“Ngài thật chu đáo, giống như nương của ta vậy, ta không biết phải báo đáp ngài như thế nào cho phải.”
"..." Lận Vọng Trần đặt kim chỉ xuống, đưa tay nhấc Tiểu Lê Hoa lên, áp vào mặt mình một chút: "A Lê đối với ta cũng rất tốt mà."
Tiểu Lê Hoa lắc lắc cái đầu nhỏ: "Nhưng ta chẳng làm được gì cho ngài cả."
Lận Vọng Trần khẽ nắm bàn tay nhỏ của nàng, ngữ khí dịu dàng: "A Lê có làm mà."
Lúc trước, Lận Vọng Trần cảm thấy hắn và tiểu yêu quái này chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, đợi sau khi nàng biến lớn, nàng sẽ rời đi, hai người cũng từ đó mà đường ai nấy bước, trở về với cuộc sống riêng của mỗi người.
Vì thế, hắn vốn định không kể cho nàng nghe chuyện, nhờ ở cạnh nàng mà chứng ho kinh niên của mình đã được chữa khỏi một cách kỳ lạ.
Dù sao tiểu yêu này cũng lương thiện quá đỗi, lòng dạ lại mềm yếu, nếu nàng biết chuyện, sau này khi nàng muốn rời đi, e rằng sẽ cứ mãi vương vấn hắn.
Nhưng giờ đây hắn đổi ý rồi, hắn muốn kể cho nàng.
Để nàng hễ đi xa một chút là lại phải lo lắng, vương vấn hắn khôn nguôi.
Tốt nhất là vương vấn đến mức không nỡ rời xa hắn nữa.
Lận Vọng Trần dùng hai tay nâng Tiểu Lê Hoa lên, đặt nàng ngay trước mặt mình, thần tình nghiêm túc:
"A Lê, có một chuyện, ta vẫn luôn chưa kể với ngươi."
Thấy điện hạ đột nhiên trở nên nghiêm nghị, trong đầu Tiểu Lê Hoa bỗng lóe lên chuyện sáng hôm đó nàng "trần như nhộng", không khỏi lo lắng, hai bàn tay nhỏ siết chặt lấy nhau: "Chuyện... chuyện gì thế ạ?"
Lận Vọng Trần nhìn thấy sự cảnh giác trong đôi mắt to tròn long lanh ấy, hắn khẽ cười: "A Lê, ngươi có biết, ngươi chính là ân nhân của ta."
"Hả?" Tiểu Lê Hoa có chút kinh ngạc, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống, hóa ra không phải nói chuyện nàng ngủ “n*d*”, dọa chết yêu rồi.
Lận Vọng Trần đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, nói tiếp: "A Lê còn nhớ không, lần đầu chúng ta gặp nhau, ta cứ ho mãi không dứt."
"Ta nhớ chứ," Tiểu Lê Hoa ngồi trong lòng bàn tay ngài, hai chân nhỏ khoanh lại, hai bàn tay nhỏ mân mê bàn chân mình, "Lúc ở thành Giang Châu, ta đã nghe nói Điện hạ mắc chứng ho kinh niên rồi, nhưng thấy ngài vẫn khỏe mạnh, xem ra lời đồn không thể tin được nha."
"Không, những lời đồn đó đều là thật đấy." Lận Vọng Trần nói, "Trước khi gặp ngươi, ta không chỉ ho dữ dội mà quanh năm còn thổ huyết."
Tiểu Lê Hoa nghiêng đầu quan sát ngài, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu: "Nhưng ta thấy ngài chỗ nào cũng khỏe mạnh mà."
Lận Vọng Trần kiên nhẫn giải thích: "Đó đều là công lao của A Lê cả, từ sau khi gặp ngươi, căn bệnh trầm kha này của ta liền không thuốc mà tự khỏi, ta nên cảm ơn A Lê thật tốt mới phải."
Tiểu Lê Hoa không dám tin, đưa ngón tay nhỏ tự chỉ vào mình: "Nhờ ta á? Sao có thể chứ, ta không biết chữa bệnh, vả lại ta cũng có làm gì đâu."
"Thật sự là vậy." Lận Vọng Trần giải thích nghiêm túc: "Chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, không cần làm gì cả, ta sẽ khỏe mạnh, một tiếng ho cũng không có."
Nàng đối với hắn mà nói, chính là linh đan diệu dược.
Tiểu Lê Hoa vẫn không hiểu: "Nhưng tại sao lại như vậy ạ?"
Lận Vọng Trần cũng không rõ căn nguyên, suy nghĩ một lát rồi đưa ra một giả thuyết rất đỗi nghiêm túc: "Hẳn là vì ngươi vốn là tinh linh của quả lê? Thái y nói lê có tác dụng thanh nhuận, giảm ho."
