"Nói đi, tỷ và tên Lăng Vương đó rốt cuộc là chuyện như thế nào? Còn đôi chân của tỷ thế nào rồ, đã khỏi hẳn chưa, giờ có còn đau không?"
Cái đồ nhỏ xíu hay khóc nhè này vốn là do một tay nàng nuôi lớn, vậy mà giờ đây lại bày ra bộ dạng như đang thẩm vấn, hỏi tội nàng.
Tường Vi không nhịn được bật cười thành tiếng, đưa tay gõ nhẹ lên cái trán nhỏ của nàng:
"Bớt tỏ vẻ với ta đi, nứt mắt ra đã đòi quản cả ta rồi."
Tường Vi không kiểm soát được lực tay, khiến Tiểu Lê Hoa bị đẩy ngã ngửa ra sau.
"Ái chà, sao tỷ thô lỗ thế, Điện hạ nhà muội tay lớn thế kia mà còn dịu dàng hơn tỷ nhiều."
Tiểu Lê Hoa bất mãn lầm bầm.
"Lại là Điện hạ nhà muội."
Tường Vi không nhịn được đảo mắt:
"Muội muốn khen hắn thì cứ khen, việc gì phải dìm hàng ta."
Tiểu Lê Hoa lồm cồm bò dậy, nhấc cái chân nhỏ lên, chẳng nể nang gì mà dẫm cho nàng hai cái:
"Thế này mới gọi là dìm (dẫm) nè."
Hai cái chân nhỏ dẫm lên người chẳng đau chẳng ngứa, khiến Tường Vi cười đến mức đau cả bụng.
Tiểu Lê Hoa ngồi ngay ngắn lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lại căng ra:
"Muội đang hỏi chuyện nghiêm túc đấy, tỷ còn cợt nhả là muội không thèm quan tâm tỷ nữa đâu."
Thấy Tiểu Lê Hoa thực sự nổi cáu, Tường Vi không dám cười nữa, thở dài một tiếng:
"Chuyện này nói ra thì dài lắm, muội biến lớn lại đi, nhỏ xíu thế này nhìn mỏi mắt quá."
"Giờ muội không biến lại được."
Tiểu Lê Hoa nói, sau đó hung dữ thúc giục:
"Đừng có quản muội, nói chuyện của tỷ trước đi."
"Được rồi." Tường Vi đưa hai tay ra sau gáy, nhìn về phía cửa sổ, "Trước đây chẳng phải ta nói là ta nhìn trúng một chàng thư sinh sao, thực ra tên thư sinh đó chính là do cái thằng nhãi Lăng Vương kia giả dạng."
Hóa ra một lần nọ, Tường Vi giả làm cô nương loài người đến dân gian dạo chơi. Lúc đang ngồi uống rượu trong tửu lầu, nàng tình cờ nghe thấy mấy cô nương bàn bên trò chuyện. Họ nhắc đến một vị tướng quân nào đó với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, Tường Vi liền xen vào một câu, bảo nàng không thích tướng quân, nàng chỉ thích thư sinh thôi.
Không ngờ câu nói đó lại bị Lăng Vương đang nhã gian trên lầu đi ra tình cờ nghe thấy.
Nhã gian là phòng riêng dành cho khách quý, nằm ở tầng trên của tửu lầu ngày xưa. Có thể hiểu, đây chính là phòng VIP của thời xưa.
Hắn vô tình liếc nhìn xuống, khi thấy gương mặt tuyệt sắc giai nhân không giống người phàm của Tường Vi, hắn lập tức rơi vào lưới tình ngay từ cái nhìn đầu tiên, bị nàng mê hoặc sâu sắc.
Hắn đứng bên lan can tầng hai nhìn chằm chằm Tường Vi rất lâu, nghe trọn vẹn cuộc đối thoại của nàng và mấy cô nương kia từ đầu đến cuối.
Mấy cô nương nọ cố gắng khuyên nhủ Tường Vi rằng tướng quân cũng rất tuyệt, nhưng nàng cứ khăng khăng ý mình, bảo tướng quân có tốt đến mấy nàng cũng chỉ thích thư sinh.
Khi nghe thấy Tường Vi hẹn mấy cô nương đó ngày mai lại cùng uống rượu tán gẫu, hắn chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà đưa ra một quyết định liều lĩnh.
Ngày hôm sau, hắn cải trang thành thư sinh xuất hiện trước mặt Tường Vi. Nhờ vốn có diện mạo nho nhã lại thêm học thức uyên thâm, Lăng Vương cứ như vậy mà đóng giả thành thư sinh không một chút sơ hở. Một kẻ cố ý chiều theo sở thích, một kẻ lại thiên vị đúng kiểu người đó. Cứ thế, sau vài lần gặp gỡ, hai người đã ở bên nhau.
Tiểu Lê Hoa vỗ bộp bộp vào người Tường Vi, vẻ mặt "rèn sắt không thành thép", vừa giận vừa thương:
"Hắn nói gì tỷ cũng tin sao, tỷ không điều tra kỹ càng chút nào à? Tỷ cứ luôn mồm bảo muội ngốc, bảo muội khờ. Nhưng muội thấy tỷ mới là vừa ngốc vừa khờ ấy."
