Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 162:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 162: Căn nguyên

Sử dụng kỳ môn để nghịch chuyển phải chịu phản phệ cực mạnh.

Từng ấy năm qua, đây là lần đầu tiên tôi lợi dụng kỳ môn để quay về trạng thái sơ khai.

Sau lần này vô tình chạm vào cấm kỵ, tôi đoán ông nội khi truyền dạy môn pháp cho tôi đã đặt một loại cấm chế nào đó, khiến tôi khi dùng kỳ môn nhìn lén quá khứ liền bị một sức mạnh vô hình cản lại.

Chính tại sự ngăn cản này, tôi mới không thể hoàn toàn quay về trạng thái sơ khai, nếu không, e rằng giờ tôi đã không thể tỉnh lại được nữa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Ứng Long, hỏi hắn: "Nếu đúng như lời anh nói, thì chuyện này sẽ dẫn đến điều gì?"

Ứng Long trả lời nghiêm túc: "Điều đó chứng tỏ trận chiến ở sơn trang Vân Mộng năm xưa có thể cất giấu một bí mật liên quan đến toàn bộ độc hành giả, thậm chí là sinh tử của cả huyền môn. Trăm quỷ tiễn tiên thai sẽ tạo nên sự chuyển hóa của thái cực về vô cực. Nói thẳng ra đây là năm đó tai họa Thanh Vân thập lục tử gây ra là do tranh đoạt căn nguyên này."

"Nhưng việc này liên quan gì đến tôi?"

"Tôi không rõ. Nhưng nếu kỳ môn của cậu có thể đưa cậu về bẩm sinh thì có lẽ cậu cũng có liên quan."

"Đừng có lôi mấy thứ căn nguyên ra dọa tôi. Tôi bây giờ bị người đời kinh bỉ, chẳng được chút lợi lộc nào, còn không có nhà để về, cảm giác cứ như phạm Thái Tuế vậy!"

Tôi từng tự tính cho mình có số làm thiên tài, không có số hưởng phú quý, nhưng chấp nhận yên ổn thì sẽ được an yên.

Kết quả giờ đây chẳng còn gì cả, ngay cả nhà cũng không còn.

Là một nhân sĩ chuyên nghiệp, tôi vô cùng nghi ngờ có phải ông nội nói sai giờ sinh cho tôi biết không.

Tôi hỏi Ứng Long: "Thế rốt cuộc trận chiến năm đó là vì lý do gì?"

Ứng Long lắc đầu: "Chỉ có Thanh Vân thập lục tử biết, vì loạn ở sơn trang Vân Mộng năm đó chỉ có họ mới đủ thực lực tiến vào. Mười sáu người này đều là cao nhân của các môn phái, có chính, có tà, có tán tu, cũng có ẩn sĩ. Năm ấy chỉ vì một độc hành giả gây loạn mà vô số thường dân bị liên lụy. Cũng từ đó, giới tu hành hoàn toàn thay đổi."

Một bên là chính, một bên là tà.

Dù là ai thì cũng hành động vì lợi ích cá nhân, nhưng ngoài mặt vẫn lấy danh nghĩa chính đạo để làm bình phong.

Thế mới nói thời nay người không ra người, đạo chẳng ra đạo, mà ma cũng chẳng ra ma.

Ứng Long nói tiếp: "Nếu cậu muốn làm rõ chuyện này thì chỉ có một nơi để đi.

"Đi đâu?"

"Thiên sư phủ trên Long Hổ Sơn, tìm đại thiên sư Trương Quảng Đào."

Thật ra tôi cũng từng nghĩ tới nơi đó, nhưng ông nội đã dặn nếu muốn đến Long Hổ Sơn thì phải kiếm đủ 60.000.000 tệ!

Nhưng hiện giờ, tiền trong túi tôi chỉ vừa đủ để sống qua ngày.

Mà lời tiên tri của ông nội chưa bao giờ là nói bậy.

Thực lực của ông mạnh hơn tôi rất nhiều lần, thậm chí tinh thông kỳ môn, thiên nhân và quỷ đạo. Nếu ông nội chịu tính toán, ông có thể đứng ngoài quy luật, nghịch chuyển thời gian, suy đoán chính xác mọi sự việc trong phạm vi giới hạn.

Thế nên, ông nội không thể nào gạt tôi.

Sau khi làm rõ được phần nào căn nguyên sự việc, Ứng Long đồng ý giúp tôi loại bỏ tà khí trong người. Thứ đó không phải đồng tử đôi thật sự, mà là một loại tà ma cắm sâu trong xương tủy, chỉ chờ lúc tôi suy yếu để đoạt quyền khống chế thân xác.

