Thẩm Ngôn Hi

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

07.

 

Tiểu công gia chẳng phải người lương thiện gì, hắn chịu ra tay giúp ta, là do ta đã lấy được sổ sách của Đại Lý Tự bao năm qua để đổi lấy.

 

Không sai, Tạ Tiểu công gia, tân khoa Trạng nguyên lang, bảo bối tâm can của Hoàng đế, một người tôn quý như vậy không chịu ở lại Tam Tỉnh Lục Bộ, lại cứ thích cái nơi hiểm hóc k*ch th*ch như Đại Lý Tự.

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Ta nhất định, nhất định phải khiến đám người hại chếc huynh ấy phải trả giá!"

 

Ta: ???

 

"Chẳng bao lâu nữa ta sẽ lên đường tới Từ Châu, ngươi thu xếp một chút, cùng ta đi tới đó."

 

"Ta đi làm gì chứ?"

 

"Mang ngươi đi gặp Tư tiểu tướng quân."

 

Không phải chứ! Hắn coi chuyện này là thật à?!

 

"Không... không cần thiết đâu."

 

Hắn khuyên ta, lời lẽ đầy dụ dỗ: "Nghe nói các ngươi tình nghĩa sâu nặng từ nhỏ, đến nay trong phường còn có lời đồn Tư tiểu tướng quân không chịu lập gia đình là vì không buông bỏ được ngươi, ngươi nỡ lòng để huynh ấy chịu nỗi khổ cầu mà không được sao?"

 

"Ngươi và ta cùng đi, đến lúc đó ta sẽ giải thích với huynh ấy, bảo huynh ấy nhất định phải tiếp tục chờ đợi ngươi. Đợi khi Tổ mẫu bình phục, ta sẽ tác thành cho đôi uyên ương các ngươi."

 

"Ta còn có thể che giấu cho các ngươi, đến lúc đó các ngươi có thể như trước kia, tùy ý đánh ngựa đi chơi, chẳng phải rất khoái hoạt sao?"

 

Đánh ngựa đi chơi?

 

Tim ta như có con kiến nhỏ bò qua, ngứa ngáy vô cùng.

 

Từ lúc quay về Thịnh Kinh hơn nửa năm nay, làm một nữ nhi đoan trang hiền thục thật sự khiến ta bí bách đến khó chịu.

 

Dẫu ngày nào cũng dậy sớm tập võ cũng không thể xua tan cái sự m.á.u chiến trong xương tủy ấy.

 

Ta thực sự cần ra ngoài chạy nhảy, thư giãn một chút.

 

"Vậy thì đa tạ Tiểu công gia."

 

Đường môi vốn đang căng cứng của Tạ Hướng Hành hơi nhếch lên một chút.

 

Thái độ với ta cũng tốt hơn vài phần.

 

Xem ra, hắn thật sự rất sợ bị ta bám lấy đây!

 

08.

 

Dặn dò hạ nhân thu xếp hành lý mang tới Từ Châu, ta quay về phòng đi ngủ.

 

Cuối giờ Tuất, trên nóc nhà truyền đến tiếng động khẽ, ta đang mơ màng sắp ngủ liền lập tức mở mắt.

 

Có tiểu tặc?

 

Ta lặng lẽ xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ.

 

Để ta xem tên tiểu tặc to gan này là ai!

 

Đuổi theo tên tiểu tặc mặc đồ đen tới Lâm Mặc Hiên của Tạ Hướng Hành, sơ ý một chút, vậy mà lại làm mất dấu người rồi!

 

Nhưng cũng không thể trách ta được, thư phòng là nơi riêng tư của Tạ Hướng Hành, ta vốn không bao giờ bước chân vào, nên không rành địa hình cũng là lẽ thường.

 

Nhưng trong lòng thật sự không cam tâm, tiểu tặc trốn đi đâu rồi?

 

Do dự một hồi, ta khẽ đẩy cửa thư phòng.

 

Cách bài trí thư phòng bình thường, nhìn qua một vòng đơn giản, không có nơi nào có thể ẩn nấp.

 

Nhưng ta là Phiêu kỵ tướng quân đã từng lăn lộn từ trong biển m.á.u thi thể ra mà.

