội thất" thu nhỏ với đầy đủ bát, đĩa, đũa, thìa, ấm trà, chén trà và cả một chiếc bàn nhỏ kèm theo mấy chiếc ghế con đồng bộ.

Cuối cùng còn dư lại một mẩu gỗ nhỏ, Lận Vọng Trần nhìn con tiểu yêu đang cười toe toét:

"Còn muốn khắc thêm cái gì nữa không?"

Tiểu Lê Hoa suy nghĩ một hồi:

"Điện hạ, hay là ngài làm cho ta một cái ghế bập bênh đi."

Lận Vọng Trần gật đầu đồng ý, những ngón tay thon dài cầm con dao khắc sắc bén loay hoay một lát, một chiếc ghế bập bênh nhỏ xíu có tay vịn đã hoàn thành. Hắn phất tay một cái, tất cả những món đồ vừa rồi vốn còn hơi thô ráp bỗng trở nên bóng láng mịn màng, đống vụn gỗ trên bàn cũng biến mất sạch sành sanh.

Tiểu Lê Hoa nhảy phắt từ tay Thái tử xuống bàn, đầu tiên là xếp bàn ghế ra, sau đó bày biện đủ bát đũa, ấm chén lên, rồi ngồi thử vào ghế để kiểm tra kích cỡ. Nàng vui đến mức cười không thấy Tổ quốc đâu:

"Điện hạ, vừa khít luôn ạ, A Lê thích lắm!"

Ánh mắt Lận Vọng Trần giãn ra, hắn khẽ gật đầu:

"Thích là tốt rồi."

Tiểu Lê Hoa lại chạy sang nằm lên ghế bập bênh, lắc qua lắc lại rồi cười khúc khích:

"Thoải mái quá đi mất."

Lắc được một lát, nàng lại chạy sang bàn nghịch ngợm đống đồ tí hon kia với vẻ đầy hứng khởi.

Lận Vọng Trần chống cằm, mỉm cười nhìn con tiểu yêu khoác áo choàng đen đang bận rộn đến quên cả trời đất. Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ: Nếu con tiểu yêu này cứ nhỏ bé mãi như thế này, xem ra cũng rất tốt. Nhưng ý nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua, hắn thì muốn thế, nhưng chưa chắc Tiểu Lê Hoa đã chịu.

Tiểu Lê Hoa nghịch một hồi rồi giơ cao cái bát nhỏ của mình lên:

"Điện hạ, ta đói rồi."

Lúc này vẫn còn sớm, con tiểu yêu này đâu có đói, rõ ràng là muốn dùng thử bộ đồ ăn mới đây mà. Lận Vọng Trần cũng không vạch trần, hắn đáp một tiếng rồi ra ngoài, lát sau bưng vào một bát mì.

Tiểu Lê Hoa phấn khích đứng bật dậy, cầm đôi đũa nhỏ xíu định gắp thử. Lận Vọng Trần sợ nàng bị bỏng, liền dùng ngón tay ấn vào cái vai nhỏ của nàng bảo ngồi xuống:

"Ngươi ngồi yên đó, để ta."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.