Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 86:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đến bờ hồ, Cô Hoạch Điểu đặt hai đứa trẻ xuống thảm cỏ, phất tay một cái: "Nước hồ này sạch lắm, hôm nay nắng cũng to, đứa nào muốn xuống chơi thì cứ xuống, đừng sợ, có nương ở đây, không chìm được đâu."

Mấy tiểu tử biết bơi dạ một tiếng rồi nhảy tùm xuống nước, nô đùa tóe nước, đánh trận giả om sòm. Đã có người mở đầu, càng ngày càng nhiều đứa trẻ nhảy xuống, cứ như "thả sủi cảo" vậy, tiếng bì bõm vang lên liên hồi, mặt nước sôi động hẳn lên.

Mấy đứa còn lại đứa thì sợ nước, đứa thì nhát gan, cộng thêm mấy nha đầu thẹn thùng nên đều ở lại trên bờ.

"Kiến nhỏ, ngươi trông mấy đứa trên bờ, ta canh mấy đứa dưới nước." Cô Hoạch Điểu sợ bọn trẻ bị đuối nước nên bay lơ lửng trên mặt hồ, dán mắt theo dõi.

"Được rồi, cứ giao cho ta." Tiểu Lê Hoa sảng khoái đáp lời, nàng gọi mấy đứa trẻ trên bờ ngồi lại với nhau, cùng xem đám dưới nước "đánh trận".

Đám dưới nước chơi đến phát điên, nước bắn tung tóe. Cô Hoạch Điểu còn nghịch ngợm, bảo bọn trẻ hắt nước lên bờ, khiến mấy đứa trên này bị ướt lem nhem đầu cổ, tiếng hét vang trời.

Tiểu Lê Hoa cậy mình nhỏ thó, nhanh nhẹn nấp sau lưng một đứa trẻ nên chẳng dính lấy một giọt nước. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của bọn trẻ, nàng cười đắc ý đến mức ngả nghiêng cả người.

Đang cười vui vẻ, bỗng nhiên một gáo nước từ trên đỉnh đầu giội xuống, Tiểu Lê Hoa tức khắc biến thành "chuột lột", lần này thì đến lượt bọn trẻ cười khoái chí trêu lại nàng.

Tiểu Lê Hoa quệt mặt một cái, ngẩng đầu lên thì thấy Cô Hoạch Điểu đang cười xấu xa rồi bay đi mất, chẳng cần nghĩ cũng biết là do nàng ta làm.

Tiểu Lê Hoa giậm chân tức tối: "Cái đồ chim ngốc này!"

Cô Hoạch Điểu xoay vòng bay vút lên cao, đắc ý không thôi: "Lại đây, lại đây, không phục thì lại đây mà hắt nước ta này."

Thấy hai người lại cãi nhau, bọn trẻ cười ha hả.

"Được, ngươi đợi đấy." Tiểu Lê Hoa vung chiếc áo choàng nhỏ định làm oai, nhưng lần này không vung nổi vì áo đã ướt sũng.

Nàng cũng chẳng bận tâm, đi tới sát mép nước, giơ hai bàn tay nhỏ thi triển linh lực, tung ra chiêu "thổi gió lớn" định mượn gió cuốn nước lên hắt vào Cô Hoạch Điểu.

Nhưng Tiểu Lê Hoa đã đánh giá cao bản thân rồi, gió thì có thổi đấy, nhưng chỉ làm mặt nước gợn sóng lăn tăn chứ chẳng cuốn được giọt nước nào lên cả.

Cô Hoạch Điểu cười ngặt nghẽo: "Đồ phế vật nhỏ."

"Thêm lần nữa!" Tiểu Lê Hoa không phục, vung tay nhỏ tiếp tục thi triển linh lực.

Lần này mặt nước cuộn lên, thật sự bắn lên một đóa sóng lớn, tạt thẳng về phía Cô Hoạch Điểu.

Cô Hoạch Điểu kinh ngạc, vội vã bay vọt lên cao mới né kịp: "Được đấy kiến nhỏ, không ngờ ngươi cũng lợi hại phết."

Bọn trẻ cũng vỗ tay rào rào: "Tiểu Lê Hoa giỏi quá!"

Tiểu Lê Hoa không tin nổi vào mắt mình, nhìn nhìn đôi bàn tay nhỏ rồi sướng quá hét lên một tiếng, nhảy cẫng lên: "Đã bảo là ta làm được mà!"

Nhưng còn chưa kịp nhảy được mấy cái, nàng đã bị Điện hạ từ đâu xuất hiện chộp gọn trong tay. Chỉ thấy ngài phất tay một cái, tóm lấy rồi kéo mạnh, đưa tất cả đám trẻ dưới nước lên bờ hết sạch.