Ứng Long chuẩn bị kỹ càng rồi đưa tôi tới một vùng núi hoang vu.

Xung quanh hoang tàn, không có lấy một con chim bay qua.

Tôi vốn rành phong thủy, chỉ cần nhìn nơi đây mọc đầy cây ô đầu là biết đây là vùng đất âm hàn hiếm gặp.

Ô Đầu, hay còn gọi là phụ tử trong y học, là loại thuốc vừa có độc tính nhưng vừa có công dụng tăng dương khí mạnh, thường mọc ở nơi ẩm thấp, u tối không thấy mặt trời.

Chúng tôi đến một bãi đất trống, không khí trong núi dần lạnh đi, hơi lạnh như muốn xuyên thấu xương cốt.

Ứng Long chỉ lên trên, nói: "Nguyên Cát, nhìn xem chỗ đó có gì?"

Tôi ngẩng đầu nhìn theo, thì bất ngờ, tên khốn đó đánh vào gáy tôi một cái thật mạnh.

"Bịch", tôi bị đánh cho văng linh hồn ra ngoài.

Trong lòng chửi thề một vạn lần, sau này mà còn tin hắn nữa, tôi là thằng ngốc!

Ứng Long đứng cạnh linh hồn của tôi, xoay vai vận động: "Cậu đừng có vội mắng, giờ cậu có mắng tôi cũng không nghe đâu. Nếu tôi không ra tay bất ngờ thì sao hồn phách của cậu dễ thoát khỏi thân xác như vậy? Muốn trục xuất hoàn toàn tà khí trong người cậu chỉ có cách này thôi."

Tôi tức tối mắng: "Cơ thể người phàm như tôi đâu có như anh, đồ súc sinh!"

Ứng Long căn bản không nghe thấy, cho dù có, với cái tính âm hiểm của hắn, chỉ sợ cũng không quan tâm đến tôi.

Ánh mắt Ứng Long bắt đầu thay đổi. Hắn th* d*c, lỗ chân lông mở ra, sương mù bao quanh, rồi da hắn mọc vảy. Nhưng kỳ lạ là vảy đó nhanh chóng trở nên trong suốt, hoàn toàn khác với tôi khi biến thành tu xà.

Thân xác tôi lúc này vốn nên bị đá văng lại đứng im không nhúc nhích.

Ứng Long nói: "Đừng giả vờ nữa, tự ra đây hay để tôi đánh cho ra?"

"Ha ha ha..."

"Tôi" bật cười thành tiếng.

Ngay cả tôi cũng phải trợn tròn mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tiếng cười ngày càng điên dại. "Tôi" ngẩng đầu rú lên một tiếng sắc bén vang vọng khắp sơn cốc, khiến vô số rắn rết, côn trùng từ tứ phía kéo đến, quỳ rạp xung quanh như đang bái lạy vua của mình.

Ứng Long tuy là độc hành giả nhưng hắn có huyết mạch thuần dương mạnh mẽ.

Còn "tôi" lại âm độc, tàn nhẫn và hủy diệt.

Chưa đến một lúc, quần áo trên người "tôi" đã rách nát, tay trái, ngực, thậm chí là nửa thân trên dần biến thành màu trắng, đồng tử trong mắt giãn ra, che kín cả hốc mắt, một luồng tà khí tràn ngập tỏa ra mang theo sát khí bao trùm cả không gian.

"Tôi" cất giọng bén nhọn: "Đừng xen vào, tên này là thân xác của tôi!"

Ứng Long đáp dứt khoát: "Tôi không quan tâm ông là ai, càng không có hứng thú biết ông làm sao tiến vào cơ thể cậu ta."

Nghe Ứng Long nói, tôi kêu gào: Tôi để ý đó! Trời ạ, thứ này rốt cuộc từ đâu ra vậy? Là Tà Cốt đạo nhân? Hay người đeo mặt nạ? Hay là do tôi bị trúng tà hồi bé?

Người kia tiếp tục: "Tôi và cậu ta đã cộng sinh, cậu giết tôi, cậu ta cũng sẽ chết!"

Ứng Long vươn vai: "Phiền phức thật! Đã hứa với bà xã là không đánh nhau, ai ngờ ông không chịu nghe lời, thế thì để tôi dạy cho ông biết thế nào là sức mạnh thật sự!"

Ánh mắt Ứng Long dần trở nên nghiêm nghị. Hắn vừa dứt lời, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.