Thẩm Minh Châu

Chương 6:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngày võ khoa thi, người đông như trẩy hội.

 

Không ít người tới chỉ để xem náo nhiệt.

 

Họ muốn xem, cô nương nhà Phiêu Kỵ Tướng Quân rốt cuộc có thể đi xa đến đâu.

 

Lúc ta cưỡi ngựa tiến vào sân, ngẩng đầu nhìn lên đài cao, thấy Thái tử ở đó.

 

Chàng đang ngồi cạnh hoàng thượng.

 

Từ xa nhìn ta.

 

Ta vẫy vẫy tay về phía chàng.

 

Phụ thân ở bên cạnh nhỏ giọng quát: "Trang trọng! Phải trang trọng lên!"

 

Ta thu tay về.

 

Thái tử lại mỉm cười.

 

Trận đầu cưỡi ngựa bắn cung, ta mười tiễn chín trúng.

 

Trận thứ hai đấu bộ chiến, ta hất văng binh khí của ba kẻ đối thủ.

 

Trận thứ ba diễn võ, ta sử dụng Thẩm gia thương do phụ thân truyền dạy.

 

Thương xuất như rồng, quét bụi mịt mù.

 

Trận cuối cùng, ta đối đầu với Lục Thừa An.

 

Vừa vào sân hắn đã nói: "Minh Châu, muội nương tay chút nhé."

 

Ta gật đầu: "Yên tâm."

 

Nửa nén nhang sau, hắn bị ta dùng thương quét ngã xuống đài.

 

Hắn nằm dưới đất, vẻ mặt đầy phẫn uất.

 

"Không phải muội bảo sẽ nương tay sao?"

 

Ta thu thương: "Ta nương tay rồi đó."

 

Bên dưới đài cười ồ lên một trận.

 

Nữ võ khoa thi, ta giành được hạng nhất.

 

Hoàng thượng ban thưởng ta danh hiệu Nữ Võ Khôi.

 

Phụ th*n d*** đài cao khóc như một đứa trẻ hai trăm cân.

 

Mẫu thân lấy tay che mặt, vai cũng đang run lên.

 

Thái tử nhìn ta.

 

Qua đám đông, chàng khẽ giơ tay, làm một khẩu hình.

 

Ta hiểu rồi.

 

Chàng nói: "Ta đã đợi được rồi."

 

Mặt ta lập tức nóng bừng.

 

10.

 

Sau khi trở thành Nữ Võ Khôi, thanh danh của ta càng vang dội hơn.

 

Các bà mối lại càng không dám bén mảng tới.

 

Phụ thân tỏ ra vô cùng hài lòng về điều này.

 

"Tốt lắm! Như vậy thì chẳng kẻ nào dám cướp mất con gái của ta nữa."

 

Mẫu thân liếc phụ thân một cái: "Chẳng ai cướp cả, người định nuôi con bé cả đời sao?"

 

Phụ thân ưỡn ngực: "Nuôi thì nuôi, chẳng lẽ ta không nuôi nổi con bé hay sao?"

 

Mẫu thân chậm rãi đáp: "Thái tử điện hạ có lẽ mới là người nuôi nổi."

 

Phụ thân lập tức biến sắc.

 

"Không được, trừ phi hắn chịu ở rể."

 

Ta vốn đang ngồi hóng chuyện bên cạnh, nghe đến câu này suýt chút nữa thì bị sặc.

 

"Phụ thân, người hãy tỉnh táo lại đi, đó là Thái tử đấy."

 

Phụ thân hừ lạnh: "Thái tử thì đã sao? Hồi nhỏ Thái tử còn từng ăn nửa bát sữa đông của con đấy."

 

Ta lặng thinh.

 

Chuyện này có lẽ sẽ mãi là chủ đề không hồi kết trong nhà ta.

 

Chẳng bao lâu sau, biên cảnh lại có quân tình khẩn cấp.

 

Phụ thân phụng mệnh xuất chinh.

 

Ta vốn muốn theo cùng nhưng bị mẫu thân ngăn lại.

