Thế Giới Ẩm Thực

Chương 2: Gặp Gỡ "Nữ Hoàng Tráng Miệng" & Thành Đội




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sáng sớm tại quán "Sen Vàng" góc phố Nguyễn Trãi, mùi cà phê pha máy lẫn khói xông từ chảo chiên bánh mì kẹp trứng cuộn thành một bản giao hưởng hỗn loạn, quen thuộc. Hạ Vy ngồi gối đầu bàn quầy, tay lướt nhẹ trên màn hình máy tính bảng, đôi mắt toét toét theo dõi biểu đồ doanh thu tháng này — đường cong đang đi xuống dốc không phanh.

— Sếp ơi, table 3 gọi thêm một ly trà đào cam sả, ít đường, nhiều đá, mang ra ngoài cho khách xe ôm đợi — Nhân viên nhỏ giọng báo từ phía sau.

Vy không ngẩng đầu, chỉ vẫy tay lười biếng:

— Cho thêm một miếng bánh flan caramen. Tự do. Tính vào marketing "vibe chữa lành".

Nhân viên nhảy đi. Vy thả một ngụm dài, ngón tay gõ nhẹ vào biểu đồ *Doanh thu thực phẩm tươi sống*. Con số đỏ chèm chẻm.

*Gia Tộc Hải Sản lại đè giá nguyên liệu. Cá lóc tươi hôm nay họ báo 180k/kg, hôm qua 140k. Tôm sú, cua đồng, mực ống... toàn dòng chảy máu. Mở quán năm nay, tháng nào cũng "hiến máu" cho bọn chúng một lần.*

Cổ tay Vy run nhẹ. Không phải vì sợ. Vì tức. Và vì... đói. Một cơn đói kỳ lạ, không phải của dạ dày, mà của "Khả Năng Sáng Tạo Món Ăn" — kỹ năng passiveLevel 3 mà cô "mở khóa" được từ lúc mười tám tuổi. Nó luôn kêu gọi: *Nguyên liệu tốt hơn. Hương vị cực hạn. Tạo ra món chưa từng có.*

Nhưng tài chính không cho phép. Cha mẹ cô — ông chủ tập đoàn F&B "Long Châu" — đã cắt đứt nguồn tiền từ lúc cô quyết định "đi tự chủ, không kế thừa, không nhờ vả". Câu nói cuối cùng của ông cha: *"Con gái tôi không cần bằng cấp quản trị, cần bằng chứng là tự nuôi活 được mình."*

Vy cười khổ, uống một ngụm cà phê đen đắng chát. *Bằng chứng à... Đang ở đâu đây?*

Cánh cửa kính reo réo một tiếng. Không phải tiếng chuông thông báo khách vào. Là tiếng gió lướt qua, mang theo mùi... mưa. Và mùi khác. Mùi than hoa. Mùi xương hầm nồng nàn. Mùi đao sắc bén.

Vy ngẩng đầu.

Một nam nhân cao to, áo khoác bomber đen cũ kĩ, tóc dài buộc lỏng sau gáy, bước vào. Đôi mắt sáng như đèn pin trong đêm. Tay trái cắm sâu túi áo, tay phải... tay phải để trống, nhưng Vy *thấy* một cái dao ảo treo ở đó. Một thói quen của người chơi dao.

Khách đến sớm hôm nay? Quán mới mở mười lăm phút.

Nam nhân không nhìn menu treo tường. Hắn đi thẳng đến quầy, chống hai tay lên mặt đá granit, nghiêng đầu nhìn Vy — ánh mắt không có h*m m**n, không có ngây thơ, chỉ có... sự soi mói.

— Cho tôi một đĩa cơm chiên dương châu. — Giọng hắn trầm, đều, không hề vội. — Không trứng. Không tôm. Không xúc xích. Chỉ cơm, hành phi, dầu hào, xì dầu, tiêu đen, và... một chút "hồn".

Vy nháy mắt. *Hồn? Khách sida hay khách khó tính?*

— Quán không bán "hồn", anh ơi. Chỉ bán cơm chiên có trứng, có tôm, có xúc xích. Ăn không? — Vy trả lời nhanh, giọng lách cách, che giấu sự tò mò.

Nam nhân cười. Nụ cười đó làm nàng nhân viên pha chế ở xa giật mình.

— Ăn. Tính tiền. — Hắn gõ nhẹ ngón trỏ lên bàn. — Nhưng nếu ngon, tôi sẽ trả gấp đôi. Nếu dở... tôi rửa bát cho hết nợ.

*Cao bồi.* Vy lắc lắc đầu, bấm đơn lên màn hình POS: *Cơm chiên đặc biệt (Không trứng, tôm, xúc xích) - Giá: 0đ (Test).*

— Đợi năm phút. — Cô quay lưng vào bếp.

