Chương 168: Tương Linh Mai Sơn
Ban đêm, Hoàng Thái Lang đi thu thập được một vài tin tức từ người có liên quan đến nhóm Tương Linh.
Tôi không hỏi Hoàng Thái Lang sau khi rời khỏi thôn có tiếp tục ra tay với những người khác hay không, dù sao đó cũng là việc riêng của người ta.
Hơn nữa sự linh nghiệm của miếu Hoàng Tiên vốn không phải chuyện ngày một ngày hai.
Hiện tại, cả nhà Hoàng Thái Lang gặp chuyện, dân làng không thể không biết.
Nghe nó kể, việc miếu Hoàng Tiên linh ứng là nhờ bà cố của nó. Bằng tài chữa bệnh cứu người, chỉ cần ai đến miếu cầu nguyện đều sẽ nhận được hồi đáp xứng đáng.
Qua nhiều thập kỷ, gia đình Hoàng Thái Lang luôn giúp đỡ người dân trong thôn, giải quyết hoạn nạn. Điều khiến nó đau lòng nhất chính là khi ngôi miếu bị phá, tất cả chồn vàng bị giết sạch nhưng không một ai trong thôn đứng ra giúp đỡ.
Chính vì vậy, Hoàng Thái Lang mới mất hết hy vọng và chán nản. Hơn nữa, động vật khác với con người.
Với chúng, ai giúp thì báo đáp, ai hại thì diệt trừ.
Chúng tôi rời khỏi thôn ngay trong đêm, đi suốt một đêm, chỉ thi thoảng ngồi tĩnh tọa một chút để hồi sức.
Hoàng Thái Lang có nhắc đến một nơi gọi là Lão Quái Sơn Trân. Chúng tôi tìm đến khu chợ đầu mối bán nông sản trên thị trấn.
Chợ sáng lúc 5:30 đã đông, đa phần là bán nấm. Lúc ấy trời còn sớm, cửa hàng chính vẫn chưa mở cửa.
Người đi lại trong chợ chen chúc, lối đi chưa đầy 5 mét, muốn dừng lại cũng bị đám đông đẩy đi.
Khó khăn lắm tôi mới tìm được một chỗ đứng. Quan sát cửa tiệm bán các món hoang dã trước mặt, tôi phát hiện ở đây có rải Tô Hợp Hương.
Loại hương này ngoài công dụng giúp tỉnh táo, còn có thể trừ tà, tránh xui xẻo, ngăn ngừa những thứ không sạch sẽ xâm nhập.
Trong y học cổ truyền và đạo gia đều có ghi chép rõ về những loại dược liệu có thể trừ tà, chúng thường dùng để xua đuổi tà ma, yêu quái hay quỷ thần nhập xác.
Hoàng Thái Lang nghiến răng nói: "Da của mẹ tôi ở đây. Là lỗi của họ, tôi phải báo thù!"
Dứt lời, nó định xông vào cửa tiệm, nhưng tôi vội giữ lại, ngăn không cho nó hành động bốc đồng.
"Đừng vội. Tương Linh có rất nhiều thủ đoạn, tất cả đều chuẩn bị cho cậu, chỉ chờ cậu sập bẫy, dù cậu có bản lĩnh thông thiên cũng không thoát được cái chết đâu!"
"Tôi phải trả thù! Tôi phải giết chúng để báo thù cho bố mẹ và cả gia tộc của tôi!" Hoàng Thái Lang kêu gào điên cuồng.
May mà tiếng ồn trong chợ che lấp giọng nó. Dù vậy, một bà cụ đi ngang qua vẫn nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Tôi lúng túng giải thích: "Xin lỗi, tôi đang nghe tiểu thuyết, nhập tâm quá nên hơi lớn tiếng."
"Đồ điên." Bà cụ lẩm bẩm rồi bỏ đi.
Tôi bất lực nhìn Hoàng Thái Lang: "Cậu nói nhỏ lại chút được không? Đây là nơi đông người, nếu cậu gây rắc rối thì tôi cũng bị liên lụy. Cậu không sợ thì thôi, nhưng ít nhất cũng phải nghĩ cho tôi chứ?"
Hoàng Thái Lang nghiêm túc đáp: "Người anh em, tôi nghe cậu. Chỉ cần có thể báo thù, cậu nói gì tôi cũng làm!"
Tôi làm thế cũng vì muốn tốt cho nó. Đám người Tương Linh toàn là thợ săn lão luyện, chuyên trị tinh quái núi rừng như Hoàng Thái Lang. Nếu nó liều lĩnh lao vào thì chẳng khác nào mang cả nhà đi đầu thai tập thể. Khi đó, da thịt nó sẽ bị lột ra để bán kiếm tiền, còn gặp kẻ độc ác hơn thì nói không chừng sẽ bị phong ấn cả hồn phách.
