Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 54:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

“Đẹp quá!”

Suốt thời gian qua đã quá quen với cảnh hoang mạc tiêu điều nghìn dặm, Tiểu Lê Hoa bị vẻ đẹp trước mắt làm cho chấn động sâu sắc, không kìm được tiếng cảm thán.

“Điện hạ đi tiếp đi, ta muốn xuống chỗ mép nước.”

Nàng đứng trên vai Thái tử, tay nhỏ chỉ về phía trước.

Lời còn chưa dứt, bỗng nghe tiếng nước réo rắt vang lên, một nữ tử thân hình mảnh mai, y phục ướt đẫm, đang quay lưng về phía hai người mà đứng dậy giữa hồ.

Ối chà chà, sao lại có người đang tắm ở đây thế này?

Tiểu Lê Hoa hận không thể vỗ đùi một cái, nàng túm lấy một lọn tóc của Lận Vọng Trần rồi đánh đu lên, lao thẳng vào mặt hắn. Đôi tay nhỏ xíu sải dài ôm lấy hai bên tóc mai của Thái tử, dùng cả cơ thể che kín tầm mắt của hắn, giọng điệu vô cùng lo lắng:

“Đừng nhìn, đừng nhìn, cay mắt lắm!”

Lần đầu nghe thấy cách nói “cay mắt”, Lận Vọng Trần không nhịn được mà khẽ cười thành tiếng, cố ý trêu chọc nàng:

“Cái gì cay mắt?”

“Đừng hỏi nhiều thế, mau nhắm mắt lại.”

Tiểu Lê Hoa bám chặt lên mặt Thái tử Điện hạ, sợ hắn nhìn thấy những cảnh không nên thấy. Thái tử Điện hạ dù sao cũng là một đạo sĩ, không thể nhìn cảnh tượng nóng bỏng thế này được, kẻo lại làm hỏng đạo tâm.

Sự bá đạo đột ngột này của con tiểu yêu khiến Lận Vọng Trần rất hưởng thụ, tâm trạng tốt lên hẳn, hắn liền nghe lời mà nhắm hai mắt lại. Thấy nàng phải dùng cả tay chân bám lên mặt mình có vẻ khá vất vả, Lận Vọng Trần không biết lấy đâu ra một dải lụa đen, cầm trong tay quơ quơ, ân cần bảo:

“A Lê, ngươi xuống trước đi, ta dùng cái này.”

Tiểu Lê Hoa thấy cách này hay, trước khi buông tay còn không quên dặn dò:

“Ngài không được mở mắt đâu đấy.”

“Được, không mở.”

Lận Vọng Trần gật đầu, ra hiệu cho nàng yên tâm.

Tiểu Lê Hoa lúc này mới buông tay, men theo mặt hắn giống như leo núi, dời sang bên cạnh rồi chui vào trong mũ trùm, nhìn chằm chằm hắn:

“Mau buộc vào đi.”

Lận Vọng Trần đưa tay lên, dùng dải lụa đen che mắt lại, vòng ra sau đầu buộc thắt nút. Tiểu Lê Hoa rướn người, đưa tay nhỏ huơ huơ trước mắt hắn, thấy hắn không có phản ứng gì mới hài lòng gật gật cái đầu nhỏ, chui ra khỏi mũ trùm và đứng lên vai hắn.

Rõ ràng có người đến, nhưng nữ tử giữa hồ vẫn tự nhiên vốc nước đùa nghịch, quả thực là coi người không ra gì. Tiểu Lê Hoa hai tay chống nạnh, lớn tiếng hỏi:

“Xin chào, ngươi có phải là Cô Hoạch Điểu không?”

“Không phải.”

Nữ tử không hề quay đầu lại, nàng hất mái tóc dài đang nhỏ nước, rồi lại lặn xuống hồ, bơi một đoạn mới ngoi lên ở phía trước.

“Không phải sao?”

Tiểu Lê Hoa bối rối:

“Không lẽ mình đoán sai?”

Lận Vọng Trần thấp giọng nhắc nhở:

“Cô Hoạch Điểu lúc trộm trẻ con và nuôi chúng thì thường tự xưng là Hạ Hoạch Điểu.”

Tiểu Lê Hoa lú này mới nhận ra, nàng tằng hắng một cái, nói lớn với nữ tử đang lúc ẩn lúc hiện dưới nước kia:

“Hạ Hoạch Điểu, bọn ta có việc cần tìm ngươi.”

“Việc gì?”

Lần này, nữ tử mới xoay người lại, dung mạo diễm lệ, thân hình đầy đặn quyến rũ phô bày không sót chút gì.

Vóc dáng đúng là đẹp thật đấy.

Tiểu Lê Hoa cũng là nữ nhi mà còn không kìm được nhìn thêm mấy cái, nhìn xong lại vô thức cúi đầu tự xem xét bản thân mình, rồi thầm thở dài đầy ngưỡng mộ. Cùng là yêu mà sao khác biệt lại lớn thế này.