Bếp "Sen Vàng" nhỏ hẹp, chỉ đủ hai người xoay người. Vy mặc áo khoác đầu bếp trắng bó sát, tóc ngắn cài gài, trông như một sinh viên năm nhất hơn là chủ quán. Cô không đeo gang tay. Chỉ một chiếc dao santoku gọn nhẹ trên bàn làm việc.

*Cơm chiên không nhân. Thử thách: tạo độ "wok hei" (hơi chảo) cực đại chỉ bằng dầu, lửa, và cơm ngày hôm qua. Khách này... muốn test "Đao Pháp" hay "Vibe"?*

Khả năng **Sáng Tạo Món Ăn** bật lên. Không phải hệ thống game hiển thị số liệu. Là cảm giác. Các hạt cơm hiện lên trong đầu như những pixel nhỏ. Cô *thấy* cấu trúc tinh bột, độ ẩm còn sót lại 12%, mùi gạo lúa đồng quê. Cô *thấy* hành phi cần được chiên ở 160 độ C trong 45 giây chính xác để tỏa hương mà không cháy. Cô *thấy* dầu hào cần thêm vào lúc cuối cùng, rưới theo đường viền chảo, tạo hiệu ứng "Maillard" 순간.

Và cô *thấy* người đàn ông kia.

Không phải nhìn bằng mắt. Là "cảm nhận" bằng kỹ năng. Một luồng dữ liệu trôi qua mạng mạc tâm trí:

**[Đối tượng: Nguyễn Minh Tuấn]

[Trạng thái: Level 1 (Đầu Bếp Ma - Sơ Cấp)]

[Kỹ năng chủ động: Thấu Cảm Vị Giác (Active), Đao Pháp Nhập Vi (Passive)]

[Kỹ năng ẩn: Bí Quyết Hạt Sen Tâm Huyết (Locked)]

[Điểm "Vibe": 99/100 — Siêu chuẩn.]

[Đánh giá: Không phải người thường. Nguy hiểm. Hấp dẫn.]**

Vy suýt ngã ngửa. *Level 1 mà Vibe 99? Thấu Cảm Vị Giác active ngay từ đầu? Kỹ năng ẩn là mónlost recipe của họ Trương?*

Đây không phải là một đầu bếp ứng tuyển. Đây là một "Boss ẩn" đang lượn lờ xin việc nhân viên phục vụ. Hoặc... đang tìm "Partner".

Chảo gang nóng đỏ. Cơm bay lượn. Tay Vy chuyển động như nước chảy, không một động tác thừa. Ba phút. Cơm vàng óng, hạt tách biệt, hương hành phi nồng nàn bốc lên hút hồn hồn.

Cô bỏ vào đĩa, trang trí một chút húng quế, một lát ớt sừng. Ra quầy.

Nam nhân — Tuấn — vẫn chống cằm nhìn ra đường. Khi đĩa cơm đặt xuống, hắn không vội ăn. Hắn nhặt một muỗng, đưa lên mũi hít sâu. Hai giây. Rồi mới đưa vào miệng.

Nhai chậm. Nuốt. Uống ngụm trà đá mát.

Vy chắp tay ngực, nhìn hắn chằm chằm: — Thế nào? Có "hồn" không?

Tuấn đặt muỗng xuống. Ánh mắt hắn sáng lên, khác hẳn lúc nãy — có thêm vẻ *hứng thú*.

— Hồn thì có. Nhưng "Vibe" còn thiếu. — Hắn chỉ ngón cái vào đĩa cơm. — Hành phi chiên trước dầu hào một phút. Lúc đó hành đã tỏa hương, nhưng dầu hào thêm sau làm mất đi độ "khoai" của hành. Phải chiên hành *cùng lúc* với cơm, lửa to, khuấy tanh tách. Dầu hào rưới trước khi tắt bếp ba giây. Hương sẽ "khóa" lại trong từng hạt cơm.

Vy sững lại. *Phân tích đúng chuẩn Đao Pháp Nhập Vi. Hắn không chỉ nếm, hắn "xem" được quy trình nấu qua hương vị.*

— Anh là đầu bếp? — Vy hỏi, giọng bằng phẳng.

— Là "Đầu Bếp Ma". — Tuấn sửa lại, nháy mắt. — Vừa "tỉnh giấc" hôm qua. Level 1. Đang tìm base để "farm exp" và "craft item". Cô... là chủ quán này?

— Lê Hạ Vy. Chủ quán. Level 3 "Sáng Tạo Món Ăn". Đang tìm... "Investor" hoặc "Co-founder" không cần vốn mà cần "Brain". — Vy ngồi xuống ghế đối diện, tư thế thoải mái, nhưng đôi mắt nhọn hoắt. — Anh biết "Gia Tộc Hải Sản" không?

Tuấn gật gù: — Nghe nói bọn chúng nắm 80% nguyên liệu tươi sống Sài Gòn. Đấu giá ngầm, ép giá, cướp vùng. Phong cách "Ma Phía" thuần túy.