 

Khẽ nhếch môi, ta đưa tay xoay cái đầu hạc trên kệ cổ vật về phía bên trái không có bụi kia nửa vòng.

 

"Cọt kẹt", bức tường phía sau kệ cổ vật tách ra làm hai bên.

 

Hừ! Thủ đoạn nhỏ mọn.

 

Ta lách mình tiến vào mật thất.

 

Trong chớp mắt, vô số bức họa dày đặc đập vào mắt.

 

Ta sững sờ.

 

Trên bốn bức tường của mật thất trước mắt treo đầy những bức họa.

 

Người trong tranh khi thì dong ngựa phi nước đại, khi thì giương cung bắn tên, khi thì luyện võ múa may, khi thì nằm nghiêng trên nóc nhà uống rượu ngắm trăng...

 

Người trong tranh tư thái vạn trạng, nhưng có hai điểm chung.

 

Một là đều xuất thân từ tay một họa sư.

 

Hai là vẽ cùng một người.

 

Là ta.

 

Là ta lúc đang mặc nam trang.

 

Chưa dừng lại ở đó, mấy kệ cổ vật trong mật thất còn bày đầy những món đồ nhỏ nhặt mà ta vô cùng quen thuộc.

 

Ta vươn tay lướt qua, đây là chiếc cung ta từng sử dụng, phần đầu cánh cung trong một trận chiến từng bị mẻ một miếng nhỏ.

 

Dải cột tóc, băng tay, yên ngựa, thậm chí là đôi chiến ủng đã rách nát đến mức không nhìn ra hình thù...

 

Rất nhiều thứ nhỏ nhặt mà ta quen thuộc nhưng lại rất tầm thường đều được thu xếp chỉnh tề, thậm chí là bày biện trên kệ cổ vật.

 

Từ đó có thể thấy được vài phần sự trân trọng của chủ nhân đối với những món đồ này.

 

Ta không thể tin được mà dùng sức dụi mắt.

 

Rất chắc chắn đây không phải ảo giác do hoa mắt.

 

Lại kiểm tra lần lượt từng món đồ trên kệ.

 

Ta cuối cùng đã chắc chắn, những thứ trong mật thất này đều là của "ta".

 

Ngoại trừ bức thư đặt ở trong góc kia.

 

Tuy rằng xem trộm thư từ của người khác không tốt lắm, nhưng lòng hiếu kỳ của ta thật sự không thể kìm nén được.

 

Trong lòng lờ mờ dấy lên một suy đoán.

 

Ta mở lá thư ra.

 

Quả nhiên là nét chữ quen thuộc, câu nói quen thuộc: 'Nguyện tướng quân bình an hỉ lạc, mong tướng quân sớm ngày trở về'.

 

Tờ giấy thư bị những đốt ngón tay ta siết chặt đến nhăn nhúm, trong lòng ta sóng cuộn thác gào.

 

Tạ Hướng Hành này, kẻ luôn lạnh lùng xa cách, miệng lưỡi độc địa, kẻ bắt ta phải giữ tâm ý, chú ý ngôn hành, không được nảy sinh vọng tưởng, kẻ đã ký với ta văn bản hòa ly cùng khế ước lạnh lùng, vậy mà lại chính là kẻ hâm mộ thần bí thường xuyên gửi 'gia thư' cho ta ở quân doanh sao?!

 

Vậy... vậy người hắn thầm thương trộm nhớ chính là Phiêu kỵ tướng quân!

 

Cũng chính là ta, kẻ đang nữ phẫn nam trang?!

 

'Ai cho phép ngươi vào đây? Trả thư lại cho ta!'

 

09.

 

Ta bị suy đoán táo bạo của chính mình làm cho kinh ngạc, đến mức không hề nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Hướng Hành khi hắn tiến vào.

 

Đến khi hoàn hồn, Tạ Hướng Hành đã cướp lấy bức thư trong tay ta.

 

Nhìn Tạ Hướng Hành đang cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy thư.

 

Ta lịch sự lễ phép hỏi: 'Thư này là ai viết?'

