Chương 130: Tiên dân thượng cổ
Vì bị sét đánh trúng nên sức mạnh khủng khiếp đó không thể giải phóng.
Nhưng tôi biết đây chỉ là vấn đề thời gian.
Đứng gần tấm gỗ bị sét đánh, tôi hít một hơi thật sâu.
Nếu bây giờ tôi mang nó đi, vậy sức mạnh kh*ng b* này sẽ lập tức ập tới.
Không ai biết điều này sẽ dẫn tới hậu quả gì.
Tôi hít sâu một nơi: "Ông nội, có phải ông ở trong đó không? Ông rốt cuộc đang có chuyện gì giấu cháu? Bao lâu nay ông trốn trong quan tài không chịu ra, ông không thấy ngột ngạt à? Ngoài này rốt cuộc có gì đáng sợ? Những kẻ đeo mặt nạ kia và thân phận người Ách mệnh của cháu rốt cuộc là gì? Cháu có thể cảm nhận được đang có một bàn tay vô hình sau lưng mình, nhưng cháu không ngờ đó là ông. Nếu ông muốn lấy mạng cháu, độ kiếp hay ăn thịt uống máu của cháu, cháu đều không chối từ mà."
Ông cháu tôi sống nương tựa vào nhau, mối quan hệ vô cùng khăng khít.
Lúc nhỏ, tôi thường có cảm giác giữa chúng tôi có một khoảng cách.
Nhưng dù ở thời điểm nào, tôi đều tin ông nội sẽ không hại tôi.
Nếu ông ấy thật sự hại tôi thì chắc chắn cũng có lý do!
Thấy không có sự đáp lại, tôi tiến lại tấm gỗ bị sét đánh, nắm lấy nó, một tia sét lập tức xuyên thấu tim tôi khiến tôi nôn ra máu. Dù có huyết mạch độc hành giả cấp S hay luyện thuật Hoàng Thượng ngũ ngục, đứng trước lôi chí dương, tôi đều có năng lực chống trả.
Tôi cố dùng ý chí chống lại lôi pháp tập kích tâm mạch, đồng thời sử dụng ngũ ngục thuật bảo vệ những bộ phận quan trọng.
Giây sau, tôi bị tấm gỗ bị sét đánh đẩy ra.
Mặt đất sụp xuống, đèn trong nhà tắt hết, chỉ còn hai ngọn nến đang cháy soi sáng cả căn phòng.
Sau đó, tôi nhìn thấy một chiếc quan tài dưới lòng đất.
Một tiếng thở dài khiến trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Quả nhiên ông nội không đi đâu cả!
Con vẹt vỗ cánh liên tục.
Ông nội đẩy nắp quan tài ra, ngồi dậy, người mặc bộ đồ ngọc phiến, đội mũ địa chủ, móng tay dài khoảng 20 cm từ từ co lại về kích thước của người bình thường.
Tôi ngơ ngác đứng đó, không biết nên nói gì.
Ông nội quay lại ngồi vào ghế bành, tựa lưng vào đó, tiếng kêu của con vẹt khiến mọi thứ đều có vẻ quen thuộc, ngoại trừ việc ông nội bỗng trở nên thật xa lạ.
"Nguyên Cát, sao cháu không nghe lời ông?"
"Cháu muốn biết sự thật."
"Trên đời này nào có sự thật, thứ cháu nhìn thấy là những gì người khác muốn cháu nhìn thấy, mọi thứ cháu trải nghiệm cũng chỉ là trò chơi do các quy tắc xã hội thiết lập mà thôi."
"Vậy tại sao ông lại trốn."
"Bởi vì có người đang tìm ông."
"Thiên sư phủ?"
Nghe tôi hỏi, ông nội không phủ nhận.
Tôi tiếp tục: "Hôm nay cháu gặp mấy người của thiên tư phủ, một người tên Trương Lâm Giao, một người tên Trần Quốc Xương, ngoài ra còn có Triệu Tứ của Cục mật vụ và một ông già kỳ lạ."
"Ông già kia tên Vương La Diêm, đọc ngược lại là Diêm La Vương. Trước đây bọn ông là Thanh Vân thập lục tử, tham gia cuộc bạo động của độc hành giả, nhưng trong trận chiến ở núi Vân Mộng, ông bị trọng thương, sau khi tỉnh lại thì phát hiện mình thành một xác sống, vì thế ông rời khỏi thiên sư phủ, mai danh ẩn tích."
