Nàng không kìm được mà thầm cảm thấy may mắn, may mắn vì đã không để Tố Yên tỷ tỷ gả qua đây.
Nàng là tiểu yêu có pháp thuật phòng thân, có thể tìm cơ hội tẩu thoát dễ dàng. Nhưng Tố Yên tỷ tỷ chỉ là một nữ tử phàm trần, một khi đã dấn thân vào nơi tường cao cửa rộng này, chỉ có nước mặc người xâu xé.
Trong điện ánh sáng mờ ảo, không gian tĩnh lặng đến phát sợ. Lê Hương đứng ở cửa, nhìn dáo dác vào bên trong.
Phía sau tấm màn của chiếc giường chạm trổ đen kịt có thắp nến, thấp thoáng bóng người đang nằm bất động, chắc hẳn đó chính là vị Thái tử “bệnh sắp chết” rồi.
Nàng thử cất tiếng: “Thái tử điện hạ?”
Không có ai đáp lại.
Cảm nhận bầu không khí u ám và ngột ngạt bao trùm khắp phủ, Lê Hương thầm nhủ:
“Vị Thái tử này tám phần mười là sắp đi chầu trời thật rồi.”
Nàng rón rén đến gần, định xem thực hư thế nào, nhưng khi nhìn rõ gương mặt người nằm trên giường, nàng bỗng ngẩn ngơ cả người.
Tóc đen như mực, da trắng hơn tuyết, sống mũi cao thẳng, đôi mày sắc sảo như lưỡi kiếm. Khuôn mặt này thực sự hoàn hảo đến từng đường nét. Phong thái này... so với tiên nhân trong tưởng tượng của nàng còn giống tiên nhân hơn gấp bội.
Nàng không nhịn được mà cảm thán:
“Vị Thái tử này, sao mà lại có thể đẹp trai đến nhường này cơ chứ?”
Lê Hương còn đang mải mê ngắm nhìn thì bất chợt nghe tiếng mở cửa, có tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của ai đó, đang tiến vào trong điện.
“Điện hạ, trong phủ đã giăng sẵn thiên la địa võng. Chỉ cần con xà yêu kia còn dám bén mảng tới, chúng ta nhất định sẽ sống được nó.”
“Khụ... khụ khụ…”
Sau một hồi ho khan dữ dội tưởng như muốn vỡ tung lồng ngực, một giọng nói lạnh thấu xương vang lên:
“Bắt được thì đem đi hầm thịt.”
Thiên la địa võng? Xà yêu? Lại còn đem đi hầm thịt sao?
Mấy từ này lọt vào tai khiến Lê Hương sợ đến mức hồn siêu phách lạc. Nàng nín thở, cố gắng thu giấu hết mọi tức khí trên người, rồi rón rén bò ra phía cửa phòng ngủ để nhìn trộm.
Chỉ thấy ở gian ngoài, một người đàn ông đang ngồi trên ghế, tay trái cầm một quả lê thơm phức, tay phải lăm lăm con dao găm sáng loáng, thản nhiên cắt từng miếng lê nhỏ cho vào miệng.
Lê Hương kinh hãi tột độ. Không chỉ vì quả lê kia - vốn là đồng loại với nàng, mà còn vì người đàn ông đang thản nhiên ăn lê đó trông hoàn toàn giống hệt vị Thái tử đang nằm im lìm trên giường.
Lê Hương không dám tin vào mắt mình, nàng vội chạy ngược lại cạnh giường để nhìn cho thật kỹ. Nàng chẳng hề nhìn nhầm, người đang thong dong ăn lê ở gian ngoài và người đang nằm bất động trên giường thực sự giống nhau như đúc.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Sao lại có tới hai vị Thái tử?
Lê Hương nhìn người đàn ông mặt mày nhợt nhạt đang nằm kia, đưa tay lên mũi hắn dò xét thì thấy vẫn còn hơi thở yếu ớt. Chẳng lẽ là huynh đệ song sinh? Không đúng, dù là song sinh đi nữa thì cũng không thể giống nhau đến từng sợi tóc như vậy được. Hay đây là... con rối thế thân?
Lê Hương rùng mình, tim đập loạn xạ. Kẻ nào mà tu vi cao thâm đến mức làm ra được một con rối sống động như thật thế này? Nhưng lạ ở chỗ, Thái tử rõ ràng vẫn có thể ngồi, có thể ăn, có thể nói chuyện, đang yên đang lành sao lại phải dùng đến con rối?
Chưa kể, lúc nãy họ vừa nói gì nhỉ? Nào là giăng sẵn thiên la địa võng để bắt xà yêu, rồi còn đòi đem đi hầm thịt nữa. Vậy còn nàng thì sao? Nếu bị phát hiện, liệu họ có tiện tay tóm luôn nàng rồi bỏ chung vào nồi nấu một mẻ không?