Cô Hoạch Điểu rõ ràng nghe thấy tiếng hai người đối thoại, nhưng khi quay lại thì chỉ thấy trên bờ đứng một nam tử cao lớn khoác áo bào đen. Nàng ngẩn ra, sau đó che miệng cười duyên:

“Ôi chao, ta cứ tưởng là một đôi phu thê đang ghen tuông cơ đấy, không ngờ lại là một kẻ thân người có hai giọng (lưỡng tính) thế này.”

Vẻ mặt Tiểu Lê Hoa cứng đờ, nhận ra con Cô Hoạch Điểu này không nhìn thấy mình, nàng không nhịn được lầm bầm:

“Đúng là chim chóc có khác, mắt mũi kém quá đi mất.”

Lận Vọng Trần nhếch môi:

“Quả thực vậy.”

Tiểu Lê Hoa kiễng chân, giơ cao một cánh tay nhỏ, cố gắng vẫy vẫy:

“Không phải hai giọng gì cả, bọn ta là hai người, ta ở đây này.”

“Đâu cơ?”

Cô Hoạch Điểu có tập tính giống loài cú, thường ẩn mình ban ngày và ra ngoài ban đêm nên thị lực vào ban ngày không tốt lắm. Nghe Tiểu Lê Hoa nói vậy, nàng nheo mắt cố gắng nhìn.

Một đại mỹ nhân phong tình vạn chủng mà cứ nheo mắt, rướn cổ nhìn về phía trước trông có chút buồn cười, Tiểu Lê Hoa nhảy cẫng lên:

“Đây, đây này!”

Con tiểu yêu trên vai hắn cứ nhảy tới nhảy lui để chứng minh sự tồn tại của mình, khiến Lận Vọng Trần không nhịn được mà bật cười. Tiểu Lê Hoa không hài lòng, giơ tay nhỏ vỗ bép một cái lên cái đầu lớn của hắn, nhỏ giọng cảnh cáo:

“Điện hạ, chúng ta đến đây để làm việc chính sự, ngài đừng có cười suốt thế, mất hết cả khí thế.”

Tiểu Lê Hoa càng nói vậy, Lận Vọng Trần càng thấy thú vị, bé tí tẹo thế này mà còn đòi khí thế cái nỗi gì. Nhưng nhận ra một bàn tay nhỏ đã xuyên qua mũ trùm đang véo tai mình, hắn đành phải cố nén ý cười xuống. Thấy Thái tử Điện hạ cuối cùng cũng nghiêm túc lại, Tiểu Lê Hoa mới quay sang nhìn Cô Hoạch Điểu.

Kích thước của Tiểu Lê Hoa thực sự quá nhỏ, lại khoác thêm chiếc áo choàng đen bé xíu, đứng trên người Lận Vọng Trần cũng đang khoác áo bào đen rộng lớn, đừng nói là Cô Hoạch Điểu mắt kém, ngay cả người bình thường cũng phải nhìn thật kỹ mới thấy được.

Cô Hoạch Điểu vươn cổ nheo mắt nhìn nửa ngày vẫn không thấy, nàng đứng thẳng người dậy, giọng điệu không mấy thiện cảm:

“Đã tìm ta thì sao cứ phải lén lén lút lút không chịu lộ diện?”

Tiểu Lê Hoa thở dài, tay nhỏ vỗ vỗ đầu Lận Vọng Trần:

“Điện hạ, bước lên thêm mấy bước nữa đi.”

Lận Vọng Trần vâng lời, bước tới khoảng bảy tám bước, Tiểu Lê Hoa hô dừng thì hắn dừng lại. Nàng bỏ mũ trùm nhỏ ra, lộ cái đầu bé xíu, vẫy tay lần nữa:

“Thấy chưa?”

Cô Hoạch Điểu bấy giờ mới nhìn thấy cái người nhỏ bằng lòng bàn tay trên vai nam tử áo đen, nàng phì cười:

“Từ đâu tới con kiến nhỏ này thế, tìm ta có việc gì?”

Người ta không phải kiến nhỏ, người ta là Tiểu Lê Hoa đấy nhé.

Tiểu Lê Hoa hừ một tiếng, nhưng cũng không rảnh để đôi co với nàng ta, hai tay nhỏ chống nạnh, đi thẳng vào vấn đề:

“Hạ Hoạch Điểu, ta hỏi ngươi, những đứa trẻ ở thành Nguyên Lộc là do ngươi bắt đi đúng không?”

Nghe nhắc đến trẻ con, Cô Hoạch Điểu vốn đang cười tươi rói bỗng chốc biến sắc, ánh mắt trở nên hung dữ lườm Tiểu Lê Hoa:

“Là ta thì đã sao?”

Sự đe dọa từ một đại yêu khiến Tiểu Lê Hoa run lên một cái, nàng lùi lại hai bước trên vai Lận Vọng Trần, tựa sát vào đầu hắn, tay nhỏ nắm lấy tai hắn thì lòng can đảm mới tăng thêm được đôi chút:

“Bọn ta đến để đòi người, bọn trẻ đâu rồi?”   [Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.