Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 79:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Dù sao Điện hạ cũng lợi hại như thế, ba cái loại yêu tà quỷ quyệt này chẳng qua cũng chỉ là giơ tay một cái là dọn dẹp xong thôi.

"Được." Lận Vọng Trần gật đầu, đi tới bên linh thú của mình, tung người lên ngựa, nói với Phương Trúc: "Đến Lưu phủ trước."

Phương Trúc vẫy tay ra hiệu với Lưu Nguyên, hô một tiếng dẫn đường. Lưu Nguyên mừng rỡ khôn xiết, bật dậy vội vã chạy phía trước, từng thớt mỡ trên người rung lên bần bật theo từng bước chạy.

Đám thị vệ chia làm ba tốp: một tốp hộ tống đám trẻ cùng Cô Hoạch Điểu về núi Bạch Lộc, một tốp đi cùng Quách Tú ra chợ, còn Phương Trúc và Xích Tùng dẫn một đội theo Lận Vọng Trần đến nhà họ Lưu.

Trạch viện nhà họ Lưu nằm ngay trung tâm thành, nên rất nhanh đã đến nơi. Lưu Nguyên cung kính mời mọi người vào cửa.

Để Tiểu Lê Hoa tiện xem náo nhiệt, Lận Vọng Trần giơ tay thi triển ẩn thân chú lên người nàng, rồi đặt nàng lên vai mình.

Tiểu Lê Hoa đứng trên vai Thái tử, một tay bám tai ngài, một tay chống nạnh, xoay cái đầu nhỏ nhìn ngó bốn phương tám hướng, không nhịn được nhỏ giọng cảm thán: "Nhà họ Lưu này to thật đấy, nhìn là biết giàu nứt đố đổ vách rồi. Điện hạ, lát nữa bắt được tà túy, ngài xem có thể bắt ông ta quyên góp chút tiền bạc và vật tư cho bọn trẻ không?"

Hơn một trăm đứa trẻ, cứ ở mãi trong hang núi cũng không phải là cách, tốt nhất là nên xây vài dãy nhà thì hơn.

Nếu có thể, còn phải mời mấy vị tiên sinh về dạy chúng đọc chữ viết văn, hoặc học vài môn nghề thủ công, đến lúc đó còn phải trả tiền học phí cho bọn họ, chỗ nào cũng cần đến tiền cả.

Lận Vọng Trần gật đầu: "Được."

Lưu Nguyên dẫn mọi người xuyên qua sân vườn, đi tới một sảnh hoa, gã lại lộ ra vẻ mặt thẹn thùng khó xử như lúc nãy: "Phía sau là nơi ở của thê thiếp của Lưu mỗ, chẳng hay tiên trưởng có thể một mình cùng Lưu mỗ vào trong được không?"

Nói đoạn, gã chắp tay vái chào đám thị vệ: "Xin mời các vị tiên trưởng dừng chân ở đây dùng chén trà."

Phương Trúc đang định mở miệng từ chối, Lận Vọng Trần đã giơ tay ngăn lại: "Không sao, các ngươi cứ ở lại đây đi."

Lưu Nguyên cảm ơn rối rít, dặn dò tùy tùng mau chóng dâng trà ngon bánh ngọt tiếp đãi, sau đó dẫn Lận Vọng Trần đi vào trong.

Vào đến hậu viện, một nữ nhân chừng ngoài ba mươi, phục sức lộng lẫy, đầu cài đầy vàng bạc lấp lánh vội vàng chạy tới: "Lão gia, ông đã về rồi."

Chạy đến gần, thấy bên cạnh Lưu Nguyên có một nam tử lạ mặt tuấn tú vô song, bà ta nhất thời ngẩn người, quên cả nói năng.

Lưu Nguyên vội giới thiệu với Lận Vọng Trần: "Tiên trưởng, đây là phu nhân của tôi, Lý thị."

Nói xong, gã bảo với Lý thị: "Phu nhân, vị tiên trưởng này là người ta mời về trừ tà."

Lý thị hoàn hồn, vội vàng thi lễ chào hỏi Lận Vọng Trần, ngài khẽ gật đầu đáp lễ.

Lưu Nguyên hỏi: "Hôm nay thế nào rồi?"

Lý thị vò vò chiếc khăn tay, thẹn đỏ cả mặt: "Lão gia, lại bắt đầu rồi."

Sắc mặt Lưu Nguyên xám xịt, nghiến răng nghiến lợi: "Lần này là con tiện nhân nào?"

Lý thị: "Thập tứ di thái thái."

Hai phu thê này cứ như đang đánh đố bằng mật mã, Tiểu Lê Hoa nghe mà mờ mịt cả đầu óc, ghé sát tai Thái tử hỏi nhỏ: "Đạo trưởng, họ đang nói cái gì vậy?"

