Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 60:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Tiểu tử thối sau lưng ngươi đó không nghe lời, tự ý chạy đi mới bị gãy chân. Nếu nó không phải là yêu, thì sớm đã bị dã thú xé xác ăn thịt rồi."

Tiểu Lê Hoa thầm nghĩ, hóa ra Cô Hoạch Điểu làm vậy cũng là vì muốn bảo vệ bọn trẻ. Nếu chúng thực sự là con của nàng ta, thì nàng ta có thể coi là một mẫu thân rất tốt. Thế nhưng nàng ta lại trộm con nhà người khác, khiến tình mẫu tử bị chia cắt, điều này là hoàn toàn sai trái.

Nghĩ đến thân thế và lai lịch tội nghiệp của Cô Hoạch Điểu, Tiểu Lê Hoa bỗng thấy mủi lòng, nàng vẫy vẫy bàn tay nhỏ:

"Cô Hoạch Điểu, ngươi lại đây đi, chúng ta không đánh nhau nữa, ngồi xuống nói chuyện tử tế được không?".

Cô Hoạch Điểu vừa rồi bị hai kẻ mặc áo choàng này luân phiên làm cho ngất xỉu nên chẳng có chút thiện cảm nào, dĩ nhiên không đời nào chịu lại gần:

"Bớt phí lời, có gì thì nói ngay tại đây, nếu không ta đi về đấy".

Nếu không phải vì kiêng dè nam nhân mặc hắc bào kia, nàng ta đã trực tiếp bay đi mất rồi.

Tiểu Lê Hoa thấy nàng ta không chịu lại gần, đành phải dùng lời lẽ thấu tình đạt lý, ra sức khuyên nhủ Cô Hoạch Điểu hãy trả lại ký ức cho bọn trẻ để chúng được về nhà. Nàng nói đến khô cả cổ mát cả họng, kết quả là Cô Hoạch Điểu cố chấp vô cùng, sống chết không chịu đồng ý. Nói đến cuối cùng, Cô Hoạch Điểu còn buông lời đe dọa:

“Con kiến nhỏ kia, nếu ngươi còn dám ép ta, ta sẽ mang theo những ký ức đó cùng chết chung với bọn trẻ luôn cho xong!".

Tiểu Lê Hoa bị cái vẻ điên cuồng muốn "ngọc nát đá tan" này làm cho hoảng sợ, sắc mặt thay đổi, vô thức quay đầu nhìn Thái tử. Lận Vọng Trần cúi người nhấc nàng lên, áp nàng vào mặt mình, thấp giọng nhắc nhở:

"Đừng sợ nàng ta, nàng ta chỉ nói suông thôi. Cùng lắm là nàng ta hủy đi đống ký ức đó, chứ chẳng thể nào hủy hoại bọn trẻ được".

Tiểu Lê Hoa vỗ vỗ ngực, thì thầm:

"Hú hồn, làm ta sợ chết khiếp".

Sau khi được Thái tử "an ủi", Tiểu Lê Hoa đứng trên lòng bàn tay hắn, hai tay chống nạnh trực tiếp vạch trần:

"Ngươi nói dối! Đừng tưởng ta không biết, ngươi căn bản chẳng làm gì được bọn trẻ đâu".

"Ta nói với ngươi lần cuối, nếu ngươi không trả lại ký ức cho chúng, thì bọn ta cũng chẳng cần nữa. Bọn ta sẽ trực tiếp xóa sạch ký ức của chúng về quãng thời gian ở đây, phụ mẫu và người thân của chúng chắc chắn sẽ không ghét bỏ chúng đâu."

"Đến lúc đó, chúng cũng chẳng còn nhớ ngươi là ai nữa."

Lời này như nhát dao đâm thẳng vào tim Cô Hoạch Điểu. Nàng ta hận, hận đến nghiến răng nghiến lợi, móng tay sắc lẹm đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra ngay lập tức. Đôi mắt lấp lánh như muốn phun ra lửa, nàng ta nhìn chằm chằm Tiểu Lê Hoa, bộ dạng như sắp phát điên.

Tiểu Lê Hoa gồng mình giữ vững khí thế chờ đợi một lát, sau đó vẫy tay nhỏ:

"Đạo trưởng, tiểu tử, chúng ta đi thôi, đón bọn trẻ rồi xuống núi".

Cô Hoạch Điểu cuống lên, kêu quái dị rồi vỗ đôi cánh sặc sỡ chặn đường mấy người:

"Đừng hòng mang con của ta đi!".

"Đồ mặt dày, đó đâu phải con của ngươi.”

Tiểu Lê Hoa cố tình khích bác.

“Ngươi muốn chết sao!”

Cô Hoạch Điểu ghét nhất là nghe câu này, nàng ta xòe bộ móng vuốt sắc bén lao thẳng về phía Tiểu Lê Hoa.

Đã từng giao đấu qua, lại có Thái tử Điện hạ đứng sau lưng nên Tiểu Lê Hoa chẳng sợ hãi gì, vung tay ra một chiêu Lê Hương Túy Nhân. Cô Hoạch Điểu lúc trước do không phòng bị mới trúng chiêu, lần này đã có cảnh giác nên nàng ta vọt lên cao né tránh làn hương, ngọn gió từ đôi cánh còn thổi ngược làn hương quay trở lại.

