Chương 188: Vùng đất địa ngục
Xung quanh tôi là mười pho tượng phật khổng lồ cao hơn mười mét, gương mặt trang nghiêm, ngồi ngay ngắn trên bảo tọa. Từ trên cao, ánh mắt họ lạnh lùng nhìn chằm chằm xuống tôi khiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé khó tả, một cảm giác sợ hãi dâng lên.
Bên cạnh mỗi pho tượng đều dựng một tấm bảng gỗ, lần lượt ghi Tần Quảng Vương, Sở Giang Vương, Tống Đế Vương, Ngũ Quan Vương, Diêm La Vương, Biện Thành Vương, Thái Sơn Vương, Bình Đẳng Vương, Đô Thị Vương và Luân Hồi Vương.
Thập Điện Diêm La ngồi yên tại đó, tôi nhìn bốn phía, chợt nhận ra pho tượng của Diêm La Vương có hơi khác thường, các đường nét không rõ ràng như những pho tượng khác, vì thế tôi bước đến.
Đứng trước pho tượng Diêm La Vương, tôi lại phát hiện thêm một chi tiết đặc biệt. Chín pho tượng còn lại đều khoác áo choàng, riêng tượng của Diêm La Vương thì lại thiếu mất một mảnh áo.
Thì ra da người Diêm La chính là phần pháp y bị lấy từ tượng Diêm La Vương này.
Nhưng nơi đây rốt cuộc có phải âm tào địa phủ trong truyền thuyết không?
Nếu không phải thì bây giờ tôi đang ở đâu?
Mang theo hàng loạt nghi vấn, tôi tiến thêm một bước đến gần pho tượng. So với các tượng thờ thần thông thường trông miếu, ánh mắt của Diêm La Vương có một thần thái khác biệt, đó là chúng sắc bén như đang trực tiếp nhìn thẳng vào tôi. Cảm giác này khiến tôi có cảm tưởng mình đang đứng trong một đại điện nào đó ở nhân gian, chứ không phải cõi u minh mơ hồ, hư ảo.
Chính lúc này, tôi tinh ý nhận ra trên trán của Diêm La Vương có khắc ký hiệu.
Phù văn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, hơi ấm tỏa ra mang lại cho tôi cảm giác quen thuộc khó giải thích.
Tôi không kìm được mà đưa tay chạm vào, ngay khoảnh khắc tiếp xúc, cơ thể tôi bỗng siết chặt như muốn bị nghiền nát, cơn đau lan tỏa toàn thân.
Giây sau, phù chú phát ra một lực hút muốn kéo linh hồn tôi ra khỏi thể xác.
Tôi cảm nhận rõ sinh lực trong cơ thể đang dần bị hút cạn.
Ngay thời điểm sinh tử này, sau gáy tôi truyền đến cảm giác ấm áp lạ thường, giọng của lão thiên sư vang lên: "Đừng hoảng, niệm theo ta. Thái thượng đài tinh ứng phó trường hợp khẩn cấp, xua đuổi tà ma trói buộc ma quỷ, bảo mệnh hộ thân, trí tuệ khai sáng, tâm thần an bình, ba hồn bất tử, bảy phách bất diệt."
Vừa tụng theo lời chú ấy, trong đầu tôi lập tức hiện ra hình ảnh Thái Cực đồ, toàn thân nhẹ bẫng, mất hết trọng lượng. Khi lấy lại ý thức, tôi thấy mình đã đứng trong phòng.
Lão thiên sư nói: "Khi nãy ta cảm giác cậu gặp nguy hiểm nên kéo cậu về. Giờ kể ta nghe xem cậu đã thấy gì."
Dưới ánh mắt của lão thiên sư, tôi không dám giấu giếm. Tôi kể lại tất cả những gì mình trải qua, từ lúc bước vào Diêm La Điện, nhìn thấy Thập Điện Diêm La.
Sau đó, tôi bày tỏ thắc mắc: "Tôi cảm thấy nơi đó rất thật, không giống địa phủ hư vô.
"Theo Tam giới cửu địa đồ (*), giới Diêm La chỉ là một dạng tồn tại trong ý niệm, khi con người ta tin vào nó, nó tồn tại, khi ý niệm biến mất, nó cũng biến mất. Nhưng thứ cậu nhìn thấy lại không giống vậy, thậm chí nó giống với thế giới vật chất.