"Phải rồi, ta chẳng phải là vừa ngốc vừa khờ sao."
Tường Vi thở dài: "Thằng nhãi đó mang gương mặt thư sinh, cử chỉ điệu bộ cũng toàn phong thái thư sinh, ta nhất thời mù quáng nên mới tin hắn."
Tiểu Lê Hoa cũng thở dài: "Thế sau đó thì sao, sao tỷ biết được thân phận thật của hắn?"
Tường Vi kể tiếp: "Ta theo hắn về kinh thành, hắn đưa ta thẳng đến phủ Lăng Vương rồi mới thú nhận."
"Ta vừa nghe hắn lừa mình thì rất tức giận, muốn bỏ đi ngay. Nhưng hắn ra sức xin lỗi, chủ yếu là lúc đó ta vẫn còn thích hắn, nên nghĩ bụng thôi thì cho hắn một cơ hội, dù là thư sinh hay hoàng tử thì suy cho cùng vẫn là con người hắn."
"Nhưng không ngờ trong phủ hắn nuôi rất nhiều đạo sĩ. Lũ đạo sĩ chết tiệt đó đứa nào đứa nấy đều lấy danh nghĩa hàng yêu phục ma, nhưng lại không phân biệt trắng đen, chẳng màng tốt xấu thiện ác, thề phải tiêu diệt sạch sành sanh mọi yêu quái trên đời. Muội nói xem, như thế thì sao ta nhịn được?"
"Ta đi tìm Lăng Vương để lý luận, hắn bảo đó là lệnh của Hoàng đế, hắn chẳng qua cũng chỉ là phụng mệnh hành sự, hắn cũng không có cách nào khác."
"Nói không thông, ta liền tuyệt giao với hắn, đòi bỏ đi. Hắn sống chết không cho, trong lúc nóng giận, ta định bụng hay là siết cổ chết quách hắn cho rồi."
"Ta đang dùng dây leo siết cổ hắn thì lão đạo sĩ Minh Hư chết tiệt xuất hiện. Thấy thằng nhãi kia sắp ngạt thở, lão tung ra một lá bùa đánh gãy chân ta, rồi đe dọa rằng nếu ta còn dám làm hại Lăng Vương, lão sẽ trực tiếp tiêu diệt ta luôn."
"Ta đánh không lại lão, cũng không muốn chết oan uổng như vậy nên đành phải ở lại bên cạnh Lăng Vương cho đến tận hôm nay khi muội tìm thấy ta."
Tường Vi kể lại quá khứ kinh tâm động phách đó bằng giọng điệu thản nhiên như đang kể chuyện của người khác, nhưng Tiểu Lê Hoa nghe mà lòng cứ run rẩy sợ hãi: "Vậy chân tỷ còn đau không?"
Tường Vi linh hoạt đá chân hai cái: "Dưỡng khỏi từ lâu rồi."
"Thế thì tốt." Tiểu Lê Hoa thấy chân nàng cử động tự nhiên thì yên tâm hẳn, lại nói:
"Muội thấy Lăng Vương cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì, lão Minh Hư kia cũng rất đáng sợ. Tỷ đã ra ngoài được rồi thì nghìn vạn lần đừng quay về nữa."
Tường Vi bất lực xòe tay: "Ta cũng không muốn, nhưng ta bị thằng nhãi đó hạ Liên Tâm Chú rồi."
"Hắn thật độc ác, dám dùng loại tà thuật này."
Tiểu Lê Hoa biến sắc, giận dữ mắng mỏ, sau đó lại an ủi Tường Vi:
"Tỷ cũng đừng lo lắng quá, lát nữa Đạo trưởng nhà muội về, muội sẽ hỏi huynh ấy xem có giải được không."
Tường Vi gật đầu: "Được, vậy muội hỏi giúp ta. Huynh ấy có thể dễ dàng phá vỡ kết giới và trận pháp của Minh Hư, xem ra bản lĩnh không nhỏ đâu."
Tiểu Lê Hoa đầy tự hào: "Đương nhiên rồi, Đạo trưởng nhà muội lợi hại lắm, đến cả Phì Di mà huynh ấy còn đánh chạy mất cơ mà."
Tường Vi ngạc nhiên: "Hóa ra trận đại hạn ở Dĩnh Xuyên là do huynh ấy giải quyết à."
Tiểu Lê Hoa gật đầu: "Đúng thế, tỷ không biết đâu, Đạo trưởng nhà muội ấy mà..."
Thế là Tiểu Lê Hoa bắt đầu hào hứng kể lể, từ lúc nàng xuống núi, đến việc thay Lê Tố Yên gả vào phủ Thái tử, rồi nàng bị biến nhỏ, quay về núi Nhạc Du rồi lại về kinh, đi theo Thái tử rời kinh đi khắp nơi trừ yêu, kể mãi cho đến tận lúc hai tỷ muội gặp nhau ngày hôm nay.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]