Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 8:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiểu Lê Hoa nhất quyết không chịu thua. Nàng đứng phắt dậy, hít một hơi thật sâu rồi nén giọng hét lớn:

“Hà!” ... “Hà!” ... “Hà hà!” ... “Hà hà hà!”

Ở gian ngoài, Phương Trúc vẫn đang nắm chặt thanh kiếm trong tay đề cao cảnh giác. Thấy Thái tử bước ra, hắn vội vàng tiến lại gần, hạ thấp giọng hỏi:

“Điện hạ, rốt cuộc là yêu vật gì vậy? Có hung hãn lắm không ạ?”

“Hung hãn?” Lận Vọng Trần nhớ lại những màn “tấu hài” vừa rồi của nha đầu kia, khóe môi thoáng hiện một nụ cười cực nhẹ gần như không thể nhận ra. Hắn đi tới bàn ngồi xuống, tiếp tục thong thả cắt nốt nửa quả lê còn dang dở.

Bắt gặp nụ cười hiếm hoi ấy, Phương Trúc sững sờ kinh ngạc. Rốt cuộc là yêu quái phương nào mà lại khiến Điện hạ vốn lạnh lùng phải mỉm cười như thế? Hắn định hỏi thêm, nhưng thấy Điện hạ đang tập trung ăn lê nên không dám làm phiền, sợ cơn ho vừa mới dứt của ngài lại tái phát. Dù sao Điện hạ cũng bảo yêu khí rất yếu, chắc cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Ăn xong quả lê, Lận Vọng Trần đoán chừng nàng tiểu yêu chắc cũng đã mặc đồ chỉnh tề rồi, bèn đứng dậy đi vào trong, không quên phẩy tay ra hiệu cho Phương Trúc lui ra. Phương Trúc cung kính hành lễ rồi ra ngoài điện đứng chờ.

Vừa bước vào phòng, Lận Vọng Trần có chút bất ngờ khi không thấy bóng dáng nàng đâu như mong đợi. Nhưng yêu khí vẫn còn đó, hương thơm vẫn quanh quẩn, chứng tỏ nàng không hề bỏ chạy. Hắn lần theo mùi hương đi tới cạnh giường, liền thấy nàng Tiểu Lê Hoa đang ngồi quay mặt vào cột giường, cái đầu nhỏ gục xuống, bờ vai buông thõng. Cái bóng lưng bé xíu ấy trông chẳng khác nào “cà tím gặp sương muối”, héo rũ không chút sức sống.

Hắn ngồi xuống cạnh giường, nhìn nàng:

“Sao vẫn là bộ dạng này?”

Lần này Thái tử không cố ý giấu bước chân, nên Tiểu Lê Hoa đã sớm biết hắn vào. Nhưng lúc này nàng đang vô cùng nản chí, chẳng buồn quay lại, cứ thế quay lưng về phía hắn, giọng lí nhí buồn bã:

“Ta... ta không biến lớn lại được.”

Lận Vọng Trần vẻ mặt khó hiểu: “Tại sao?”

Tiểu Lê Hoa thở dài một tiếng, bất lực lắc đầu:

“Ta cũng không biết nữa.”

Ánh mắt Lận Vọng Trần quan sát cơ thể tí hon của nàng, nhớ lại cảnh nàng nổi khùng phóng hoa kiếm vào mình lúc nãy, bèn đoán:

“Có lẽ do lúc nãy ngươi dùng quá nhiều linh lực chăng?”

Lòng Tiểu Lê Hoa nhen nhóm một tia hy vọng, nàng dùng đôi chân bé xíu đẩy đẩy trên mặt giường, nhích từng chút một để quay người lại:

“Thật sao?”

Lúc nãy nàng cũng nghĩ vậy, nhưng nghỉ ngơi một hồi rồi mà vẫn không ăn thua.

Lận Vọng Trần khẽ gật đầu:

“Trước đây ta từng gặp những loài yêu khác, khi linh lực cạn kiệt cũng sẽ hiện nguyên hình, có lẽ ngươi cũng vậy thôi.”

Tiểu Lê Hoa thở phào nhẹ nhõm, nàng đứng dậy, ngước cái đầu nhỏ lên thật cao, nhìn hắn đầy mong đợi:

“Thái tử điện hạ ngài lợi hại như thế, ngài có thể giúp ta biến lớn lại không?”

Thấy nha đầu này ngước đầu lên trông có vẻ vất vả quá, Lận Vọng Trần bèn đưa tay nhấc nàng lên đặt vào lòng bàn tay, đưa tới trước mặt mình:

“Không thể.”

Tiểu Lê Hoa thất vọng thấy rõ:

“Vậy ngài có biết cách nào để hồi phục linh lực nhanh nhất không?”

Lồng ngực hắn lúc này cảm thấy nhẹ nhõm và sảng khoái hơn bao giờ hết. Chân mày Lận Vọng Trần giãn ra, giọng nói vốn lạnh băng nay lại vô thức mang chút dịu dàng:

“Ngươi cũng không cần quá nôn nóng, cứ tịnh dưỡng một đêm đã, chắc chắn sẽ ổn thôi.”

