Sau khi nữ phẫn nam trang làm tới chức Phiêu kỵ tướng quân, chiến sự cũng đã kết thúc.
Để xung hỉ cho tổ mẫu, ta trở về phủ, gả cho vị Tiểu công gia vốn định thân từ nhỏ nhưng chưa từng gặp mặt.
Phu quân không ưa ta, đêm động phòng hoa chúc liền thẳng thắn 'xuất cung' với ta, rồi ký vào bản khế ước cùng thư hòa ly: 'Ta là kẻ đoạn tụ, hơn nữa trong lòng đã có người thương'.
'Cuộc hôn ước này chỉ là giao dịch, đợi tổ mẫu khỏe lại thì hai ta hòa ly. Ngươi hãy sớm chuẩn bị, đến lúc đó chớ có dây dưa không dứt ở Tạ Quốc công phủ'.
"Nhưng nếu nàng làm mấy trò gh ê t ởm, quấn lấy ta không buông, thì đừng trách ta tàn nhẫn."
Ta tức đến bật cười: "Yên tâm, đợi lão phu nhân khỏe lại ta sẽ đi ngay, tuyệt đối không quấn lấy ngươi, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c hó."
Hắn có lẽ đã bị kích động quá mức, cũng hùa theo thốt ra những lời cay độc: "Được, nói là làm, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c hó!"
Đến khi hắn phát hiện ra thân phận của ta
Ta cứ ngỡ Tạ Hướng Hành sẽ ngất trên cành quất.
Kết quả hắn còn kiên cường hơn ta tưởng.
Hắn không những chẳng ngất đi, mà còn chẳng hiểu sao lại hướng về phía ta mà "gâu..."
01.
Chiến tranh kết thúc, vị Phiêu kỵ tướng quân là ta đây liền giả ch ết, trở về làm một tiểu thư của Trung dung bá phủ.
Thái y nói tổ mẫu lâm bệnh nặng.
Vì xung hỉ cho tổ mẫu, ta cởi bỏ nhung trang, khoác lên bộ hồng trang, đồng ý gả cho Tiểu công gia của Tạ Quốc công phủ, người vốn đã định thân từ nhỏ nhưng ta chưa từng gặp mặt.
Phu quân tương lai không những là Tiểu công gia của Tạ Quốc công phủ, mà còn là Tân khoa Trạng nguyên của kỳ thi năm nay.
Thiên tử là cữu phụ của hắn, Công chúa là mẫu thân, Quốc công gia là phụ thân, còn vị lão phu nhân có cáo mệnh nhất phẩm chính là tổ mẫu của hắn.
Hắn, Tạ Hướng Hành, đúng là người của hoàng tộc.
Nếu không phải vì tổ mẫu ta và lão phu nhân nhà hắn là bạn thân từ thuở nhỏ.
Thì đừng nói là Trung dung bá phủ, ngay cả khi chưa bị giáng tước, Trung dũng Hầu phủ cũng chẳng thể nào trèo cao nổi.
Đương nhiên, bản thân ta cũng chẳng muốn trèo cao làm gì.
Các tỷ muội trong buổi yến tiệc ngắm mai nói rằng, Tạ Tiểu công gia dáng người cao tám thước, dung mạo sánh ngang Phan An.
Nhưng xuất thân, ngoại hình và tài hoa ưu tú tột bậc kia lại nuôi dưỡng nên một con người cực kỳ cô độc, lạnh lùng, cay nghiệt và vô tình.
'Nghe nói đích tiểu thư nhà Đại lý tự khanh vì hắn mà rơi xuống nước, người sắp chếc đuối tới nơi, vậy mà hắn không những không cứu, còn bảo rằng nước trong đầu người ta còn nhiều hơn trong ao'.
'Chậc chậc chậc, Thẩm Ngôn Hi, muội thật đáng thương'.
'Đúng vậy, phải gả cho một khối băng có cái miệng tẩm độc như thế'.
'Sau này vào Tạ gia, không biết sẽ bị giày vò thế nào đây'.
Ta nắm chặt khăn tay, im lặng.
Cuối cùng chỉ có thể bất lực nhếch môi cười với các nàng.
02.
Tin tức truyền về Thịnh Kinh nhanh hơn cả tin ta tử trận, chính là những bức thư từ quân doanh gửi tới.