"Ồ!" Tiểu Lê Hoa nhớ lại lần đầu gặp mặt, thấy Điện hạ đang ăn lê, bản thân nàng còn sợ ngài sẽ ăn thịt mình, nghĩ lại liền thấy buồn cười, "Ha ha ha, trời đất ơi, không ngờ ta còn có công dụng này đấy."
Tiểu Lê Hoa rất vui vẻ, hai bàn tay nhỏ vỗ vào nhau: "Hóa ra ta cũng đã giúp được Điện hạ cơ đấy."
Lúc trước nàng cứ ngỡ chỉ có một mình Điện hạ đối đãi tốt với nàng, còn nàng chẳng làm được gì cho ngài, trong lòng cứ thấy chột dạ, ngại ngùng vô cùng, không ngờ nàng cũng giúp được việc cho Điện hạ.
Thế này thì tốt rồi, lòng nàng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Sau này nàng biến trở lại, tìm được Tường Vi tỷ tỷ rồi sẽ cáo biệt Điện hạ để về núi Lạc Du, lúc đó nàng cũng không cần thấy quá mắc nợ ngài nữa.
Lận Vọng Trần nhìn tiểu yêu quái đang cười rạng rỡ, cũng không nhịn được cười theo: "Cho nên mới nói, ta phải cảm ơn A Lê thật tốt mới phải."
"Điện hạ, ngài luôn đối xử tốt với ta như vậy, ta chữa khỏi bệnh cho ngài cũng coi như có qua có lại rồi, ngài không cần khách sáo đâu." Tiểu Lê Hoa vỗ vỗ vào bàn tay lớn của Thái tử.
Vỗ xong mới sực nhớ ra lúc nãy mình vừa sờ vào chân, vội vàng bí mật chùi chùi tay vào váy, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lận Vọng Trần lại chẳng hề để ý, khẽ thở dài một hơi: "Nhưng mà, bệnh này của ta vẫn chưa khỏi hẳn đâu."
Thật ra hắn cũng không biết đã khỏi hẳn chưa, dù sao từ khi rời kinh thành, hai người luôn ở cạnh nhau, chưa từng rời xa, cũng không có cơ hội kiểm chứng.
Nhưng chẳng hiểu sao, hắn vẫn quyết định nói như vậy.
Tiểu Lê Hoa sững người, "Vẫn chưa khỏi sao ạ? Nhưng lâu như vậy rồi ta cũng không nghe ngài ho tiếng nào mà."
Lận Vọng Trần: "Lần đó khi ngươi rời đi mấy ngày, ta liền bị phát bệnh trở lại."
Lận Vọng Trần đem chuyện từ khi hai người gặp nhau, rồi xa nhau, đến khi gặp lại, chứng ho của hắn lúc khỏi lúc phát như thế nào, kể lại tỉ mỉ cho Tiểu Lê Hoa nghe.
Tiểu Lê Hoa nghe mà nhíu đôi mày nhỏ, nhảy vào lòng ngài, bàn tay nhỏ xoa xoa lên ngực ngài, lại áp tai vào nghe nghe: "Điện hạ, giờ ngài có thấy khó chịu không?"
Lận Vọng Trần cúi đầu nhìn cái thứ nhỏ bé đang áp tai nghe tới nghe lui trên người mình: "Không khó chịu, chỉ cần ở bên ngươi là không khó chịu."
Tiểu Lê Hoa lại hỏi kỹ: "Vậy thỉnh thoảng ta tắm rửa lâu một chút, hay như tối qua ngài đi lâu mới về, lúc đó ngài không thấy tức ngực sao?"
Lận Vọng Trần lại nói: "Không tức ngực, chỉ cần phần lớn thời gian trong ngày ở bên ngươi là không thấy tức ngực."
Tiểu Lê Hoa đã hiểu rồi, nàng nhảy lại lòng bàn tay ngài, ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào ngài rồi lại chỉ vào mình: "Cho nên, ngài ngày nào cũng phải ở cạnh ta thì mới không phát bệnh?"
Lận Vận Trần nghiêm túc gật đầu: "Chính là như vậy."
Tiểu Lê Hoa ngồi phịch xuống tay Thái tử, hai tay nhỏ nâng lấy khuôn mặt nhỏ, bắt đầu lo lắng: "Vậy phải làm sao đây, chúng ta cũng không thể cứ ở cạnh nhau mãi được, sau này ta phải về núi Lạc Du mà, ngộ nhỡ ta về rồi ngài lại thổ huyết thì phải làm sao đây."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]