 

"Con vừa đoạt được danh hiệu Nữ Võ Khôi, trong triều có bao nhiêu kẻ đang dõi theo con, không cần vội vàng lúc này."

 

Ta đành phải ở lại.

 

Thái tử ngược lại rất hay lui tới.

 

Hắn bảo là đến để bàn luận quân vụ với phụ thân.

 

Phụ thân không có nhà, hắn bèn bàn bạc với ta.

 

Ta cảm thấy có gì đó không ổn.

 

"Ta đâu có quyền thay phụ thân quyết định."

 

Thái tử trải bản đồ ra.

 

"Chẳng phải nàng muốn làm tướng quân sao? Hãy học trước đã."

 

Lời này cũng có lý.

 

Thế là mỗi ngày ta đều theo hắn xem bản đồ, đẩy mô hình quân trận, tính toán lương thảo.

 

Học đến mức đầu óc choáng váng, ta liền nằm bò ra bàn giả vờ như đã chếc.

 

Thái tử lại đẩy một đĩa sữa đông về phía ta.

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

"Chàng lại dùng chiêu này để dỗ dành ta."

 

Hắn gật đầu.

 

"Có hiệu quả không?"

 

Ta nếm một miếng.

 

"Có hiệu quả."

 

Thái tử mỉm cười.

 

Ngày phụ thân đại thắng trở về kinh, ta và Thái tử cùng nhau ra cổng thành nghênh đón.

 

Phụ thân nhìn thấy ta từ xa, vẻ mặt trước hết là vui mừng.

 

Nhưng khi nhìn thấy Thái tử bên cạnh ta, nụ cười của phụ thân dần biến mất.

 

Thái tử tiến lên hành lễ.

 

"Thẩm tướng quân."

 

Phụ thân chằm chằm nhìn hắn.

 

"Điện hạ dạo này thường xuyên lui tới phủ ta?"

 

Thái tử thần sắc điềm nhiên.

 

"Bàn luận quân vụ cùng Minh Châu."

 

Phụ thân nhìn ta.

 

Ta gật đầu: "Là thật ạ."

 

Phụ thân càng cảm thấy đau lòng hơn.

 

"Ngươi... ngươi lại gọi con bé là Minh Châu!"

 

Thái tử mỉm cười nhẹ: "Tướng quân cũng có thể gọi ta là Cảnh Hành."

 

Phụ thân suýt chút nữa đã rút kiếm.

 

Mẫu thân đứng bên cạnh cười không ngớt.

 

Tối hôm đó, cung đình mở tiệc chúc mừng phụ thân đại thắng.

 

Phụ thân đã uống quá chén.

 

Lần này ta và mẫu thân đều canh chừng kỹ lưỡng, để ngăn người nói ra những lời kinh thiên động địa khác.

 

Nhưng chúng ta canh được phụ thân, lại chẳng thể canh được Thái tử.

 

Tiệc rượu được một nửa, Thái tử đứng dậy, bước đến trước mặt Hoàng thượng.

 

"Phụ hoàng, nhi thần có chuyện muốn xin chỉ thị."

 

Cả điện lặng ngắt như tờ.

 

Trong lòng ta bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

 

Hoàng thượng nhìn hắn: "Nói đi."

 

Thái tử quỳ xuống.

 

"Nhi thần cầu xin được cưới con gái của Phiêu Kỵ Tướng Quân, Thẩm Minh Châu."

 

Chén rượu trong tay ta khẽ chao đảo.

 

Phụ thân đứng bật dậy.

 

"Điện hạ!"

 

Thái tử tiếp tục nói: "Nhi thần và Thẩm cô nương quen biết từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, tình ý đã sớm định, mong phụ hoàng tác thành."

 

Cả điện ồ lên kinh ngạc.

 

Hoàng thượng nhìn hắn, rồi lại nhìn phụ thân ta.

 

Ngài bỗng bật cười.

 

"Thẩm khanh, chẳng phải mấy hôm trước khanh còn hỏi trẫm, muốn cho Thái tử và con gái khanh kết duyên đó sao?"

 

Phụ thân ngập ngừng.

 

"Lúc đó thần... thần chỉ là uống nhiều mà thôi."