Năm đó, phụ thân ta xuất quan chiến đấu không chỉ bị gã y chân, mà còn gánh tội danh làm chậm trễ quân tình.
Bệ hạ vung tay một cái, giáng Trung dũng Hầu phủ từ đời tổ tiên truyền lại xuống thành Trung dung bá phủ.
Phụ thân là người si tình, sau khi mẫu thân khó sinh mà qua đời, người nhất quyết không tục huyền, khiến cho ta chẳng có lấy một huynh đệ tỷ muội nào giúp đỡ.
Nhìn phủ đệ sắp sửa sụp đổ đến nơi.
Ta vốn tập võ từ nhỏ, liền mặc khôi giáp vào, thay phụ thân 'vô trung sinh hữu' ra một đứa con trai.
Sau đó lại cầu xin cữu phụ, lấy danh nghĩa con riêng của phụ thân để đến quân doanh lập công.
Từ một tiểu tốt, ta từng bước trở thành Phiêu kỵ tướng quân.
Giờ đây, nước Bắc Quốc đã bị đánh bại.
Phiêu kỵ tướng quân cũng nên tử trận rồi.
Trung dung bá phủ cũng sắp được phong lại làm Trung dũng Hầu phủ.
Thật tốt.
Thật quá tốt!
Chỉ là có vài thứ vẫn chưa thể nào vứt bỏ được.
Ví như tên tiểu tướng trước mắt này: 'Ta đều tử trận rồi, bức thư này nhất định phải gửi sao?!'
'Hắc hắc, việc tiện tay thôi mà, hơn nữa người ta có lòng, sao nỡ phụ ý tốt?'
'Ta nói lại lần nữa, hắn là nam nhân, là nam nhân!' Ta tung một cước vào m ông tiểu tướng.
Hắn nghiêng người tránh né, tiện đà nhảy lên mái hiên rồi biến mất, chỉ để lại một câu: 'Vậy thì hiện tại chẳng phải quá vừa vặn sao!'
Ta tức giận đỡ trán.
Đám tiểu tử này vô cùng thích xem trò cười của ta.
Còn nhớ lần đầu tiên nhận được thư của tên sùng bái bí ẩn này.
Đám nam tử của đội tiên phong đều ghen tị đến mức gào thét.
Trong thư viết: 'Mạo muội kinh động tướng quân, phong thái của tướng quân khiến tiểu sinh khó lòng quên được, nghĩ tới như đ.i.ê.n cuồng'.
'Ơn cứu mạng không có gì báo đáp, chỉ xin gửi chút vật phẩm tầm thường, mong tướng quân bình an vui vẻ, mong tướng quân sớm ngày trở về'.
Cùng với thư còn có y phục mềm mại, giày dép vừa chân, và những món ăn vặt ngon miệng.
Những thứ này làm mờ mắt đám tiểu tử, khiến bọn chúng không nhìn thấy hai chữ 'tiểu sinh'.
Đám thì trêu chọc: 'Oa, bút danh là Trục Nguyệt kìa, nghe hay thật, chắc chắn là một nữ tử thục nữ hiền hòa'.
Đám thì thật thà: 'Đội trưởng, món thịt khô này lai lịch bất minh, để đệ thử độc giúp huynh'.
Đám thì chua ngoa: 'Xì, hắn có phong thái gì chứ, chẳng qua dựa vào khuôn mặt trắng trẻo kia mà hơn ta một chút thôi'.
Cũng có kẻ soi kỹ câu chữ: 'Nhưng... nhưng hắn tự xưng là tiểu sinh kìa'.
Tiếng ồn ào chấn động bỗng chốc im bặt.
Một đám ánh mắt ghen tị đố kỵ đều biến thành thương cảm xót xa.
Sau đó, tháng nào ta cũng nhận được thư và vật phẩm hắn gửi tới.
Đồ vật rất đa dạng, trên cơ sở hữu dụng thì mỗi tháng còn thêm vài món mới lạ.
Nội dung thư lại trái ngược, giản đơn mộc mạc, chỉ vỏn vẹn một câu.
'Mong tướng quân bình an vui vẻ, mong tướng quân sớm ngày trở về'.
Ta từng cố gắng gửi thư lại bảo hắn đừng gửi nữa.
