Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 76:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Phương Trúc đứng một bên liếc nhìn Cô Hoạch Điểu đầy vẻ chê bai, tiếp lời: “Làm như cô mới thất đức hơn đấy. Người ta xén một góc, dù sao vẫn có thể bán rẻ đi được, chứ cô lấy cả xấp đi thì đúng là mất trắng, chẳng còn gì mà bán.”

Xích Tùng cũng tham gia thảo luận: "Nhưng mọi người thấy lạ không, tên trộm nhà ai mà lại đi trộm có một mẩu bé tí thế kia? Ta thấy giống kẻ có thù với chủ tiệm hơn, cố ý báo thù, làm vậy để chọc tức người ta thôi."

Mấy người họ rõ ràng không hề hay biết sự tình, vừa đi vào trong vừa bàn tán vô cùng xôm tụ.

Duy chỉ có Tiểu Lê Hoa đang nép trong lòng Thái tử là khiếp đảm đến mức ngây người. Nàng dùng hai bàn tay nhỏ vạch vạch vạt áo Thái tử, nhìn ngài với ánh mắt khó mà diễn tả thành lời, chỉ chỉ vào bộ váy nhỏ trên người mình, hỏi nhỏ: "Đạo trưởng, đống vải hoa kia... đều là ngài trộm của người ta à?"

Lận Vọng Trần mặt không biến sắc: "Không phải, bần đạo có để lại một thỏi bạc, mua ngần ấy vải là dư dả rồi."

Tiểu Lê Hoa nghẹn lời, thầm nghĩ nếu ngài mua vải vụn của người ta thì một thỏi bạc chắc chắn là đủ, thậm chí còn thừa nhiều là đằng khác. Nhưng đằng này, mỗi xấp vải, ngài lại xén một góc nhỏ.

Tiểu Lê Hoa lại hỏi: "Tối qua ngài chẳng phải nói ông chủ người ta không nói gì sao? Thế sao ông ta lại không biết chuyện?"

"Quả thực không nói gì," Lận Vọng Trần gật đầu: "Lúc đó ông ta không có ở tiệm vải."

"Đạo trưởng, ngài thật là... ngài thật là..." Tiểu Lê Hoa giơ bàn tay nhỏ chỉ trỏ vào ngài, định nói gì đó nhưng nửa ngày trời cũng chẳng biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng nàng thật sự nhịn không nổi nữa, phụt một tiếng cười vang, cười đến mức ngã lăn ra trong lòng Thái tử, lăn qua lộn lại không ngừng.

Điện hạ ơi là Điện hạ, ta vạn lần không ngờ ngài lại là một vị Điện hạ như thế này đấy.

Thân là Trữ quân của một nước, chẳng phải ngài nên khí thế hào hùng ném ra một xấp ngân phiếu, bảo rằng:

"Tất cả chỗ vải này bản điện hạ bao trọn sao?”

Cứ nghĩ đến cảnh giữa đêm hôm khuya khoắt, Thái tử điện hạ lén lén lút lút lẻn vào tiệm vải nhà người ta, cầm cái kéo, ở đó xén từng mẩu, từng mẩu vải nhỏ, Tiểu Lê Hoa liền cười đến không dừng lại được.

Cảm nhận được tiểu yêu quái đang lăn lộn trong lòng mình, khóe miệng Lận Vọng Trần khẽ cong lên, ngài nâng tay che chắn trước ngực.

Mấy người đi vào nha môn, vừa lúc thấy Bạch huyện lệnh đang bị người đàn ông béo kia bám lấy kiện cáo: "Huyện lệnh muội phu đại nhân, ngài phải làm chủ cho tôi! Ngài không thấy đâu, có tới hai mươi, ba mươi xấp vải đều bị xén mất góc, số vải mới về của tôi đều bị phá sạch rồi."

Mấy năm trước, Bạch huyện lệnh được bổ nhiệm đến thành Nguyên Lộc làm huyện lệnh. Ban đầu công việc không tiến triển được, dù định làm bất cứ việc gì cũng đều bị cản trở khắp nơi.

Về sau, vị thương gia giàu có nhất vùng này, chính là ông chủ tiệm vải Lưu Nguyên này, đã đem muội muội gả làm thiếp cho huyện lệnh. Bạch huyện lệnh đành miễn cưỡng chấp nhận. Nhờ có được mối quan hệ “người nhà” với quý tộc địa phương, công việc từ đó mới trở nên suôn sẻ, không bị người dân địa phương cản trở nữa.

Ban đầu, Lưu Nguyên còn biết giữ kẽ và sự tôn trọng mà một thường dân nên có đối với quan viên.

Nhưng kể từ khi vị tiểu thiếp kia sinh hạ một đứa con trai, Lưu Nguyên liền tự coi mình là đại huynh của huyện lệnh thật sự. Rõ ràng kém Bạch huyện lệnh rất nhiều tuổi, nhưng ngày ngày cứ luôn mồm gọi "muội phu, muội phu", lại còn cậy vào mối quan hệ này mà hễ có chuyện gì cũng chạy đến nha môn.