Lận Vọng Trần phất tay áo một cái, đánh bật làn hương đi, cứu được tiểu Thỏ Tinh suýt thì trúng chiêu. Thấy Cô Hoạch Điểu đã bay ra ngoài phạm vi tấn công của mình, Tiểu Lê Hoa cũng chẳng muốn dây dưa lãng phí thời gian nữa. Nàng "vút" một cái nhảy lên cánh tay Thái tử, men theo đó leo lên vai hắn đứng vững, chiếc áo choàng nhỏ bay phấp phới trong gió, nàng vung tay ra lệnh:

"Đạo trưởng, lên!".

Thấy Tiểu Lê Hoa đột ngột không đánh nữa mà "chỉ đạo" mình, Lận Vọng Trần dở khóc dở cười, nhưng vẫn đáp một tiếng "được". Hắn giơ tay phải lên, vẽ bùa giữa hư không.

Nhìn thấy ánh kim quang lấp lánh hiện ra nơi đầu ngón tay Lận Vọng Trần, Cô Hoạch Điểu thầm kêu không ổn. Không cần chu sa, không cần giấy phù, chỉ cần giơ tay là vẽ được bùa, người đàn ông áo đen này hẳn phải có tu vi cao thâm đến mức nào mới đạt được cảnh giới ấy. Nàng ta chẳng dám chậm trễ nửa khắc, vỗ cánh quay đầu định bay đi thật xa.

Lận Vọng Trần vẽ xong nét cuối cùng liền phất tay một cái, một đạo kim quang bay ra biến thành sợi dây thừng trói chặt đôi cánh của Cô Hoạch Điểu. Hắn thu tay lại, kéo nàng ta về gần hơn. Cô Hoạch Điểu giận dữ mắng mỏ:

"Cái tên mũi trâu thối tha kia, mau thả bà đây ra!".

(Mũi trâu là cách gọi miệt thị của người xưa dành cho các đạo sĩ. Tương truyền, Lão Tử (Thái Thượng Lão Quân) - Người sáng lập ra đạo giáo thường cưỡi một con trâu xanh. Bởi lẽ, Cô Hoạc Điểu dùng từ này để mắng “tên đạo sĩ thối” Lận Vọng Trần.)

Không ngờ Cô Hoạch Điểu cũng biết mắng người theo kiểu này, Tiểu Lê Hoa chống nạnh đứng trên vai Thái tử, cười đến mức chiếc áo choàng nhỏ run rẩy. Nghe thấy tiếng cười khúc khích của "con kiến nhỏ", Cô Hoạch Điểu càng thêm tức giận, quay sang mắng tiếp:

"Con kiến kia, đừng để rơi vào tay bà, nếu không bà sẽ ăn thịt ngươi!".

Tiểu Lê Hoa chẳng sợ nàng ta chút nào:

“Đừng có phí lời nữa. Ta hỏi lần nữa, ngươi có trả lại ký ức hay không?”

"Không trả! Bà đây nhất quyết không trả!"

Cô Hoạch Điểu lồng lộn như sấm, đôi cánh bị trói không thể bay lên, nàng ta chỉ có thể vung đôi tay đã biến thành móng vuốt, cào xé không trung hướng về phía Tiểu Lê Hoa.

Nhìn luồng sáng sắc lẹm mang màu cầu vồng lao tới, Tiểu Lê Hoa "vút" một cái nấp ra sau đầu Thái tử, chân tay phối hợp cưỡi lên cổ ngài, thì thầm:

"Điện hạ, đừng làm nàng ta bị thương".

Cô Hoạch Điểu trộm con nhà người ta, khiến mẫu tử chia lìa, thật đáng hận đến cực điểm. Nhưng nàng ta không làm hại bọn trẻ, ngay cả khi tiểu thỏ tinh bỏ trốn, nàng ta cũng không đánh mắng một câu mà còn đưa nó đến đầm nước linh khí dồi dào để chữa thương. Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, nàng ta cũng rất đáng thương. Đã tìm thấy bọn trẻ rồi, nếu không cần làm nàng ta bị thương thì tốt nhất là đừng làm.

Lận Vọng Trần gật đầu, giơ tay trái cuốn luồng sáng ấy vào trong ống tay áo, chỉ hóa giải thế công chứ không hề đánh trả. Cô Hoạch Điểu liên tục ra chiêu nhưng đều thất bại, vừa tức vừa giận mà chẳng làm gì được. Nàng ta sớm đã thấy vị nam nhân này thâm sâu khó lường, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Nàng ta tu luyện ngàn năm mà hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.

Nghĩ đến việc các con của mình sắp không giữ được, đôi mắt xinh đẹp của Cô Hoạch Điểu phẫn nộ như muốn phun lửa, nàng ta gào lên đầy đau đớn:

"Các ngươi lấy tư cách gì mà cướp con của ta!".

Bao nhiêu năm qua, nàng ta luôn chìm đắm trong nỗi đau mất con, cho đến một buổi chiều nọ, vô tình đi qua một ngôi làng, thấy một đứa bé đang chơi đùa một mình ở đầu làng. Thấy nó đáng yêu, nàng ta liền đứng một bên nhìn thêm hồi lâu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.