Không, không nên nói là người, mà phải nói là một tiểu tinh quái hình người, nhưng cái thứ nhỏ bé nhường này, hình như nàng không quen biết thì phải.
Không đúng, khoan đã, Tường Vi như sực nhớ ra điều gì đó, lúc nha đầu hay khóc nhè A Lê mới hóa hình người, hình như cũng nhỏ xíu như thế này.
Thấy Lăng Vương đang nghiêng người, nhìn chằm chằm vào Tường Vi tỷ tỷ chứ không đối diện với mình, Tiểu Lê Hoa thừa cơ nhảy bên trái một cái, bên phải một cái, ra sức vẫy tay với Tường Vi. Thế nhưng, có vẻ tỷ ấy vẫn chưa nhận ra nàng, ánh mắt tuy nhìn chằm chằm về hướng này nhưng người lại chẳng có phản ứng gì.
Đồ đại ngốc, đồ đại ngốc, thế này mà cũng không nhận ra sao. Tiểu Lê Hoa cuống quýt mắng thầm trong lòng. Suy nghĩ một chút, nàng đưa đôi tay nhỏ bé lên, chỉ vào đầu mình.
Tường Vi nhìn rõ động tác của cái thứ nhỏ xíu đen thui kia, bèn học theo dáng vẻ của nàng, đưa tay sờ lên đầu mình, sờ trúng chiếc trâm hoa lê.
Nàng vờ như vô ý rút chiếc trâm xuống, cầm trong tay nghịch ngợm. Quả nhiên, cái thứ nhỏ xíu kia gật đầu lia lịa.
Đúng là A Lê, cái đồ hay khóc nhè, đồ nhát gan rồi.
Khi đã xác định được người đến chính là Tiểu Lê Hoa, trong lòng Tường Vi sắp vỡ òa muốn khóc. Nhưng nàng không thể để lộ ra biểu cảm khác lạ. Bởi tên tiểu súc sinh Lăng Vương vẫn còn ở bên cạnh, nếu để hắn phát hiện ra điều bất thường, chỉ cần hắn hú lên một tiếng gọi tên cẩu đạo trưởng Minh Hư tới thì sẽ rắc rối to.
Nàng giơ tay cài chiếc trâm lại lên đầu, quay sang nhìn Lăng Vương nói:
"Chẳng phải ngươi cứ luôn miệng nói muốn vẽ cho ta một bức tranh sao, ngươi đi vẽ đi."
Lăng Vương lộ vẻ vui mừng, đứng bật dậy khỏi bàn đá:
"Nàng cho ta vẽ rồi sao?"
Hắn luôn muốn vẽ nàng, nhưng lần nào thấy hắn vẽ, nàng cũng đều xé giấy nát bươm rồi ném thẳng vào mặt hắn. Không ngờ hôm nay nàng lại chủ động đề cập, lẽ nào là vì nàng đã làm gãy cổ hắn nên cảm thấy áy náy với hắn chăng?
Dĩ nhiên, hắn vui mừng như thế không chỉ đơn thuần vì chuyện một bức tranh, mà là vì bao nhiêu ngày nay, đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện với hắn ôn hòa như vậy, điều này có phải có nghĩa là nàng sắp tha thứ cho hắn rồi không.
Tường Vi mất kiên nhẫn: "Vẽ thì vẽ, không vẽ thì thôi."
"Vẽ, ta đi vẽ ngay đây." Lăng Vương xoay người, vội vàng đi vào phòng.
Đợi khi bóng dáng hắn biến mất sau cửa, Tường Vi mới đứng dậy, chắp tay sau lưng thong thả dạo bước trong viện, nhìn qua thì thấy không có mục tiêu gì, nhưng thực chất nàng đang tiến về phía gốc cây quế.
Thấy Tường Vi tỷ tỷ đi về phía mình, Tiểu Lê Hoa vui sướng nhảy tưng tưng, nhưng không dám nhảy quá cao, chỉ đứng tại chỗ kiễng chân lên từng nhịp, xúc động đến mức nước mắt sắp trào ra.
Khi chân của Tường Vi bước đến trước mặt mình, nàng không đợi thêm một khắc nào nữa, "vèo" một cái nhảy phốc lên bàn chân nàng, khẽ gọi:
"Tường Vi tỷ tỷ, là muội đây, A Lê đây"
"Biết rồi, nhận ra cái đồ ngốc nhà muội rồi."
Tường Vi đỏ hoe mắt, khịt khịt mũi, đưa tay một cái đã tóm gọn Tiểu Lê Hoa vào lòng bàn tay.
Nàng thầm mắng mình thật không có tiền đồ, trước đó bị tên cẩu đạo sĩ kia đánh gãy đôi chân, nàng cũng không rơi một giọt lệ nào, sao vừa thấy cái đồ hay khóc nhè này, nước mắt lại cứ không nghe lời mà muốn chảy ra ngoài thế này.