Bạch huyện lệnh phát phiền vì gã, đành bất lực hỏi: "Xén mất góc to cỡ nào?"

Lưu Nguyên dùng tay ướm thử: "Tầm chừng này."

"Hừ, còn chẳng to bằng cái mặt huynh đâu." Bạch huyện lệnh lườm gã một cái: "Chỉ xén có bấy nhiêu mà huynh cũng mặt dày đi báo quan? Huynh đừng có chuyện bé xé ra to nữa, bản quan một ngày bao nhiêu là việc lớn việc nhỏ, bận đến mức chân không chạm đất đây này, mau về đi, đừng có ở đây làm vướng chân vướng tay."

Lận Vọng Trần một tay vạch vạt áo, nhướng mày nhìn Tiểu Lê Hoa đang cười đến mức bò không nổi. Xem kìa, huyện lệnh cũng nói thế đấy thôi.

Cái vị Điện hạ này, còn đắc ý được nữa cơ đấy. Tiểu Lê Hoa lấy tay nhỏ vỗ vỗ vào bụng ngài.

Thấy huyện lệnh đại nhân thật sự đã sa sầm mặt, tên tùy tùng đi theo vội kéo kéo Lưu Nguyên, nhỏ giọng khuyên: "Ông chủ, mau về thôi, người đó chẳng phải còn để lại một thỏi bạc sao..."

Lời tên tùy tùng còn chưa nói hết, Lưu Nguyên đã phất tay áo, đầy vẻ bất mãn đi ra ngoài: "Một thỏi bạc đó thì làm được cái gì."

Bạch huyện lệnh nhìn thấy nhóm người Lận Vọng Trần đang đứng ở cửa, lộ ra nụ cười, vội vàng đon đả chạy tới: "Đạo trưởng, ngài đến rồi, mau mời vào trong."

Lưu Nguyên vừa đi ngang qua, nghe thấy hai chữ "Đạo trưởng" liền vội quay đầu lại, lúc này mới chú ý đến người đàn ông cao hơn gã cả một cái đầu. Tuy mặc hắc bào nhưng cốt cách tiên phong đạo cốt, khí độ phi phàm.

Gã vội vàng quay trở lại, kéo cánh tay Bạch huyện lệnh nhỏ giọng hỏi: "Huyện lệnh đại nhân, vị đạo trưởng này pháp lực thế nào, có cao siêu không?"

Bạch huyện lệnh ghét bỏ gạt tay gã ra: "Người này là do bản quan mời đến, huynh nói thử xem?"

"Thế thì tốt rồi." Lưu Nguyên nói, sau đó quay sang chắp tay với Lận Vọng Trần: "Nhà họ Lưu tôi dạo này không được yên ổn, chẳng hay tiên trưởng có thể bớt chút thời gian ghé qua nhà tôi xem xét một chút không, nếu chuyện thành, chắc chắn sẽ hậu tạ."

Bạch huyện lệnh cứ tưởng gã lại định xem tài vận, xem phong thủy, tức giận kéo gã ra: “Huynh bớt bày vẽ lại đi, đạo trưởng bận lắm."

Lận Vọng Trần không đáp lời, bàn tay lớn áp lên ngực, ngón trỏ khẽ gõ gõ đùa nghịch với Tiểu Lê Hoa.

Phương Trúc lên tiếng hỏi: "Không yên ổn thế nào?"

Lưu Nguyên là một người đàn ông ngoài ba mươi, lại là thương nhân, lẽ ra mặt mũi không nên mỏng như thế, nhưng khi Phương Trúc vừa hỏi, gương mặt béo tròn của gã bỗng đỏ bừng lên, lộ rõ vẻ thẹn thùng hổ thẹn.

Phương Trúc nhìn mà lấy làm lạ: "Sao thế?"

Lưu Nguyên nói năng né tránh, ấp úng nửa ngày cũng chẳng nói ra được đầu đuôi, cuối cùng nghiến răng: "Lưu mưu hổ thẹn không dám nói ra miệng, xin mời đạo trưởng hạ cố ghé qua nhà xem giúp cho."

Thấy gã như vậy, có vẻ như thật sự có điều gì đó khó nói, Bạch huyện lệnh hỏi: "Huynh có việc thật đấy à?"

Lưu Nguyên gật đầu: "Có việc thật, trong nhà ám quẻ."

Phương Trúc nhìn sang Lận Vọng Trần, ngài khẽ gật đầu, dặn dò Xích Tùng: "Ngươi đi cùng ông ta xem qua một chút đi."

Lưu Nguyên thấy Xích Tùng vận trang phục thị vệ thì có chút coi thường: "Vẫn xin mời đạo trưởng đích thân đi cho một chuyến."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.