— Hôm nay bọn chúng tăng giá cá lóc 40%. — Vy gõ vào màn hình máy tính bảng, hiện hợp đồng cung ứng bị đơn phương hủy. — Quán tôi chỉ còn tôm tép, cá cơm. Menu "Canh Chua Cá Lóc Đặc Biệt" — món signature kéo khách — phải dừng bán. Nếu không có cá lóc tươi hôm nay, quán mất uy tín, mất khách VIP, tháng sau đóng cửa.

Tuấn nhún vai: — Thì đổi menu. Làm canh chua cá cơm, canh chua tôm. Linh hoạt là sống.

— Không được. — Vy lắc đầu quyết liệt. — "Canh Chua Cá Lóc" là món *chữa lành* cho một khách quen đặc biệt. Bệnh ung thư giai đoạn 4. Dị ứng hải sản trừ... cá lóc nuôi ao nhà bà cô, ăn côn trùng, không thuốc trừ sâu. Bà ấy chỉ ăn món này. Nếu hôm nay không có, bà ấy... có thể không ăn được gì nữa.

Không khí im lặng một chút. Tuấn ngừng cười. Hắn nhìn Vy, thấy ở góc mắt cô lóe lên một thứ gì đó không phải lo toan kinh doanh. Là *sợ hãi*. Sợ thất hứa.

— Khách quen... hay người thân? — Hắn hỏi nhẹ.

— Khách quen. — Vy nói ngắn gọn. — Bà ấy gọi tôi là "con gái thứ hai". Tôi gọi bà là "Bà Năm". Bà Năm nuôi cá lóc ở huyện Củ Chi. Giao hàng hôm nay bị "Gia Tộc Hải Sản" chặn đường, ép mua hết với giá sàn, đe dọa không cho ra khỏi tỉnh.

Tuấn bật dậy, ghế kêu rắc một tiếng.

— Đi nào.

Vy ngơ ngác: — Đi đâu? Củ Chi xa 60km. Giờ đã 9h sáng. Giao hàng trưa 11h. Bọn chúng có súng, có dao, có xe tải. Chúng ta chỉ có... một xe Wave hỏng bánh sau.

— Tôi có xe. — Tuấn chỉ ra cửa kính, nơi một chiếc Toyota Vios xanh rêu, bẩn bụi, đỗ lợp lờp. — Và tôi không cần súng dao. Tôi chỉ cần... "Vibe" hiện đại kết hợp "Cổ Phong".

Vy nhìn hắn, rồi nhìn chiếc Vios. *Điên rồ. Nhưng... mắt anh ấy không hề run.*

— Được. — Vy lập tức đứng lên, cất máy tính bảng vào balo. — Nhân viên ơi! Sếp đi việc gấp. Quán đóng cửa hai tiếng. Khách nào đến báo "Sếp đi cứu cá" thì tặng free trà đào!

***

Chiếc Vios lao trên đường tránh Nguyễn Văn Linh, gió lướt qua kính chắn mang theo mùi xăng dầu và lá phượng rơi. Tuấn lái một tay, tay kia gác trên vô lăng, mắt nhìn đường nhưng não bộ đang xử lý dữ liệu với tốc độ ánh sáng.

**[Nhiệm vụ phụ: "Cứu Cá Lóc Bà Năm" (A).]

[Mục tiêu: Lấy được 5kg cá lóc tươi sống, size 1.5-2kg/con, từ ao Bà Năm (Củ Chi) trước 10h30.

[Rào cản: Đội chặn "Gia Tộc Hải Sản" - Capitán: "Cá Mập" Trần Văn Hùng (Level 12, Kỹ năng: Sóng Sức Mạnh, Thuyết Phục Súng Đạn).

[Thưởng: Nguyên liệu "Cá Lóc Tâm Huyết" (Unique). Mở khóa công thức "Canh Chua Chữa Lành" (Epic).

[Thất bại: Mất uy tín với Lê Hạ Vy. Hệ thống khóa kỹ năng "Thấu Cảm" 24h.]**

— Bọn chúng có(Level 12) à? — Vy ngồi ghế phụ, đeo kính râm, tay cầm điện thoại quay video đường đi, giọng bình thường như đi dạo. — Tao Level 3. Mày Level 1. Tổng cộng Level 4. Chênh lệch 8 level. Mày định "cheat" sao?

Tuấn cười to, một tiếng cười rộn rã vang lên trong cabin xe:

— Không cheat. Tao dùng "Vibe". Bọn chúng chơi "Quy tắc Cổ Phong": ai mạnh tay hơn, ai nắm nguyên liệu. Tao chơi "Quy tắc Hiện Đại": ai nắm *luật*, ai nắm *media*, ai nắm *tim người*... ai thắng.