Nàng giả vờ vuốt tóc, lặng lẽ lau đi khóe mắt. Sau đó, nàng nhấc cái đồ hay khóc nhè đang khoác áo choàng đen lên, đặt lên đầu mình, thấp giọng dặn:
"Nằm sát trên đầu tỷ, đừng để người khác nhìn thấy."
Tiểu Lê Hoa vội vàng nằm phục xuống. Vừa nằm vững thì nghe thấy giọng của Lăng Vương truyền ra từ phía cửa sổ:
"A Vi, đừng đi chân trần trong viện, cẩn thận bị đau chân."
"Biết rồi, ngươi lo mà vẽ phần của ngươi đi."
Tường Vi bây giờ không rảnh để mắng hắn lo chuyện bao đồng, chỉ ứng phó lấy lệ một câu.
Lăng Vương đáp lời, nhưng vẫn xách đôi giày của Tường Vi mang ra tận nơi. Tường Vi mất kiên nhẫn bảo hắn cứ vứt trong sân đi, nàng tự biết ra đó mang vào.
Mối quan hệ của hai người vừa mới có một tia dịu đi, những chuyện vặt vãnh này Lăng Vương đương nhiên chiều theo nàng. Hắn làm theo lời nàng, đặt giày xuống rồi quay vào phòng tiếp tục vẽ tranh.
Tường Vi bước tới mang giày vào, lại thong dong dạo bước ra phía cổng viện, cách xa gian phòng một chút để đảm bảo Lăng Vương không nghe thấy tiếng họ nói chuyện, bấy giờ nàng mới thấp giọng hỏi:
"Sao muội lại biến thành nhỏ xíu thế này?"
Tiểu Lê Hoa nước mắt ngắn dài:
"Chuyện này nói ra thì dài lắm, để sau này muội sẽ kể tỷ nghe."
Tường Vi lại hỏi: "Sao muội lại đến được đây?"
Tiểu Lê Hoa lau nước mắt: "Ở trên chùa, cành cây của tỷ bị gãy, muội sợ tỷ xảy ra chuyện nên đã xuống núi tìm tỷ."
Tường Vi im lặng một lát, mắng khẽ:
"Cái đồ ngốc này, muội có biết nơi này vô cùng nguy hiểm không? Muội không cần mạng nữa hay sao mà lại tìm đến đây, bản thân có bao nhiêu bản lĩnh mà không tự biết à?"
Thấy tỷ ấy vừa mở miệng đã mắng người, Tiểu Lê Hoa giơ đôi tay nhỏ bé lên, "bộp bộp bộp" vỗ cho Tường Vi một trận trên đầu, tỏ vẻ hung dữ:
"Tỷ có thể khoan mắng người được không? Tỷ mau đi theo muội đi, có gì muốn mắng cứ để ra đến ngoài rồi mặc tỷ mắng thế nào cũng được."
Tường Vi nghẹn lời:
"Tỷ xin lỗi. Nhưng tỷ không thể đi theo muội được. Lăng Vương canh giữ tỷ rất chặt, chỉ hận không thể từng bước không rời. Tên cẩu đạo sĩ Minh Hư kia pháp lực cao cường, hai chúng ta cộng lại cũng đánh không lại lão đâu. Muội tranh thủ lúc chưa bị ai phát hiện thì mau đi đi."
Cẩu đạo sĩ kia vì kiêng dè Liên Tâm Chú nên không dám làm gì nàng, nhưng nếu để lão phát hiện ra Tiểu Lê Hoa thì sẽ vô cùng nguy hiểm.
Tiểu Lê Hoa đâu có chịu, nàng sốt sắng nói:
"Tỷ đừng lo, muội đi cùng một người bằng hữu đến đây đấy. Huynh ấy còn lợi hại hơn cả Minh Hư nữa, tỷ phải tin muội."
Bằng hữu? Tường Vi cau mày, tính tình Tiểu Lê Hoa đơn thuần, chẳng lẽ lại bị ai lừa rồi không?
Tiểu Lê Hoa thấy nàng không nói lời nào, biết nàng đang nghi ngại nên vội nói tiếp:
"Nói thật với tỷ luôn, đó là Thái tử điện hạ, là ca ca kết nghĩa của muội. Từ lúc muội xuống núi đến nay luôn ở cùng huynh ấy, huynh ấy thực sự là người tốt, đối xử với em cực kỳ tốt luôn. Hơn nữa huynh ấy và Lăng Vương không cùng một phe, nên chúng ta hoàn toàn có thể tin tưởng huynh ấy."
Thấy Tiểu Lê Hoa nói chắc nịch như vậy, Tường Vi quyết định đánh cược một phen: "Được, tỷ đi cùng muội."
Tiểu Lê Hoa vui sướng múa tay múa chân, lăn qua lăn lại trên đầu Tường Vi hai vòng, sau đó đưa tay nhỏ chỉ một hướng:
“Tốt! Vậy tỷ đưa muội đến chỗ kia đi, để muội đi hỏi huynh ấy xem làm thế nào để đưa tỷ ra ngoài."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]