Lận Vọng Trần giơ tay khẽ vỗ về Tiểu Lê Hoa, ra hiệu nàng chớ nôn nóng, sau đó mở lời hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"

Lưu Nguyên vuốt mặt một cái: "Chuyện đã đến nước này, Lưu mỗ cũng đành dẹp bỏ cái mặt già này vậy, mời tiên trưởng đi theo tôi."

Mấy người rảo bước đi sâu vào trong, đi qua từng dãy tiểu viện, cuối cùng dừng lại trước một viện tử. Lý thị đẩy cổng viện, bước vào trước, Lận Vọng Trần và Lưu Nguyên theo sau.

Hai người họ cũng không nói năng gì, cứ lẳng lặng đi vào trong.

Tiểu Lê Hoa quan sát bốn phía, chẳng thấy có gì bất thường. Đang lúc thắc mắc, bỗng từ cửa sổ khép hờ truyền ra từng đợt âm thanh khó tả, có giọng nữ, cũng có cả giọng nam.

Tiểu Lê Hoa tò mò, bám lấy mặt Thái tử, nhoài cái thân nhỏ ra chăm chú lắng nghe, nghe một hồi liền nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ, người bên trong đang làm gì thế, sao nghe như có vẻ đau đớn lắm vậy ạ?"

Lận Vọng Trần vừa nghe đã nhận ra đó là âm thanh gì, sắc mặt ngài sa sầm lại, đưa tay nhấc Tiểu Lê Hoa từ trên vai xuống, hai bàn tay lớn khép lại bao chặt lấy nàng trong lòng bàn tay. Ngài dừng bước, thần sắc không vui: "Thế này là có ý gì?"

Tiểu Lê Hoa đang nghe đến độ hăng say, đột nhiên bị Điện hạ nhốt lại, tức giận đấm đá cắn xé ngài nhưng chẳng có tác dụng gì. Cuối cùng nàng nằm bẹp trong lòng bàn tay ngài, không nhúc nhích nữa, nhưng hai cái tai nhỏ vẫn dựng đứng lên, chăm chú lắng nghe.

Lưu Nguyên liên tục vuốt mặt: "Tiên trưởng, Lưu mỗ thật chẳng còn mặt mũi nào mà nói nữa. Từ nửa tháng trước, mười mấy vị di thái thái trong viện của tôi đều nói... nói có đàn ông trèo lên giường của họ, cưỡng ép làm chuyện đồi bại, nhưng lại không ai nhìn thấy người đó là ai. Tôi đã tìm vài vị cao nhân về nhà, đều nói là tà túy làm loạn nhưng đều bó tay không làm gì được. Đấy ngài xem, giữa ban ngày ban mặt mà lại bắt đầu rồi... Ôi, mong tiên trưởng hãy ra tay giúp đỡ."

Cái gì? Lại có kẻ b**n th** đê tiện ức h**p nữ nhân sao? Tiểu Lê Hoa lập tức xắn tay áo muốn đi đánh người.

Ban đầu, Lận Vọng Trần thấy tiểu yêu quái trong tay đã nằm yên, sợ nàng bị ngạt thở nên hơi nới lỏng tay, chỉ khép hờ che chắn.

Không ngờ, Lưu Nguyên vừa dứt lời, tiểu yêu quái trong tay lại ngọ nguậy, ngài sơ ý một chút đã để nàng "vèo" một cái nhảy ra ngoài.

Tuy ngài đã thi triển ẩn thân chú cho Tiểu Lê Hoa, người khác không nhìn thấy nàng, nhưng ngài sợ cái thứ nhỏ bé này tò mò chui tọt vào phòng, nhìn thấy những cảnh chướng tai gai mắt, bèn vội vàng đưa tay chộp nàng trở lại, thuận tay nhét luôn vào lòng.

Tiểu Lê Hoa tràn đầy phẫn nộ, rất muốn đích thân bắt lấy con tà yêu bỉ ổi kia để đánh cho một trận tơi bời.

Nhưng vừa mới chạy ra đã bị Thái tử bắt trở lại, nàng suýt thì tức chết, giơ hai cái chân nhỏ đạp mạnh vào ngài mấy cái.

Thế nhưng mấy cái đạp đó của nàng đối với ngài chẳng khác nào gãi ngứa, không hề khiến ngài lung lay mảy may, điều này lại càng làm nàng tức hơn. Điện hạ đang làm gì vậy, tại sao không cho nàng ra ngoài.

Hai phu thê Lưu Nguyên đang lúc vô cùng ngượng ngùng, bỗng thấy vị đạo trưởng trông có vẻ pháp lực cao cường này đột ngột đưa tay chộp một cái vào không trung.

Nghĩ đến những chuyện tà môn khó nói gần đây trong nhà, lại thêm những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai vẫn đang đứt quãng truyền ra từ trong phòng, cả hai chỉ biết nhìn nhau, đều rùng mình một cái.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.