— Luật? Bọn chúng là băng nhóm, không chơi theo luật. — Vy lắc đầu, nhưng ngón tay đang gõ nhanh tin nhắn cho ai đó. — Đã báo cho đội "Foodie Sài Gòn" và một vài KOL ẩm thực. Nếu có xích mích, livestream ngay. "Gia Tộc Hải Sản cướp cá người bệnh ung thư". Title sốc, view triệu.

— Khôn. — Tuấn gật gù, đánh phanh nhẹ trước ngã ba. — Đó là "Vibe" hiện đại. Còn "Cổ Phong"...

Hắn q*** t** lái, xe rẽ hẳn vào một con đường đất hẹp, lầy lội, hai bên ruộng lúa xanh mướt.

— Là tao biết đường tắt. Và tao biết... cá lóc ở đâu.

***

Ao nuôi cá của Bà Năm nằm sau một ngôi nhà vườn cũ, chậu sen nở hoa hồng ngập mặt nước. Không khí yên bình đến kỳ lạ, không hề có dấu hiệu cướp bóc.

Nhưng ở cửa gác, ba chiếc xe tải lớn chặn kín lối ra. Một đám thanh niên áo phông đen, bụng to, cổ hùm, đứng thành hàng. Giữa đám người, một nam nhân cao lớn, đầu trọc, râu ria, tay cầm một que gậy gỗ sơn đen — "Cá Mập" Trần Văn Hùng.

Phía sau lũ chúng, Bà Năm — một người già gầy gò, tóc bạc, áo ba ba đen — ngồi xổm bên một thùng xốp lớn. Bà run run lấy khăn quàng tay lau mồ hôi, miệng lẩm bẩm: — Con ơi... cá con... cá con nuôi cho cháu Vy mang đi chữa bệnh cho cháu... đừng cướp...

— Bà Năm ơi, không phải cướp, là "mua ép". — Cá Mập cười to, tiếng như sấm rumbles. — Giá 50k/kg. Muốn bán cao hơn? Đi chợ đầu mối đấu giá. Ở đây, ta là chợ. Ta là luật. 50k, lấy đi hết 200kg. Tiền mặt, ngay lập tức. Không bán? Thì để đó cho... lên men.

Một tên nhỏ đi lên, đá một cái vào thùng xốp. Cá lóc nhảy múa, vây đỏ tươi bật lên dưới nắng.

— Đừng! — Bà Năm la hét, xông lên ôm lấy thùng cá, tay già nua bóp chặt nhựa xốp. — Cá này... cá này đã hứa với cháu Vy... cháu Vy đang chờ...

— Cháu Vy? — Cá Mập nhếch mép, ánh mắt lóe sáng dữ tợn. — Lê Hạ Vy? Con gái ông Long Châu? Tiếng đồn cô ấy đang mở quán "Sen Vàng" góc phố Nguyễn Trãi? Hay là... cô ấy đã "xuất huyết" rồi?

Hắn quay ra, ra hiệu cho hai tên nhỏ: — Đi check. Nếu có cô gái nào đến lấy cá... bắt về. Làm "nguyên liệu" cho tiệc hội gia tộc cuối tháng. Nghe nói "Nữ Hoàng Tráng Miệng" da thịt ngon, nấu ăn ngon, bán cho khách sành ăn... chắc ăn vào cũng "ngon" không kém.

Đám nhỏ cười đc, xỏ xe máy lao đi.

Bà Năm sợ hãi, ôm chặt thùng cá, run như cỏ non.

Bỗng, tiếng còi xe kèn vang lên từ cuối con đường đất. *Tê tê... Tê tê...*

Một chiếc Vios xanh rêu xuất hiện, lăn bùn, bùn văng tung tóe. Xe dừng hẳn trước đám người áo đen. Cửa xe mở. Hạ Vy bước xuống trước. Sau đó là Tuấn.

Vy không mang theo dao. Không mang theo súng. Chỉ có một chiếc điện thoại quay video, và một giọng nói to, rõ ràng, vang lên giữa không gian:

— Chào anh em "Gia Tộc Hải Sản". Tôi là Lê Hạ Vy. Chủ quán "Sen Vàng". Đang livestream trên TikTok, Facebook, YouTube đồng thời. Viewer hiện tại: 12k và đang tăng. Tiêu đề: *"Sốc: Gia Tộc Hải Sản Cướp Cá Người Bệnh Ung Thư, Ép Giá 50k/kg"*.

Đám áo đen quay lại. Cá Mập nhăn mày, tay vung vẩy: — Tắt máy! Đập điện thoại!

Hai tên nhỏ xông lên.