(*) Tam giới cửu địa đồ: là một bức tranh cuộn khổ dọc, khắc họa Hư không, Phong luân, Thủy luân, Kim luân, Địa ngục, Cửu sơn bát hải, Tứ Đại châu, Nhật cung, Nguyệt cung, Viên sinh thụ, Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới, v.v.
"Càng nghĩ tôi càng cảm thấy nơi đó không phải gì cả, mà là một địa cung có thật ở nhân gian. Thập Điện Diêm La dường như đang trấn giữ một vật gì đó, mà da người Diêm La chính là lấy từ đó, thiên sư khí cũng được phong ấn ở đó."
"Ta biết rồi." Thái độ của lão thiên sư vô cùng bình tĩnh.
Tôi kinh ngạc, không rõ lời mình nói có đúng hay không: "Thế là xong rồi?"
"Cậu làm rất tốt. Da người Diêm La này là thật, cái chết của Khánh Đào cần họ chịu trách nhiệm."
Nói đến đây, giọng của lão thiên sư trở nên lạnh lẽo.
"Ông ấy bị người ta hại chết?"
"Những kẻ đó dám mơ tưởng đến bảo vật Long Hổ Sơn, thậm chí đánh vào cả Long Hổ Sơn, tất cả những điều này ta đều thấy hết, chỉ là không muốn ra tay. Tính ra đã mấy chục năm ta không động gân cốt rồi."
"Lão thiên sư à, vậy trận luận võ kia là có mục đích gì?"
"Câu cá thì sao có thể không có mồi?" Lão thiên sư gọi, "Lôi Minh, con vào đâu."
Trương Lôi Minh giữ cửa lập tức bước vào, chắp tay hành lễ: "Sư phụ."
"Đi thông báo với toàn bộ Long Hổ Sơn, lần này chúng ta không chỉ truyền thiên sư khí, mà cả Ngũ lôi pháp của Khánh Đào cũng truyền ra ngoài, thậm chí là cả Lôi lục."
Sắc mặt Trương Lôi Minh lập tức thay đổi: "Sư phụ, ngài không đùa đấy chứ? Đó là truyền thừa của sư thúc, nếu truyền cho kẻ xấu, danh tiếng của Long Hổ Sơn sẽ mất hết."
"Cứ làm theo lời ta."
Thấy lão thiên sư không muốn giải thích, Trương Lôi Minh chỉ biết thở dài, đi làm theo lệnh.
Sau khi Trương Lôi Minh rời đi, lão thiên sư cảm thán: "Năm xưa ông nội cậu và ta cùng nhập môn học đạo tại thiên sư phủ. Mấy ngày tới cậu cứ ở đây đi. Phòng bên trái từng là phòng của ông nội cậu."
Tôi không biết lão thiên sư đang có tâm sự gì, nhưng tôi chắc chắn da người Diêm La là thật.
Nơi tôi từng đến không phải Diêm La Điện, mà là địa cung. Năm xưa bố tôi để lại thiên sư khí ở địa cung chứ không phải phong ấn trong da người Diêm La.
Ông ấy đưa nó cho người Nhật chẳng lẽ cũng vì địa cung.
Có quá nhiều chuyện đã vượt ngoài dự đoán của tôi.
Cách tốt nhất bây giờ là phải gặp ông nội để hỏi cho rõ ràng.
Nhưng bây giờ xem ra, chính ông nội cũng khó tự bảo toàn.
Tôi đến căn phòng ông từng ở và tu hành. Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, không một hạt bụi. Trong phòng chỉ có một chiếc giường gỗ và bộ bàn ghế nhỏ. Trên bàn còn thờ bức họa Lôi Tổ, hương khói nghi ngút, rõ ràng vẫn có người tới cung phụng hằng ngày.
Căn phòng tuy cũ kỹ nhưng mang đậm dấu ấn thời gian.
Khoảnh khắc ấy, tôi như hiểu ra điều gì đang ẩn sau bóng lưng của lão thiên sư, đó là nỗi cô đơn tận sâu thẳm tâm hồn.
Tôi bắt đầu ngồi thiền, vận khí khai thông kinh mạch. Từng dòng khí lưu chuyển khiến tôi cảm nhận rõ tu vi đang dần tăng lên.
Nhưng chưa được bao lâu, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh quen thuộc vang lên ngoài cửa sổ: "Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc!"
Tôi giật mình.
Con vẹt Dạ Ma đang đậu ngay cửa sổ, vừa mổ lông vừa kêu.
Tôi khiếp sợ, bật thốt lên: "Dạ Ma, sao mày lại ở đây?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]