Hắn đưa mắt tìm kiếm xung quanh nhưng chẳng thấy đâu, chỉ thấy chiếc áo choàng đen nhỏ nằm rơi rớt bên cạnh mình, còn bộ váy hoa nhí kia thì đã biến đi đâu mất tăm.
Tình thế cấp bách, Lận Vọng Trần cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều, hắn đưa tay vuốt qua chiếc áo choàng nhỏ, biến nó to ra rồi choàng lên người con tiểu yêu để che đi cảnh xuân mê hoặc lòng người ấy.
Sau đó, hắn dùng hai bàn tay lớn cách một lớp áo choàng giữ lấy vai nàng, khẽ dùng lực nhấc lên, định bụng lôi hai cái bàn chân nhỏ đang hơi lành lạnh của nàng ra khỏi ống q**n l*t của mình.
Con tiểu yêu đang mơ thấy mình đi chân trần trên tuyết, đôi chân lạnh cóng đi mãi một quãng đường dài mới tìm thấy một "khúc củi" ấm sực để sưởi chân. Đang sưởi ngon lành thì bỗng dưng bị người ta kéo ra, nàng khó chịu, đôi chân nhỏ vô thức đạp loạn xạ hai cái.
Cú đạp "đòi mạng" này khiến Lận Vọng Trần khẽ r*n r* một tiếng, mặt mày xanh mét.
Hắn một tay ôm lấy nàng, tay kia giơ lên phát phát nhẹ vào mông con tiểu yêu một cái như để cảnh cáo.
Con tiểu yêu bị đánh lại càng không vui, lầm bầm mắng vài câu không rõ chữ, vặn vẹo người mấy cái rồi lại nằm bẹp xuống, rúc vào lồng ngực ấm áp kia ngủ tiếp.
Hắn vừa nhấc lên, nàng lại vặn người nằm bò lại chỗ cũ, nhấc tiếp, nàng lại bò về, cuối cùng nàng hừ hừ như sắp phát khóc đến nơi.
Đúng là đồ yêu tinh phiền phức mà.
Lận Vọng Trần ngửa mặt nhìn trần nhà, thở dài thườn thượt.
Hắn vốn định mặc kệ, cứ để mặc nàng muốn làm gì thì làm. Thế nhưng dẫu tu vi có cao thâm đến đâu, hắn cũng chẳng thể kiểm soát được bộ não của mình. Những dòng suy nghĩ vớ vẩn ấy cứ như con ngựa hoang đứt cương, tung tăng hí hửng lao vút về phía những điều không thể nói ra.
Hắn nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, đợi đến khi con tiểu yêu đã ngủ say hơn một chút, hắn mới từ tốn kéo chiếc áo choàng đen đã được biến lớn, bọc kín mít nàng lại rồi nhấc bổng lên. Cuối cùng, hai cái bàn chân nhỏ "tội lỗi đầy mình" kia cũng được lôi ra ngoài thành công.
Sợ nàng cựa quậy rồi tay chân lại thò ra ngoài, hắn dùng hai cánh tay ôm chặt lấy nàng từ trên xuống dưới để cố định lại. May thay, con tiểu yêu ngủ rất say, không gây thêm phiền phức gì nữa.
Lận Vọng Trần không ngừng niệm Thanh Tâm Chú trong lòng, niệm xong Thanh Tâm Chú lại niệm Tịnh Thân Chú, sau đó lại niệm tiếp Dạ Thụy Chú để cầu một đêm bình an.
Một lần, rồi lại một lần...
Nhưng dẫu có như thế, hắn cũng trắng đêm không ngủ, cứ thế mở trừng mắt thức đến tận hừng đông. Tuy nhiên, cũng nhờ vậy mà đôi mắt đỏ au vì d*c v*ng của hắn dần dần trở lại màu sắc bình thường.
Trời tảng sáng, Lận Vận Trần nghiêng đầu nhìn tia sáng lờ mờ xuyên qua cửa sổ, thở dài đầy cảm thán. Hắn chưa bao giờ cảm thấy đêm tối lại dài và khó vượt qua đến thế.
Cảm thấy con tiểu yêu trong lòng bắt đầu cựa quậy, Lận Vọng Trần vội vàng nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở, giả vờ như đang chìm sâu vào giấc ngủ. Với cái tính hễ tí là rơi nước mắt của nàng, nếu tỉnh dậy mà thấy cảnh tượng này, e là lại khóc lóc sướt mướt cho xem.
Chi bằng hắn cứ giả vờ ngủ cho xong, tránh để cả hai cùng khó xử.