— Đừng. — Tuấn bước ra từ sau lưng Vy. Hắn không vội. Hắn cắm tay vào túi áo, lấy ra... một cái dao santoku cũ kĩ, bọc trong khay gỗ đơn giản. — Đập điện thoại là tội "Phá hoài tài sản", "Cưỡng ép", "Cản trở công vụ" (nếu báo cảnh sát). Và quan trọng hơn... — Hắn lật dao, lưỡi dao lóe ánh nắng, chỉ thẳng vào mắt Cá Mập. — ...mày đang chắn đường "Đầu Bếp Ma" đang đi làm nhiệm vụ "Chữa Lành". Điểm danh: Nguyễn Minh Tuấn. Level 1. Skill: Thấu Cảm Vị Giác.

Cá Mập sững lại. Tên "Đầu Bếp Ma" và "Thấu Cảm Vị Giác" trong giới ẩm thực ngầm không phải là truyền thuyết. Là lời sủa rủa. Là nỗi ám ảnh.

— Đầu Bếp Ma... Level 1? — Cá Mập cười gằn, nhưng giọng run một chút. — Level 1 mà dám nói to? Tao Level 12. Skill "Sóng Sức Mạnh" có thể bóp nát xương mày chỉ bằng một cái nhìn.— Level 12 mà dùng gậy gỗ đe dọa bà già 80 tuổi. — Tuấn lắc đầu, thất望. — "Sức Mạnh" không phải để bóp yếu. Dùng để... bảo vệ nguyên liệu. Bảo vệ hương vị. Mày... nhục danh "Đầu Bếp Ma" trường phái Hải Sản.

— Mày dám sỉ nhục ta! — Cá Mập gầm, gậy gỗ vung lên, không khí xung quanh bỗng chốc nén chặt, hình thành một vòng xoáy khí nhìn thấy được — **Kỹ năng: Sóng Sức Mạnh (Level 3)**.

Bụi bay lên. Cây cối rung. Bà Năm ngã lăn ra đất, vẫn chăm chăm ôm thùng cá.

Vy nheo mắt, ngón tay bấm nút "Zoom" trên điện thoại: — Viewer ơi, quay cận cảnh "Boss Gia Tộc Hải Sản" dùng sức mạnh siêu nhiên đe dọa người già nha. Title cập nhật: *"Đầu Bếp Ma Level 1 Vs Gia Tộc Hải Sản Level 12 - Ai Sẽ Thắng?"*

Tuấn đứng yên. Không lùi. Không né. Hắn nhắm mắt, hít một hơi sâu. Mùi bùn đất. Mùi sen. Mùi cá lóc tươi. Mùi mồ hôi sợ hãi của Bà Năm. Mùi... tham lam của đám áo đen.

**[Kỹ năng: Thấu Cảm Vị Giác - Kích hoạt.]**

**[Đối tượng: Trần Văn Hùng (Cá Mập).]

[Vị giác: Mặn nồng (Tham lam), Chua cay (Ghen tuông), Đắng (Sợ hãi bị thay thế), Ngọt (Ám ảnh quyền lực).]

[Nhược điểm: "Vị Ngọt" giả tạo. Thực chất là "Vị Hối" (Sự rỗng tuếch). Cần "Vị Chua" để trung hòa.]**

Tuấn mở mắt. Đôi mắt hắn không còn cười. Chúng lạnh lẽo, sâu thẳm như giếng cổ.

— Mày muốn cá? — Hắn hỏi, giọng đều đều, chèn ép tiếng gió.

Cá Mập ngừng gậy giữa không trung, cảm giác một luồng lạnh chạy cột sống. *Con nhỏ này... nhìn tao như nhìn... một đĩa món ăn hỏng.*

— Muốn... thì lấy. — Tuấn chỉ ngón cái vào thùng cá bên cạnh Bà Năm. — Nhưng mày phải trả giá. Không phải tiền. Là... **Một bát Canh Chua Cá Lóc.**

Cá Mập sững sờ: — Canh chua? Mày đùa tao?

— Không đùa. — Tuấn quay sang Vy, vẫy tay. — Vy, dọn dẹp bàn ghế. Bàn là cái bàn đá ở giữa sân. Nồi là nồi gang đen của Bà Năm. Nước lấy từ giếng khoáng bên cạnh. Rau om, ngò, giá, bạc hà, sả, ớt, me, chanh dây... Bà Năm có hết. Mày đi lấy.

Vy nháy mắt, lập tức lao vào vườn, giọng hô to: — Bà Năm ơi, cho con mượn bếp! Cháu nấu canh chua "chữa lành" cho bọn "cướp cá" ăn cho biết人間疾苦!

Cá Mập giật mình: — Mày... mày định nấu cho tao ăn? Tao là khách! Tao là cường đạo!

— Khách thì phải có cách ứng xử. — Tuấn cất dao vào túi, tay trần bước đến bên nồi gang lớn đã được Bà Năm rửa sạch, đun nước trên bếp than. — Nấu xong, mày ăn. Ngon thì mày để tao lấy 5kg cá lóc size 1.5-2kg, giá 0đ. Dở thì... tao đi. Cá để cho mày. Đời tao, mạng tao, danh tiếng "Đầu Bếp Ma" Level 1... mày cầm đi.