 

Thái tử ngẩng đầu: "Ta thì không hề say."

 

Phụ thân cứng họng.

 

Hoàng hậu nương nương mỉm cười lên tiếng: "Bổn cung thấy Minh Châu rất tốt."

 

Hoàng thượng lại nhìn ta.

 

"Thẩm Minh Châu, nàng thấy thế nào?"

 

Ta đứng dậy, nhịp tim đập nhanh liên hồi.

 

Mọi ánh mắt trong điện đều đang hướng về phía ta.

 

Thái tử cũng đang nhìn ta.

 

Huynh ấy quỳ giữa điện, lưng thẳng tắp, vẻ mặt trông có vẻ bình tĩnh.

 

Nhưng ta lại thấy những ngón tay huynh ấy siết chặt lại.

 

Huynh ấy lại căng thẳng rồi.

 

Đột nhiên, ta không còn thấy căng thẳng nữa.

 

Ta đi tới bên cạnh huynh ấy, cũng quỳ xuống.

 

"Bẩm Bệ hạ."

 

"Thần nữ nguyện ý."

 

Thái tử nghiêng đầu nhìn ta.

 

Khoảnh khắc đó, trong đáy mắt huynh ấy như có cả ánh đèn của đại điện phản chiếu vào.

 

Phụ thân ôm ngực.

 

Mẫu thân mỉm cười đỡ lấy người.

 

Hoàng thượng cười lớn: "Tốt, vậy Trẫm sẽ tác thành cho các con."

 

Phụ thân cố gắng nói: "Bệ hạ, chuyện ở rể kia..."

 

Mẫu thân lập tức bịt miệng người lại.

 

Ngày thánh chỉ ban hôn xuống, cả kinh thành nhốn nháo cả lên.

 

Ai nấy đều bàn tán, Thẩm Minh Châu năm tuổi nhận huynh trưởng, nhận đi nhận lại thế nào mà lại nhận thành Thái tử phi.

 

Ta nghe xong, có chút không phục.

 

Rõ ràng là Thái tử tự mình nhận lấy ta mà thôi.

 

11.

 

Hôn kỳ định vào mùa xuân năm sau.

 

Suốt khoảng thời gian từ lúc ban hôn đến khi thành thân, phụ thân nhìn Thái tử rất không vừa mắt.

 

Thái tử đến phủ tặng lễ vật.

 

Phụ thân chê bai: "Nhiều quá, phô trương."

 

Thái tử bèn giảm bớt đi.

 

Phụ thân lại nói: "Ít quá, để con gái ta chịu thiệt."

 

Thái tử tính tình cực kỳ tốt.

 

"Tướng quân nói chí phải."

 

Phụ thân bị nghẹn họng không nói được lời nào.

 

Mẫu thân kín đáo nói với ta: "Thái tử điện hạ quả thực vô cùng kiên nhẫn."

 

Ta nhớ lại những năm qua.

 

Huynh ấy quả thực luôn rất kiên nhẫn.

 

Kiên nhẫn đợi ta rửa tay.

 

Kiên nhẫn dạy ta xem bản đồ.

 

Kiên nhẫn đợi ta thông suốt.

 

Kiên nhẫn đợi ta nguyện ý.

 

Đêm trước ngày đại hôn, ta trằn trọc không ngủ được.

 

Cố Uyển Nghi và Lục Thừa An tới bầu bạn với ta.

 

Cố Uyển Nghi tặng ta một hộp thơ văn nàng ấy tự viết.

 

"Sau này nếu có kẻ nói nữ tử không nên học võ, nàng cứ cầm cái này mà đập vào đầu hắn."

 

Ta cảm động muốn chếc.

 

Lục Thừa An tặng ta một thanh đoản đao.

 

"Nếu Thái tử bắt nạt nàng, nàng cầm cái này chém hắn."

 

Ta lại càng cảm động hơn.

 

Phụ thân nghe thấy vậy, lập tức nói: "Vẫn là Thừa An hiểu chuyện."

 

Mẫu thân giáng một cái tát vào cánh tay người.

 

"Đừng có dạy hư con gái."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.