Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 151:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 151: Âm dương tiên thi

Hai cô gái ngơ ngác nhìn tôi.

Điềm Điềm hỏi: "Anh không phải cao nhân hàng yêu trừ ma sao?"

"Đúng vậy, tôi thấy đại sư trong phim toàn là những người đi xử lý ma quỷ, ngài không lầm chứ, hai chúng tôi là quỷ, hung lắm!" Đường Đường nghiêm túc nhìn tôi.

"Tôi với hai tên khốn kia không quen biết nhau, tại sao phải giúp họ đúng không?"

"Đại sư nói có lý!"

"Có thù báo thù, có oán báo oán, tôi tới đây chỉ để kiếm tiền, hai cô cứ ở đây mãi, KTV của người ta không thể làm ăn, mà KTV không thể làm ăn, sẽ có rất nhiều cô gái không có việc làm, bọn họ không có việc làm thì gia đình của họ phải làm sao? Hơn nữa tôi cũng không thể kiếm tiền, vì vậy tôi không đành lòng nhìn nhiều người vô tội như vậy mất nguồn thu nhập kinh thế được."

Hai nữ quỷ nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái: "Đại sư đúng là Bồ Tát sống!"

Tuy lời nói có hơi ngượng miệng nhưng tôi thật sự đã giúp hai người họ hoàn thành tâm nguyện.

Sau khi họ đi, tôi bắt đầu xử lý phong thủy ở KTV, xong xuôi, tôi kiểm tra từ trên xuống dưới một lần, xác định không còn vấn đề gì nữa, mới đánh thức Thôi Đức Lợi và Tôn Bách Tài.

Bọn họ cười hì hì: "Thật ra bọn tôi chỉ giả xỉu thôi."

Tôn Bách Tài nói: "Cuộc đối thoại của đại sư với nữ quỷ chúng tôi đều nghe hết rồi. Đại sư đúng là người có bản lĩnh, tôi thật sự khâm phục đại sư."

"Đại sư giống như thầy Mã vậy, đều là nhân trung long phượng!"

Không quan tâm đến lời khen của họ, tôi chỉ nói: "Chuyển lời với ông chủ mấy anh, bảy ngày sau có thể khai trương, không còn chuyện gì nữa, cứ yên tâm làm ăn đi."

Tuy thời gian tiếp xúc với Mã Tam Nguyên ngắn ngủi, nhưng tôi biết ông ta là người không có giới hạn. Tôi định sẽ tìm cơ hội tìm hiểu ông ta nhiều hơn.

Ông nội bảo sau khi thân phận bại lộ, tôi phải tới đây kiếm ăn, nhưng tôi cứ có cảm giác lời tiên tri của ông hơi mờ mịt, nhất là số tiền 60.000.000, làm sao tôi kiếm được đây?

Hơn nữa cô vợ Hắc Long Vương và anh vợ còn đang truy tìm để giết tôi.

Tuy hiện tại dương thọ chưa gặp vấn đề gì nhưng sớm muộn cũng xảy ra chuyện.

Thân phân độc hành giả bị lộ, thêm vào bí mật tiên nhân thượng cổ, ông nội từng là thiên sư một thời cuối cùng lại trở thành Hạn Bạt, quá nhiều chuyện kỳ quặc hại tôi phải bôn ba mệt mỏi, không có thời gian bình tĩnh lại.

Trước đây tôi suýt bị đạo môn đưa đi, nếu không phải có ông cụ thần bí xuất hiện, với thân phận độc hành giả cấp S như tôi, cho dù thiên sư phủ buông tha, Cục mật vụ chắc chắn cũng sẽ không cho tôi cơ hội.

Trời đất rộng lớn nhưng tôi hình như lại không có chỗ dung thân.

Nhưng cũng may không ai đến quấy rầy tôi.

Ông nội nói Tiểu Nha là quý nhân của tôi, Mã Tam Nguyên có thể giúp tôi giải quyết phiền phức, nhưng đến tận giờ tôi vẫn chưa nhìn ra điều gì đặc biệt, thậm chí còn nghi ngờ có phải ông nội xem quả lầm không.

Tôi cầm 10.000 NDT rời khỏi KTV, Thôi Đức Lợi nói hai ngày nữa ông chủ của họ còn muốn mời tôi bố trí phong thủy, giá cả thương lượng sau.

Có thể kiếm tiền, tôi đương nhiên là vui.

Tôi về thẳng nhà, ai ngờ vừa đến dưới lầu thì bất ngờ bị một người đánh lén từ phía sau.

Khi ấy tôi còn tưởng là người của thiên sư phủ hay Cục mất vụ đến tìm.