Đám áo đen im lặng. Cá Mập nhìn Tuấn, rồi nhìn Vy đang xé rau, thái me, băm ớt với tốc độ thần tốc, rồi nhìn Bà Năm đang ngồi đó, mắt già long long nước nhìn hai đứa trẻ lạ.

— Được. — Cá Mập gác gậy xuống, ngồi phịch xuống ghế đá, bụng to phập phồng. — Tao ăn. Nhưng nếu dở... mày biết hậu quả.

Tuấn không trả lời. Hắn cúi xuống, hai tay xoa nhẹ nồi gang. *Nồi gang đen. Giữ nhiệt tốt. Phân bố nhiệt đều. "Cổ Phong" tinh túy.*

Hắn bắt đầu.

Không có đao. Không có thớt. Chỉ hai bàn tay.

*Thứ nhất: Xương cá.* Hắn bóc cá lóc một con to nhất (3kg) ngay trước mặt chúng. Đao pháp "Nhập Vi" — không thấy động tác cắt, chỉ thấy cá thành từng miếng, xương tách hẳn, thịt trắng ngần không một vết đen. Xương, đầu, vây, bỏ vào nồi nước sôi từ đầu. **Nấu xương trước. Lấy tinh huyết.**

*Thứ hai: Gia vị "Vibe".* Hắn không dùng muối, đường, nước mắm ngay. Hắn lấy một chai rượu vang đỏ (tự mang theo trong xe), rưới một chút vào nồi xương. *Tannin trong rượu vang mềm hóa collagen, khử tanh cực致.* Rồi mới cho muối hồng, đường thốt nốt, nước mắm cá cơm ba năm (hàng bí mật của Tuấn).

*Thứ ba: Rau củ "Cổ Phong".* Me chín hái ngay cây, dập nát vỏ, lấy nước cốt lọc bỏ hạt. Chanh dây xay vỏ lẫn ruột, lọc lấy tinh dầu vỏ. Sả đập dập, gừng tươi băm nhỏ. Tất cả đổ vào nồi xương đang sôi sùng sục. **Nấu chung. Hòa quyện.**

*Thứ tư: "Thấu Cảm" vào nồi.* Tuấn nhắm mắt, tay khuấy nồi theo chiều kim đồng hồ 3 vòng, ngược chiều 3 vòng. *Nhịp tim nồi. Nhịp tim cá. Nhịp tim người ăn.*

Mười phút. Mùi hương bốc lên. Không phải mùi canh chua thông thường — chua gắt, cay nóng, tanh cá. Là mùi... **trọn vẹn**. Chua của me, chanh dây tanh tách trong ngọt của xương cá, béo của mỡ cá lóc. Cay của ớt, sả, gừng lăn lỏi ở vòm họng. Mùi rau om, ngò, bạc hà, giá... tươi mát, chữa lành.

Vy đứng sau lưng, ngửi mùi, mắt nhăn lại. *Kỹ năng "Sáng Tạo" của con báo động: **Món này đạt chuẩn "Epic - Chữa Lành Tâm Hồn"**. Công thức: Canh Chua Cá Lóc "Vibe Hiện Đại - Hồn Cổ Phong". Hiệu quả: Khôi phục 50% Stamina, Xóa debuff "Sợ hãi", "Tham lam" trong 1 tiếng, Tăng "May mắn" 10%.*

Cá Mập ngồi đó, mũi khom vào hương khói. Hắn không nói. Chỉ nghe tiếng nuốt nước miếng *khặc khặc* trong họng.

Tuấn tắt bếp. Múc canh ra bát to. Cho thịt cá lóc luộc chín tới (luộc riêng trong nước me để thịt ngọt, không tanh) vào bát. Rắc rau thơm lên trên. Múc thêm một chút mỡ cá lóc nóng chảy rưới mặt.

Đặt bát trước mặt Cá Mập. Đặt một bát thứ hai cho Bà Năm. Đặt bát thứ ba cho Vy. Tự múc một bát, ngồi xuống ghế đá bên cạnh.

— Ăn nóng. — Tuấn nói, nháy mắt với Vy. — "Vibe" hiện đại: Ăn cùng nhau, không phân cấp. "Cổ Phong": Tôn trọng người nấu, người cho, người nhận.

Cá Mập cầm muỗng. Đôi to, tay to, cầm muỗng nhỏ xíu như trẻ con. Hắn múc một muỗng nước canh, thổi nhẹ, uống.

Im lặng.

Một giây. Hai giây.

Cá Mập nhắm mắt. Hắn nuốt. Rồi hắn múc tiếp. Và tiếp. Tiếng *reng reng* muỗng chạm bát vang lên đều đều.