Thế nhưng sau khi cựa quậy vài cái, con tiểu yêu không hề tỉnh lại mà bất thình lình "phựt" một cái biến nhỏ lại như cũ.
...?!
Cứ thế mà biến trở về rồi sao?
Lận Vọng Trần thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng cùng lúc đó, sâu trong lòng hắn lại nảy sinh một tia thất vọng không rõ nguyên do.
Thất vọng? Lận Vọng Trần sững người. Hắn thất vọng cái gì chứ? Có gì để mà thất vọng đâu?
Hắn lắc đầu, xua đi thứ cảm xúc kỳ quặc ấy. Hắn vuốt qua chiếc áo choàng đen biến nó nhỏ lại, bọc kỹ cho nàng lần nữa, buộc lại dây áo lót của mình rồi đặt nàng nằm phía ngoài lớp áo.
Vừa làm xong xuôi thì con tiểu yêu lại bắt đầu cựa quậy, hắn vội nhắm mắt nằm im.
Tiểu Lê Hoa tối qua say rượu nên ngủ rất sớm, lúc tỉnh dậy trời vẫn chưa sáng hẳn. Nàng vươn hai cánh tay nhỏ, duỗi người một cái thật dài. Đang duỗi nửa chừng thì nàng nhận ra có gì đó sai sai, mở mắt nhìn một cái, khuôn mặt nhỏ trắng bệch vì sợ, suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ.
Váy... váy hoa nhí của nàng đâu rồi? Sao trên người chỉ còn lại mỗi chiếc áo choàng thế này?
Chẳng lẽ vì uống say mà nàng nổi điên tự làm mất váy rồi sao?
Nàng chỉ nhớ rượu nho kia rất ngọt, uống xong thì đầu óc choáng váng nên nằm gục xuống bàn đợi Điện hạ về. Sau đó... sau đó thế nào nàng chẳng nhớ gì cả.
Váy của nàng mất từ lúc nào cơ chứ?
Nếu nó biến mất từ trước khi đi ngủ, vậy chẳng phải nàng đã khoác mỗi cái áo choàng rồi cứ thế...
Nàng có chạy nhảy lung tung không? Hay là sau khi đi ngủ váy mới mất? Vậy chẳng lẽ nàng cứ thế quấn mỗi cái áo choàng rồi ngủ trên người Điện hạ cả đêm sao?
Mà nết ngủ của nàng vốn chẳng ra làm sao... Điện hạ có thấy cái bộ dạng khó coi này của nàng không?
Nghĩ đến hàng loạt khả năng đáng xấu hổ ấy, Tiểu Lê Hoa cảm thấy xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, mặt mũi đời này coi như mất sạch. Cái mặt của nàng, hu hu, mất hết rồi, Tiểu Lê Hoa nàng không còn mặt mũi nào nữa.
Cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa, nước mắt nàng cứ thế lã chã rơi. Nàng dùng hai bàn tay nhỏ che mặt, chỉ dám thút thít khóc thầm vì quá xấu hổ.
Nhưng giờ chưa phải lúc để khóc.
Nàng hít hà cái mũi, cố nén tiếng khóc vào trong, vẫy tay một cái dùng linh lực biến ra bộ váy hoa mới.
Mặc quần áo xong, nàng thấy tự tin hơn một chút. Nàng lau nước mắt nơi khóe mắt, nhẹ chân nhẹ tay trượt từ trên người Điện hạ xuống giường. Nàng khom người, nhấc chân thật cao rồi đặt xuống thật khẽ, bộ dạng lén lút chẳng khác nào một tên trộm nhỏ, rón rén bò lên gối. Nàng tiến sát lại gần mặt Điện hạ, nhón chân, trợn tròn mắt quan sát thật kỹ, cố tìm xem trên biểu cảm của ngài có để lại dấu vết hay manh mối nào về chuyện tối qua hay không.
Lận Vọng Trần vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng mọi tiếng thút thít đầy vẻ hối lỗi hay những cử động mà nàng ngỡ là "không tăm hơi" đều không lọt qua nổi tai hắn. Thậm chí, hắn còn cảm nhận rõ mồn một cái nhìn chằm chằm như muốn thiêu cháy da mặt mình của con tiểu yêu kia. Hắn nín thở, nằm im phăng phắc, cố sức nhập vai "giả chết" đến cùng.
Tiểu Lê Hoa soi mói góc mặt nghiêng của Thái tử một hồi mà chẳng tìm ra kẽ hở nào, thế là nàng rón rén bò theo bả vai lên ngực hắn, chống hai tay nhỏ xuống, tiếp tục dán chặt mắt đối diện với khuôn mặt hắn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]