Biến cố bất ngờ khiến bọn trẻ giật mình, ngồi ngơ ngác trên cỏ nhìn về phía Cô Hoạch Điểu.

Cô Hoạch Điểu không vui: "Đạo trưởng ngài làm gì thế, bonn ta đang chơi vui mà."

Tiểu Lê Hoa nhìn Lận Vọng Trần một cái, không lên tiếng. Nàng biết Điện hạ tuyệt đối không phải người vô lý, ngài làm vậy chắc chắn là có nguyên do.

Quả nhiên ngay khoảnh khắc sau, Điện hạ phất tay, một luồng kim quang đánh xuống mặt nước, ngài lạnh giọng quát: "Thứ gì lén lút ở dưới đó, mau cút ra đây!"

Vừa nghe câu này, Cô Hoạch Điểu lập tức biến sắc, đáp xuống đất, xòe cánh che chắn bọn trẻ phía sau, cảnh giác nhìn mặt nước, cũng hét lên theo: "Cái thứ quỷ quái gì, mau cút ra đây!"

Tiểu Lê Hoa đứng trong lòng bàn tay Thái tử, giơ hai tay nhỏ lên, sẵn sàng tư thế ứng chiến bất cứ lúc nào.

"Ào ào", một tiếng nước vang lên, từ dưới đáy nước chui ra một con Thanh Long nhỏ cao hơn đầu người, nó lượn một vòng trên mặt nước: "Đạo trưởng nương tay, là ta đây."

"Là ngươi à." Lận Vọng Trần buông ấn quyết trên tay xuống.

Tiểu Lê Hoa mừng rỡ, nhiệt tình vẫy vẫy tay với Thanh Long nhỏ: "Quai Long, là ngươi à, sao ngươi lại tới đây?"

Thấy Tiểu Lê Hoa nhận ra mình ngay lập tức, Quai Long rất vui, nó bay tới trước mặt Lận Vọng Trần, nhìn Tiểu Lê Hoa trên tay ngài nói: "Ta đến tìm các ngươi."

Lúc đầu có Tiểu Lê Hoa là hoa yêu tí hon, sau đó là "nương" có cánh, giờ đến Quai Long xuất hiện bọn trẻ cũng tiếp nhận rất tốt, không hề sợ hãi. Trái lại, vì hình tượng Rồng luôn tốt đẹp trong lòng dân chúng nên chúng còn tràn đầy vẻ tôn kính, xúm lại tò mò ngắm nghía con Thanh Long nhỏ này.

Thấy họ quen biết nhau, sắc mặt Cô Hoạch Điểu dịu lại, bay tới hỏi: "Vậy cái sóng nước lúc nãy là do ngươi làm hả?"

Quai Long hào phóng thừa nhận: "Ta thấy các người chơi vui quá, ta cũng muốn chơi cùng."

Cô Hoạch Điểu chống nạnh bất mãn: "Ngươi muốn chơi thì chơi, sao lại giúp con kiến nhỏ kia?"

Quai Long đoán con kiến nhỏ mà con chim này nói là Tiểu Lê Hoa, nó giải thích: "Ta thấy các người đông thế kia, mà nàng ta hỉ có một mình, lại còn nhỏ xíu như vậy."

Tiểu Lê Hoa vui vẻ nói: "Hóa ra lúc nãy là ngươi giúp ta à, ta cứ tưởng tự dưng mình lại lợi hại đến thế chứ."

Quai Long lượn một vòng trên không: "Là ta đấy."

"Mà sao ngươi lại giúp ta?" Tiểu Lê Hoa thắc mắc hỏi. Lần trước ở Tây Bất Canh, nàng nấp trong lòng Thái tử, đâu có lộ mặt, lẽ ra Quai Long không biết nàng mới đúng.

Quai Long giải thích: "Ta nhận ra giọng nói của ngươi, ngươi là người đầu tiên bảo muốn phụng thờ ta."

Tiểu Lê Hoa vỗ tay nhỏ: "Đúng rồi, là ta, Quai Long, ngươi thông minh thật đấy."

Được khen, Quai Long cười vang rất lớn: "Là vì giọng của ngươi hay lắm."

Thấy một rồng một yêu trò chuyện rôm rả, Lận Vọng Trần lên tiếng cắt ngang: "Vì sao mà tới đây?"

Quai Long ngọ nguậy thân mình, vẻ mặt như hơi ngại ngùng: "Hai ngày nay ta không nhận được công đức nào cả, nên ta đuổi theo hỏi thử, sau này các ngươi có còn cúng bái ta nữa không?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.