Xem ra chỉ còn cách đó. Tiểu Lê Hoa cam chịu gật đầu, lại hỏi:

“Vậy đêm nay ta nghỉ ngơi ở đâu?”

Hắn đã biết nàng là yêu, chắc chắn sẽ không bắt nàng làm Thái tử phi nữa, cũng chẳng đời nào để nàng ở lại tẩm điện của hắn.

Thế nhưng, nằm ngoài dự đoán của nàng, hắn lại thản nhiên đáp:

“Cứ việc ở lại đây.”

Tiểu Lê Hoa giơ ngón tay nhỏ xíu chỉ vào con rối đang nằm trên giường:

“Nhưng điện hạ, cái giường này... không đủ chỗ ngủ.”

Thực ra không phải là không đủ chỗ, với kích cỡ tí hon hiện giờ nàng nằm đâu chẳng được, chỉ là trên giường đang có một “vật thế thân”, lát nữa lại có thêm một Thái tử thật nằm cạnh, nàng cứ thấy kỳ quái và rợn rợn thế nào ấy.

“Không sao.”

Lận Vọng Trần phất tay một cái, “Thái tử” giả trên giường lập tức biến mất, chỉ còn lại một sợi lông đỏ khá dày.

Tiểu Lê Hoa kinh ngạc tột độ. Chỉ một sợi lông mà có thể luyện thành con rối sống động như thật, nàng đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ. Loài cáo vốn giỏi thuật biến hóa, chẳng lẽ sợi lông đỏ này là của một con hồng hồ nào đó? Nhưng mấy con cáo nhỏ nàng gặp trên núi Lạc Du, lông đâu có dày thế này.

Chưa kịp nhìn kỹ, Lận Vọng Trần lại phất tay, một luồng sáng lóe lên, sợi lông cũng biến mất.

Tiểu Lê Hoa quay sang nhìn hắn, hết lời ca ngợi rồi mới bắt đầu dò hỏi:

“Thuật điều khiển rối của Thái tử điện hạ thực sự quá đỉnh! Làm sao mà luyện được như vậy ạ? Sợi lông đó có phải là lông cáo không?”

Vị Thái tử vốn đang dễ gần, hỏi gì đáp nấy bỗng nhiên né tránh chủ đề này. Hắn không trả lời mà lại hỏi ngược lại nàng:

“Ta chuẩn bị dùng bữa tối, ngươi có muốn dùng một chút không?”

Tiểu Lê Hoa là kẻ biết điều, thấy hắn không muốn đáp thì cũng không hỏi thêm, nén sự tò mò xuống rồi gật đầu:

“Dạ, có ạ!”

Từ sáng sớm đến giờ nàng đã được miếng nào vào bụng đâu, sớm đã đói đến lả người rồi.

“Vậy thì đi thôi.”

Lận Vọng Trần đứng dậy, cánh tay hơi rung nhẹ theo nhịp bước.

“Ây da!” Tiểu Lê Hoa đứng không vững, cả người ngã ngửa ra sau, va bộp vào “bức tường ngón tay” của hắn.

Thấy con tiểu yêu này cứ hở một tí là hốt hoảng, Lận Vọng Trần dừng bước:

“Ngồi cho vững, bám cho chắc vào.”

Tiểu Lê Hoa ngoan ngoãn làm theo, nàng ôm chặt lấy một ngón tay của hắn rồi ngồi bệt xuống. Lúc này Lận Vọng Trần mới yên tâm đưa tay, nâng nàng đi ra ngoài.

“Phải ra ngoài ạ?”

Tiểu Lê Hoa căng thẳng, lí nhí hỏi.

“Dùng bữa ở gian ngoài thôi.”

“Điện hạ, nhưng ta cứ thế này mà đi ra ngoài, lỡ người khác nhìn thấy thì sao?”

“Không sao, không ai dám tùy tiện vào đây đâu.”

Tiểu Lê Hoa nhớ lại cảnh tượng im phăng phắc lúc nãy ở phủ Thái tử, thầm nghĩ cũng đúng, cái nơi này nhìn là biết quy củ cực kỳ nghiêm ngặt rồi.

Hai người ra đến gian ngoài, Lận Vọng Trần ngồi xuống ghế trường kỷ, đặt Tiểu Lê Hoa lên bàn rồi gọi:

“Người đâu.”

Cánh cửa mở ra, Phương Trúc bước vào:

“Điện hạ có gì sai bảo ạ?”

Thấy vị thị vệ cao lớn, thắt lưng đeo kiếm đi thẳng từ cửa vào, mà Thái tử thì chẳng có ý định che giấu mình gì cả, Tiểu Lê Hoa “vắt chân lên cổ” nhảy từ trên bàn xuống đùi hắn, rồi theo ống quần trượt tót xuống ghế. Vì vội quá nên nàng còn bị ngã dập mông một cái đau điếng, nhưng vẫn lật đật bò dậy, chạy biến ra sau lưng Thái tử trốn mất tăm.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.