"Cậu nghe tôi là được. Ngoài cửa có đặt Tô Hợp Hương, hai bên thì có ấn ký hình hoa mai. Đám này tinh thông trận pháp Mai Sơn Ngũ Xương, chuyên dành cho những sinh linh vừa mới thành tiên như cậu."
Tôi quan sát kỹ bố cục, phát hiện hai bên có trận đạo Mai Sơn.
Nơi này bán da và lông động vật, nhưng đứng trước cửa không hề ngửi thấy mùi máu tanh.
Ngay cả khi không vào trong, tôi cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra. Đặc biệt là khi ở đây không có lấy một con ruồi, đúng là kỳ lạ.
Khi nhìn rõ trận hình mà tôi chỉ, Hoàng Thái Lang lập tức trở nên ngoan ngoãn, không dám làm càn như trước.
Với thực lực hiện tại, có lệ quỷ đi theo, còn có Thái Ất kim quang lục, lại am hiểu pháp mạch Hoàng Thường ngũ ngục, nhưng đối đầu với Tương Linh, tôi vẫn phải hết sức thận trọng. Họ không đấu tay đôi mà dùng trận pháp, một khi lọt vào sẽ bị bao vây bởi thiên quân vạn mã.
Thiên quân vạn mã của họ không phải vật tầm thường, mà là binh mã được triệu từ tổ sư, đủ sức làm rối loạn tinh thần của người sống.
Thấy trận pháp họ bố trí kín kẽ, tôi không vội. Tôi dắt Hoàng Thái Lang đến quán ăn gần đó, gọi một tô cháo lớn và sáu cái bánh bao.
Tới lúc tính tiền, bà chủ nhìn tôi như thể gặp quái vật. Bà còn có lòng tốt nhắc tôi đi khám sức khỏe, coi chừng kháng insulin hay bị tiểu đường gì đấy, chú còn trẻ mà ăn uống kiểu đó thì dễ suy sụp lắm.
Tôi chỉ biết cười trừ, ai mà nghĩ Hoàng Thái Lang lại có thể ăn sạch sáu cái bánh bao!
Vừa rời khỏi tiệm, Hoàng Thái Lang hỏi tôi: "Đối phương bố trí trận pháp, giờ chúng ta phải làm sao?"
"Người ta mở cửa làm ăn thì ta cứ đường hoàng vào thôi."
"Được, bất kể là ai, tôi cũng bắt hắn phải chết không tử tế!"
Hoàng Thái Lang căm hận tột độ, nhưng vì phải diễn kịch, tôi bảo nó phối hợp.
Khi nó còn đang nghi ngờ, tôi đã tới quầy hàng ven đường mua hai sợi dây thừng, rồi trói Hoàng Thái Lang lại thật chặt.
Nó hoảng hốt: "Cậu làm gì thế? Mau thả tôi ra! Chẳng phải chúng ta cùng nhau báo thù sao?"
Tôi nghiêm giọng nói: "Binh bất yếm trá. Cậu cứ phối hợp cho tốt đi, tôi bảo đảm cậu sẽ đạt được thứ mình muốn."
Hoàng Thái Lang rất tin tưởng tôi, dù gì việc nó thảo phong thành công cũng là nhờ tôi.
Tôi đứng gần đó, chờ Lão Quái Sơn Trân mở cửa. Hút ba bốn điếu thuốc, tôi cuối cùng cũng thấy một người đàn ông trung niên huýt sáo, ra mở cửa hàng.
Tôi vỗ nhẹ vào balo, bước đến: "Ông chủ, chỗ này có thu mua đặc sản vùng núi không?"
Người đàn ông trung niên quay đầu đánh giá tôi, cười tủm tỉm: "Chúng tôi làm ăn buôn bán, có hàng thì cứ vào đi!"
Tôi theo ông ta vào trong. Ngay cửa là hai bức tượng nhỏ bằng gỗ, một mặt khóc, một mặt giận dữ, nhưng ngay khi người đàn ông thắp hương và bày kẹo trước tượng, chúng là mỉm cười.
Cửa tiệm trông không có gì lạ, nhưng tôi để ý thấy bốn góc trần nhà có sát khí. Tôi đoán trận pháp chính là ở đó và cũng là nơi chứa xác và da của cả nhà Hoàng Thái Lang, hoặc phong ấn tà vật.
Người đàn ông trung niên cười nói: "Chàng trai, không có ai ở đây cả, lấy hàng ra cho tôi xem đi."
Tôi mở balo, lôi Hoàng Thái Lang ra. Sợ nó nói bậy, tôi còn dán miệng nó lại.
Người đàn ông thấy Hoàng Thái Lang ngạc nhiên: "Con vật này hung dữ quá, nó từng lấy mạng người, giữa chân mày còn có sát khí. Cậu bắt được nó về chắc là người đồng đạo đúng không?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]