Đám áo đen đứng nhìn, nuốt nước miếng.

Bà Năm ăn chậm, từng muỗng nhỏ, nước mắt lăn dài trên má già. Cô chạm vào miếng cá trắng ngần, mềm mịn, ngọt đậm đà vị đồng quê.

Vy ăn một muỗng, cười to, quay camera tự sướng: — Viewer ơi, "Boss Hải Sản" đang ăn canh chua như ăn cơm mẹ nấu. Ai tin like, không tin comment "Cá Mập khóc".

Tuấn ăn chậm, mắt quan sát Cá Mập. *Thấu Cảm Vị Giác* báo hiệu: **[Vị "Hối" đang tan chảy. Vị "Ngọt" thật (Tình cảm, Nhớ nhà, Hối hận) đang trỗi dậy. Debuff "Tham lam" giảm 80%. Debuff "Sợ hãi" xóa sạch.]**

Cá Mập ăn xong bát thứ hai. Hắn đặt muỗng xuống. Hắn không nói "ngon". Hắn không nói "thua". Hắn chỉ thở dài, một tiếng thở dài từ đáy lòng, rồi gõ nhẹ vào bụng.

— Đời tao... — Cá Mập nói khàn giọng, nhìn bầu trời xanh. — Đời tao ăn bao nhiêu món ngon. Voi, chim, cá voi, tôm hùm... Đâu bằng... bát canh chua này.

Hắn quay sang Tuấn, mắt đỏ hoe:

— Mày... nấu theo công thức nào? Tao học được không?

Tuấn cười, lần này là cười thật, rạng rỡ:

— Công thức? Không có. Có chỉ có... **Tâm**. Mày nấu hải sản Level 12, nhưng mày nấu cho "Tiền" và "Quyền". Bát này... nấu cho "Nợ". Nợ Bà Năm. Nợ cô Vy. Nợ... chính mày.

Cá Mập im lặng một lúc. Rồi hắn đứng dậy, gõ vai một tên nhỏ: — Cho bác 5kg cá lóc size 1.5-2kg. Tươi nhất. Để lên xe Vios xanh. Tiền... tính vào "học phí" nấu ăn cho bác.

Tên nhỏ vâng dạ chạy đi.

Cá Mập quay lại, nhìn Tuấn, rồi nhìn Vy:

— Lê Hạ Vy. Quán "Sen Vàng". Nếu cần nguyên liệu hải sản... báo cho "Cá Mập" Trần Văn Hùng. Giá chợ. Không ép giá. Không cướp. — Hắn dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười dữ dội nhưng thật lòng. — Nhưng... mày phải dạy tao nấu canh chua này. Tao muốn nấu cho... mẹ già tao ăn. Mẹ già tao... cũng ung thư giai đoạn 4.

Vy đứng dậy, vắt tay áo, mặt nghiêm túc giơ ngón tay cái: — Deal. Nhưng anh phải ký hợp đồng "Cung ứng nguyên liệu bền vững, không ép giá, không độc quyền, minh bạch hóa chuỗi cung ứng". Anh ký, tôi dạy công thức. Anh không ký... lần sau tôi livestream "Bí mật nấu canh chua của Boss Hải Sản làm khóc cả gia tộc".

Cá Mập bật cười, tiếng sấm rumbles lại vang lên, nhưng lần này ấm áp: — Được. Mày có "Vibe" đấy. Giống... mày. — Hắn chỉ vào Tuấn. — Tên này... gì? "Đầu Bếp Ma" Level 1 à? Hay Level 99 ẩn danh?

Tuấn đứng dậy, lau miệng, cười tươi:

— Nguyễn Minh Tuấn. Level 1. Đang tuyển dụng "Partner". Lương: Chia sẻ lợi nhuận. Phúc lợi: Ăn ngon mỗi ngày. Yêu cầu: Phải biết "Vibe". Phải có "Tâm".

Vy nhìn Tuấn. Tuấn nhìn Vy. Cá Mập nhìn hai người.

Gió thổi nhẹ, lay động chậu sen hồng.

**[Hệ thống: Nhiệm vụ "Cứu Cá Lóc Bà Năm" - HOÀN THÀNH.]

[Thưởng: Nguyên liệu "Cá Lóc Tâm Huyết" (Unique) - Đã thu hoạch.

[Công thức "Canh Chua Chữa Lành" (Epic) - Đã mở khóa.

[Đồng đội: Lê Hạ Vy (Level 3 - Sáng Tạo Món Ăn) - ĐÃ KẾT MINH.

[Đội ngũ: "Sen Vàng" - Level 1. Thành viên: 2.

[Nhiệm vụ mới: "Xây Dựng Đế Chế Ẩm Thực" (SSS) - Đã kích hoạt.]**

Tuấn nhìn dòng chữ lóe lên trong tầm nhìn, khóe miệng nhếch lên.