Tôi đứng đó, yên lặng chờ đợi đáp án mà mình muốn.
"Trong trận bạo động đó có rất nhiều người chết, dù là chính đạo hay tà đạo thì hầu như những người tu đạo đều chết oan uổng, tai họa đó thậm chí còn ảnh hưởng đến người thường, vì vậy dưới sự dẫn dắt của Long Hổ Sơn, Thanh Vân thập lục tử được thành lập, ông là một trong số đó. Nhưng sau trận chiến ở núi Vân Sơn, bọn ông biết được bí mật về tiên dân thượng cổ."
Tôi khiếp sợ: "Ý ông là tiên dân thượng cổ được nhắc đến trong nội kinh của Hoàng Đế, có thể sống thọ đến 800 tuổi?"
"Đúng vậy, trong nội kinh của Hoàng Đế có viết rõ âm dương ngũ hành, kinh lạc của con người, nó không chỉ là sách về y mà còn sách về đan, về mệnh, bí mật mà bọn ông biết được có thể thay đổi hiểu biết của con người, mọi người đã thề độc phải giữ bí mật này, nhưng tin tức vẫn lộ ra ngoài."
Nói tới đây, ông nội thở dài: "Từ đó, Thanh Vân thập lục tử xảy ra mâu thuẫn, mọi người nghi ngờ nhau. Nhưng để các môn phái không biết được bí mật này, mười sáu người bọn ông đã chọn cách bỏ trốn."
"Thế còn Vương La Diêm?"
Ông nội cười khổ: "Các ý kiến trên đời này mãi mãi không thể thống nhất, bởi vì lập trường mỗi người mỗi khác, lợi ích khác nhau, thứ mọi người theo đuổi đương nhiên cũng khác, thế nên trong Thanh Vân thập lục tử có một số người trở về môn phái của mình, một số người thì làm phản sư môn. Nhờ vào bí mật ở sơn trang trên núi VÂn Mộng, mọi người đều đạt được thuật thông thiên tạo hóa, thực lực không tầm thường. Kỳ môn quỷ vực mà cháu học chính là thuật ta học được ở sơn trang."
Việc này tôi khá bất ngờ, bởi vì kỳ môn của tôi và kỳ môn trong sách không quá giống nhau.
Kỳ môn trong sách là kéo thế giới ba chiều vào thế giới bốn chiều để suy đoán quá khứ tương lai.
Còn quỷ vực của tôi thì có thể bước vào cảnh vật, nhìn thấy một sự việc, chỉ cần có phương tiện, thậm chí còn có thể nhìn lén quá khứ của ai đó trong vài năm, bản thân giống như có mặt tại hiện trường vậy.
Tôi hỏi: "Thế nên ông đã trốn rồi mở hiệu cầm đồ này."
"Không phải ông muốn mở tiệm cầm đồ, mà bắt buộc phải mở. Không ai biết được thân phận của năm kẻ đeo mặt nạ, chỉ biết sau cuộc bạo loạn năm xưa họ mới xuất hiện. Thiên sư phủ, Đạo môn và Cục mật vụ đã thử điều tra, nhưng tiếc là không ai biết thân phận của những kẻ đó."
"Bố cháu có phải chết vì năm kẻ đó không?"
"Bố cháu là thành viên chủ chốt của Cục mật vụ. Năm xưa nó không nghe lời ông, chọn cách gia nhập bọn họ, đúng lúc có người mất tích liên quan đến người Ách mệnh, bố cháu liền đi điều tra, sau đó không chỉ chết oan mà ngay cả con cũng thành người Ách mệnh."
Nói đến tận đây, tôi nhận ra rằng việc ông nội trốn tránh không đơn giản là vì độ kiếp.
Vì thế tôi đi thẳng vào vấn đề, hỏi thẳng: "Ông không chịu gặp cháu, nếu thật sự cần cháu thay ông chắn kiếp nạn thì ông cứ nói, chúng ta là người nhà, đừng có úp úp mở mở thế."
"Thằng nhóc, cháu nói chuyện với ông mình thế hả?" Ông nội cầm gậy cho chim ăn đánh tôi, "Việc cháu chắn kiếp thay ông thật ra là đang lót đường cho mình, vì trên người cháu có bí mật của tiên dân thượng cổ!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]