Lê Hương chợt nhận ra, phủ Thái tử này không phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi như nàng tưởng. Giờ phải tính sao đây? Bỏ trốn ngay lập tức, hay cứ giả vờ như không biết gì để xem tình hình rồi tính tiếp? Nhưng khổ nỗi nàng đã lỡ biết bí mật về con rối rồi, liệu họ có để nàng sống sót mà rời đi không?
Ở gian ngoài, Thái tử Lận Vọng Trần cố kìm nén cơn ho đang trào lên trong lồng ngực. Hắn định ăn thêm miếng lê cho dịu cổ họng nhưng chẳng ăn thua, lại tiếp tục ho lên dữ dội. Ho một hồi, cảm nhận được vị ngọt tanh nơi cuống họng, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi.
Thị vệ tâm phúc Phương Trúc lo lắng ra mặt:
“Điện hạ, thời gian qua ở bên ngoài ngài không dùng thuốc, e là chứng bệnh này lại nặng thêm rồi, thuộc hạ đi tìm thái y ngay đây.”
“Không cần.”
Lận Vọng Trần lấy khăn lau sạch vết máu, súc miệng rồi rửa tay, sau đó lại tiếp tục cắt lê. Đang cắt, tay hắn bỗng khựng lại, khẽ đưa mắt liếc về phía phòng ngủ.
Phương Trúc lập tức cảnh giác, lặng lẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, hạ thấp giọng hỏi:
“Là con xà yêu đó quay lại sao?”
“Yêu khí rất yếu, không phải con xà yêu kia đâu.”
Lận Vọng Trần khẽ đáp, đồng thời ra hiệu cho thị vệ không được manh động. Phương Trúc gật đầu lùi lại. Lận Vọng Trần đặt quả lê và con dao găm xuống, chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng sải bước về phía phòng ngủ.
Lê Hương ở bên trong đang cuống cuồng như kiến bò chảo nóng. Nàng còn đang loay hoay thì đột nhiên tiếng động bên ngoài im bặt.
“Hỏng bét, bị phát hiện thật rồi!”
Bằng trực giác nhạy bén của loài yêu, nàng cảm nhận được một mối nguy hiểm cực độ đang lừng lững tiến lại gần. Nàng hoảng loạn nhìn quanh, thấy chiếc giường lớn có rèm che dày là nơi duy nhất có thể giấu mình, bèn chẳng kịp nghĩ ngợi mà vội vàng leo lên đó.
Áp lực từ vị pháp sư diệt yêu quyền năng khiến Lê Hương không thể kháng cự, cả người nàng run cầm cập. Trong cơn sợ hãi tột độ, cơ thể nàng bỗng nhiên thu nhỏ lại, lọt thỏm giữa đống váy áo đỏ rực đang trải rộng trên giường.
Gió lạnh thổi qua vù vù.
Lê Hương bàng hoàng, vội vàng biến ra một bộ váy hoa nhỏ xíu để che thân. Hồi mới hóa thành hình người, nàng vốn nhỏ bé như thế này, nhưng sau khi theo tỷ tỷ học phép biến thân, nàng chưa từng bị thu nhỏ lại bao giờ. Sao tự dưng lúc này lại "hiện nguyên hình" thế này cơ chứ?
Nhưng tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ, chỉ biết hì hục bò ra khỏi đống xiêm y đỏ rực kia. Nhìn căn phòng và đồ đạc bỗng chốc trở nên khổng lồ, nàng chợt nảy ra một ý: "Biến nhỏ thế này cũng hay, dễ ẩn nấp, biết đâu lại dễ trốn hơn!"
Lê Hương chạy ra đến cạnh giường, nhìn xuống độ sâu thăm thẳm bên dưới, nàng đắn đo một hồi rồi quyết định không nhảy. Nàng vốn sợ độ cao là một chuyện, nhưng quan trọng nhất là sợ vừa tiếp đất mà vị pháp sư kia bước vào thì đúng là chui đầu vào lưới. Nàng chạy vội đến cột giường, mượn tấm rèm làm vật che chắn, bám chặt vào đó rồi nhanh chóng tụt xuống dưới.
Đang leo giữa chừng, sau lưng nàng đột ngột vang lên một giọng nói thanh lạnh:
“Ngươi là yêu quái phương nào? Sao lại ở đây?”
Lê Hương giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã nhào. Nàng vội ôm khăng khăng lấy cột giường, chẳng thèm suy nghĩ mà quyết định dùng chiêu “giả điếc”, cứ thế cắm đầu leo tiếp.
Nàng biết rõ người đứng sau lưng kia có đánh đổi cả trăm năm tu vi nàng cũng chẳng thể đấu lại, ngoài việc chạy trốn ra thì chẳng còn cách nào khác. Trong lòng nàng thầm khẩn cầu, hy vọng vị đại nhân này thấy nàng nhỏ bé yếu ớt mà giơ cao đánh khẽ, tha cho nàng một con đường sống.
Còn Lận Vọng Trần thì, ngay từ lúc cảm nhận được luồng yêu khí yếu ớt kia, hắn đã biết ngay có một con tiểu yêu đang vắt chân lên cổ mà chạy trốn trong phòng mình.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]