 

Hắn quay đầu trừng mắt nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu.

 

Ta cứ ngỡ hắn sẽ nổi trận lôi đình mà mắng nhiếc ta.

 

Kết quả hắn lại nhìn chằm chằm vào gương mặt ta mà thất thần.

 

Ta bị hắn nhìn đến mức ngượng ngùng gãi đầu, vì vội vàng đuổi theo kẻ trộm nên ta chỉ mặc một bộ y phục ngủ, không những không chải chuốt mà còn đầu bù tóc rối, đúng là có chút không thỏa đáng.

 

Nhưng hắn cũng đâu cần phải dùng ánh mắt đó nhìn ta.

 

Thôi bỏ đi, ta lên tiếng xin lỗi trước: 'Xin lỗi nhé, ta không cố ý, ta đuổi theo một tên áo đen đến Lâm Mặc Hiên, rồi đột nhiên lạc mất dấu, tìm mãi tìm mãi thì thành ra thế này...'

 

Hắn không thèm để ý đến ta, tự mình cẩn thận kiểm tra đồ đạc trong mật thất hết lần này đến lần khác, xác nhận không bị hư hại gì, bờ vai luôn căng cứng của hắn mới thả lỏng ra.

 

'Ra ngoài đi.'

 

Chúng ta rời khỏi mật thất, hắn xoay đầu con hạc gỗ về chỗ cũ, nhìn vách mật thất đóng lại rồi mới lạnh lùng mở lời.

 

'Đây là nơi ta tưởng niệm cố nhân, mọi thứ bên trong đều là vật ta vô cùng trân quý. May mà hôm nay ngươi không tùy tiện động chạm, nếu đồ đạc bên trong có hư hại gì, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!'

 

Ta ấp úng xin lỗi: 'Xin lỗi, sau này ta sẽ không tới Lâm Mặc Hiên nữa.'

 

'Ngươi tốt nhất nên giữ lời.' Nói xong, hắn bước đi trước.

 

Ta một mạch đi theo sau hắn, trong lòng giằng co hồi lâu vẫn không nhịn được mà hỏi: 'Tạ Hướng Hành, bức thư đó rốt cuộc là cố nhân kia viết cho ngươi, hay là ngươi viết cho cố nhân của ngươi vậy?'

 

'Ta thấy nét chữ đó chẳng giống với nét chữ của ngươi chút nào.'

 

Hắn tức giận xoay người, rồi lại nhìn chằm chằm vào gương mặt ta mà thất thần.

 

Cơn giận của hắn dần tan biến, đột nhiên mở lời: 'Khi còn nhỏ ta vốn thuận tay trái, đến tám tuổi được phu tử chỉnh lại mới bắt đầu dùng tay phải để viết.'

 

'Vậy nên bức thư đó là ngươi dùng tay trái viết?' Ta không đợi được mà tiếp lời.

 

'Hừ.' Hắn hừ lạnh một tiếng rồi quay đi, coi như mặc định.

 

Suy đoán đã được xác thực.

 

Hóa ra hắn thực sự chính là kẻ hâm mộ thần bí thường xuyên gửi 'gia thư' cho ta ở quân doanh.

 

Ta bĩu môi hừ một tiếng, đã lộ tẩy rồi còn hừ cái gì mà hừ.

 

Cứ như ai không biết 'hừ' vậy.

 

Ta sải bước đuổi theo, nhân cơ hội thừa thắng xông lên hỏi tiếp.

 

'Vậy cố nhân này chính là... chính là người ngươi thầm thương trộm nhớ sao?'

 

Đi ngang qua hành lang, hắn đứng giữa sân quay đầu nhìn ta.

 

Nhìn chằm chằm vào mặt ta một lúc rồi ngước nhìn trăng.

 

Ta cũng đứng ngắm trăng cùng hắn một hồi.

 

Thật lâu sau, hắn đáp: 'Ừ.'

 

Giọng nói không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày, mà lại rất dịu dàng thiết tha.

 

'Người đó chính là người ta thầm thương, Phiêu kỵ tướng quân của Trấn Quốc quân, Thẩm Ngôn Sơ.'

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.