Nhưng thủ vệ nói không ai thấy người gửi thư, mỗi lần gói đồ và thư đều tự dưng xuất hiện ở trạm gác.
Trấn quốc tướng quân cũng không truy cứu, vậy chắc chắn là không có nguy hiểm.
Huống hồ ta ngày nào cũng bận đánh trận, đâu có thời gian đáp lại những suy diễn vô căn cứ của gã mọt sách đầy mộng tưởng kia.
Đám tiểu tử kia ngược lại rất dễ bị đống đồ hắn gửi mua chuộc.
Tự ý gọi hắn là 'Trục Nguyệt công tử', còn đặt cho thư của hắn cái danh phận là 'gia thư' ( thư nhà).
Ta thở dài mở cái gọi là 'gia thư' ra.
Quả nhiên vẫn là câu 'Mong tướng quân bình an vui vẻ, mong tướng quân sớm ngày trở về'.
Ta tiện tay ném thư vào ngăn kéo bàn trang điểm: 'Xì, tướng quân của ngươi tử trận từ tám đời rồi'.
03.
Ngày quân Trấn Quốc đưa linh cữu về Thịnh Kinh.
Cả nước cùng buồn thương.
Người đau buồn nhất phải kể đến Tiểu công gia của Tạ Quốc công phủ.
Trong gió tuyết mịt mù, hắn mặc một thân bạch y, trên tay buộc vải trắng, đứng cạnh linh cữu.
Làn mi dài không che nổi đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đẫm lệ, vai hắn khẽ run lên, đầu ngón tay chạm vào quan tài trắng như tuyết.
Dáng vẻ hắn trông còn bi thương và tan nát hơn cả những phụ nhân đang khóc than bên cạnh.
Đám đông nhất thời bùng nổ.
"Là ta sai, tình cảnh này ta không nên ăn nói lung tung, nhưng mà băng sơn mỹ nhân trăm năm mới gặp rơi lệ thật sự rất có cảm xúc nha, á á á..."
"Tiểu công gia có phải trúng tà rồi không? Ta nhớ lúc lão Quốc công qua đời, ngài ấy cũng đâu có khóc như thế."
"Liệu có phải trong đám tướng sĩ tuẫn quốc có người thân người thương của ngài ấy không?"
"Ngươi nghĩ hẹp hòi quá! Tiểu công gia chắc chắn là rơi lệ vì chúng tướng sĩ nước Nam Thịnh rồi."
"Hu hu hu, Tiểu công gia, trước kia ta đã trách oan ngươi, hóa ra dưới vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo kia lại ẩn chứa lòng yêu nước mãnh liệt đến thế."
Mọi người bắt đầu đoán già đoán non lý do Tạ Hướng Hành khóc lóc đưa linh.
Ta vốn chẳng có tính tò mò.
Chỉ là ta công nhận diện mạo của y.
Ừm, gương mặt này quả thật rất được!
04.
Ngày đại hôn.
Tổ mẫu không yên tâm, đã thỉnh cô phụ là Trấn Quốc tướng quân phong tỏa võ công của ta.
Ta: ...
Sau khi mặc kệ hỷ nương bài trí làm xong thủ tục, cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ thở phào hơi sớm...
Chưa kịp ăn miếng lót dạ, tân lang Tạ Hướng Hành đã bước vào.
Hắn với tốc độ nhanh như chớp vén khăn voan, sau khi làm xong nghi thức liền đuổi hết hạ nhân ra ngoài.
Hỷ phục đỏ thẫm cùng kim quan càng làm tôn lên vẻ thanh tú, cao quý của hắn.
Hắn mặc hồng y rực rỡ như lửa, nhưng sắc mặt lại lạnh tựa băng, giọng nói cũng vô cùng xa cách, lạnh lùng.
"Thẩm nương tử, thứ lỗi, ta là đoạn tụ, hơn nữa đã có người trong lòng, đời này ta đã sớm xác định là người đó."
"Ta cưới ngươi chỉ vì muốn xung hỉ cho tổ mẫu, chờ khi lão nhân gia khỏi bệnh, ngươi và ta sẽ hòa ly, khi đó trời cao biển rộng, tùy ngươi tự do."
"Xin ngươi hãy quản cho tốt cái tâm của mình, chú ý lời nói cử chỉ, đừng lãng phí thời gian trên người ta, cũng đừng gây phiền phức cho ta."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]