Tôi theo phản xạ muốn thi pháp, ai ngờ đối phương đè vai tôi, yếu ớt nói: "Đưa tôi đến chỗ cậu!"

"Ứng Long?"

Nhìn đối phương lúc này, tôi lập tức nhớ đến trận đại chiến kia.

Mưa sa gió giật, Đạo môn và Cục mật vụ dốc toàn lực, mục tiêu là để bắt được hắn.

Không ngờ đến cuối cùng vẫn để Ứng Long bỏ trốn.

Trước đó Trần Lộ Nhiên có nói cô ấy và Miêu Miêu tới Ma Đô là vì Ứng Long!

Ứng Long gật đầu: "Giúp tôi đi."

Lúc này, tôi phát hiện xung quanh xuất hiện nhiều loại tạp khí.

Trong đó không chỉ có người của Đạo giáo, Cục mật vụ cũng tới.

Mệt ghê, vất vả lắm mới trốn đến Ma Đô, kết quả vẫn gặp chuyện như vậy!

Tôi lặng lẽ đưa Ứng Long lên nhà.

Hắn dựa vào ghế sofa thở hổn hển. Người này khoảng 40 tuổi, khí chất nho nhã, dáng người cao gầy. Phải một lúc sau, hắn mới dần thở đều lại.

Tôi đưa hắn điếu thuốc: "Không ngờ hai chúng ta có duyên ghê, đến Ma Đồ rồi mà vẫn có thể gặp nhau."

Ứng Long yếu ớt đáp: "Tôi cố tình đến tìm cậu."

"Cố tình? Hình như chúng ta không quen biết mà."

Tìm tôi làm gì chứ? Chẳng lẽ là muốn kéo bè kéo cánh? Hiện tại tôi không có hứng thú với mấy chuyện đó đâu.

Ứng Long nói: "Cậu là huyết mạch độc hành giả, còn là cấp bậc S cao nhất, con gái tôi bị bệnh, chỉ có máu của cậu mới cứu được nó. Nếu cậu đồng ý hiến máu cho nó, coi như tôi nợ cậu một mạng, từ nay về sau tôi sẽ nghe cậu sai khiến."

"Anh trai, anh đùa à?"

"Cậu thấy tôi giống nói đùa không?"

Dù thể trạng suy yếu nhưng khí thế của Ứng Long vẫn nguyên vẹn.

"Con gái anh? Hiến máu của tôi? Hai chúng còn chẳng cùng nhóm máu, chuyện này đâu thể nói làm là làm!"

"Bởi vì cậu có long nguyên."

Tôi không ngờ bí mật này cũng bị người khác biết.

"Long nguyên rất quý giá, hơn nữa tôi và anh không thân, không có lý do gì tôi phải giúp anh cả."

"Cậu giúp tôi, tôi cũng sẽ giúp cậu. Đồng tử của cậu là đồng tử đôi, nhưng đó không phải đồng tử đôi thật sự, mà là biểu hiện tà khí xâm nhập vào linh hồn. Ngoài ra, trên người cậu có ấn ký người Ách mệnh, việc này tôi có thể hóa giải giúp cậu. Vả lại, tôi biết rõ nguyên nhân cái chết của bố cậu. Tôi dùng ba điều này chỉ để đổi lấy một ân huệ, thế nào?"

Lời Ứng Long nói quả thật có sức hấp dẫn, tôi thừa nhận mình đã hơi lung lay.

Nhưng tôi vẫn không lập tức đồng ý. Gã này đột nhiên tới cửa khiến tôi cứ cảm giác có gì đó không ổn.

Ứng Long bất ngờ ném di động cho tôi: "Điện thoại không khóa, cậu mở album ảnh ra xem đi. Trong đó là hình chụp âm dương tiên thi, là tiên dân thượng cổ thật sự. Chỉ có đôi mắt của họ sở hữu đồng tử đôi. Nếu muốn hóa giải tà khí, chỉ cần lấy khí từ tiên xác của họ, tôi sẽ dạy cậu cách làm."

Tôi làm theo lời hắn, mở di động ra xem, quả nhiên thấy trong ảnh là hai thi thể nằm trong quan tài, dù họ mặc ngọc phiến, đeo mặt nạ, không thể phân biệt nam nữ, nhưng có hai tấm chụp cận mặt rõ nét, đôi mắt thi thể mở to trong như còn sống.

"Ảnh này do hai tên trộm mộ chụp. Sau khi rời khỏi lăng mộ ba ngày, họ chết bất đắc kỳ tử. Tôi đã khôi phục lại dữ liệu trong điện thoại của họ. Đây chỉ là manh mối nhỏ, tôi vẫn còn nhiều thông tin giá trị khác."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.