*Đế chế ẩm thực à... Thú vị. Rất thú vị.*

Hắn quay sang Vy, giơ nắm đấm:

— Chào đồng đội. Từ hôm nay... "Sen Vàng" không chỉ là quán cà phê. Là **Trụ sở chính**.

Vy chạm nắm đấm vào nắm đấm Tuấn, tiếng *phạch* vang rõ.

— Chào sếp. Từ hôm nay... tôi là **CFO** (Chief Flavor Officer - Giám đốc Hương Vị). Anh lo nấu. Tôi lo bán. Bà Năm lo nuôi cá. Cá Mập lo ship hàng. Minh Nhật, Ngọc, Khánh, Bảo, An... — Vy ticking ngón tay. — ...đội ngũ "Avengers Ẩm Thực" đang chờ tuyển. Anh có CV không?

Tuấn cười lớn, lên xe Vios, bật động cơ *rầm rầm*:

— CV? Tao không có CV. Tao chỉ có... **Dao**. Và **Vibe**. Đi nào, CFO. Tìm member tiếp theo.

Chiếc Vios lao đi trên con đường đất, sau lưng là tiếng cười của Bà Năm, tiếng hô hào của đám "Gia Tộc Hải Sản" đang tải cá lên xe, và tiếng điện thoại Vy reo liên tục — thông báo đơn hàng online "Sen Vàng" bùng nổ sau livestream.

Màn hình điện thoại Tuấn trong túi áo sáng lên lần nữa.

**[Thông báo: Phát hiện "Nguyên Liệu Huyền Bí" tại khu vực Quận 7 - "Chợ Bến Thành".]

[Loại: **Tinh Tinh Thảo** (Cần cho "Bí Quyết Hạt Sen Tâm Huyết").

[Trạng thái: Đang bị tranh chấp bởi "Gia Tộc Thịt" - Capitán: Nguyễn Tuấn Anh (Level 25).]

[Khuyến nghị: Cần đội ngũ Level 10+ mới có thể tranh đoạt.]

[Đội ngũ hiện tại: Level 1 + Level 3. Xác suất thắng: 0.0001%.]**

Tuấn nhìn dòng chữ, không hề hoang mang. Hắn lái xe một tay, tay kia lấy điện thoại, nhắn tin cho Vy:

*"CFO ơi. Có nguyên liệu 'Tinh Tinh Thảo' ở Bến Thành. Bị 'Gia Tộc Thịt' cầm. Capitán là Nguyễn Tuấn Anh (Level 25). Tao Level 1, mày Level 3. Xác suất thắng 0.0001%. Đi cướp không?"*

Chiếc điện thoại Vy rung lên. Cô nhìn tin nhắn, cười to, gõ trả lời:

*"Sếp ơi. Tôi Level 3 nhưng Skill 'Sáng Tạo' có thể 'Cheat' công thức. Cá Mập Level 12 đã xin gia nhập 'Guild' Sen Vàng (chờ duyệt). Bà Năm cung ứng cá ổn định. Minh Nhật (Level 5 - Hỗ Trợ), Ngọc (Level 4 - Chay), Khánh (Level 3 - Media) đang chờ phỏng vấn. Đội ngũ hiện tại: Tổng Level ~30. Xác suất thắng... recalculate..."*

Vy ngước mắt nhìn lưng Tuấn, ánh nắng chiều rọi lên mái tóc đen dài của hắn.

*Recalculate... 99%.*

— Đi cướp. — Vy nói to, tay cắm hông. — Nhưng... để tôi lên kế hoạch. Anh chỉ việc... nấu món "Chào mừng tân binh" cho Minh Nhật và mấy đứa. Món gì? **Bún Bò Huế "Thần Thoại"**? Hay **Phở Bò "Tinh Túy"**?

Tuấn nhìn gương chiếu hậu, thấy mắt Vy lấp lánh ánh sáng say mê, tham lam, và... tin tưởng.

— Phở. — Tuấn nói, đánh lái xe vào đường lớn, lao về phía trung tâm thành phố. — Phở Bò "Tinh Túy". Nấu xương 12h. Nhưng tao làm trong 2h. Với "Vibe" hiện đại... và "Hồn" Cổ Phong.

— Deal. — Vy cười, quay camera selfie hai người. — Viewer ơi, "Đội Sen Vàng" chính thức thành lập. Slogan: **Nấu Ăn Không Chỉ Là Nghề. Là Cách Sống.** Ai đồng ý comment "Sen Vàng Vạn Tuế"!

Đêm Sài Gòn buông xuống, neon sáng lấp lánh. Chiếc Vios xanh rêu lướt qua dòng xe cộ, mang theo mùi phở nồng nàn từ tay lái... và một chuỗi nhiệm vụ "Impossible" đang chờ phía trước.

Nhưng lần này... không còn đơn độc.

**[Kết thúc Chương 2]**

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.