Chương 191: Long hổ đấu
Tôi thở hổn hển, trong lòng tuy vẫn có sự nghi ngờ nhưng dáng vẻ của kẻ thần bí kia thật sự khiến tôi cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ. Lần đầu tiên tôi học Thái Ất xa hỏa lục, hắn cũng từng xuất hiện, chẳng qua khi ấy tôi cứ tưởng hắn là hiện thân của Linh Quan.
Nhưng lần này, gặp lại hắn, tôi lại thấy bất an khó tả.
Chỉ vừa mới niệm chú, toàn bộ sức lực trong cơ thể tôi như bị rút cạn. Nếu chuyện này xảy ra lúc đang chiến đấu, e rằng đến việc chết thế nào tôi cũng chẳng hay biết.
Tôi nhẹ nhàng v**t v* Dạ Ma: "Ông bạn già, hai chúng ta ở bên nhau lâu rồi, từ nhỏ tao đã quen biết mày, dù ai có hại tao thì tao tin mày sẽ không hại tao."
Dạ Ma vẫn vỗ cánh liên tục khiến tôi có cảm giác nó chỉ là một con chim bình thường chẳng có tài cán gì.
Có điều nghĩ lại, trước đây nó từng liều mình ngăn chặn Hồng Long Vương để cứu tôi, thực lực không thể xem thường.
Khi đã gần hồi phục, tôi đứng dậy ra ngoài, phát hiện ngoài sân không có một ai. Bụng bắt đầu đói cồn cào, thế là tôi đi vòng quanh tìm chút gì để ăn nhưng chẳng có gì cả.
Thế là tôi mở cổng, vừa ra khỏi tứ hợp viện, bên ngoài vọng đến một tiếng "Ai da", một tiểu đạo đồng té ngã, vội đứng dậy, ngáp một cái: "Sư huynh tỉnh rồi à?"
"Lão thiên sư đâu?"
"Lúc anh ngủ, sư gia bảo tôi ở đây chờ anh để dẫn đường. Mọi người đều đã ra sau núi tham gia tranh đoạt thiên sư khí, trên núi chẳng còn ai."
Đúng lúc này, bụng tôi lại réo "lục cục".
Tiểu đạo sĩ nhìn tôi: "Sư huynh đói bụng hả?"
"Có một chút."
"Sư gia có dặn anh bế quan lâu, tỉnh lại chắc chắn sẽ rất đói."
"Thế có gì ăn không?" Tôi ôm bụng, hỏi.
Ai ngờ tiểu đạo sĩ lắc đầu: "Không có."
"Không có cậu còn nói làm gì!"
Thế này không phải là đùa tôi à? Sau khi đọc câu chú kia xong, cơ thể tôi như bị hút cạn, khí huyết không đủ, người thì đói đến mức choáng váng, chỉ cần đi một bước thôi cũng cảm thấy chao đảo, có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Tiểu đạo sĩ lục lọi trên người một lúc, rồi lấy ra một viên thuốc, đưa cho tôi: "Đây là Tích Cốc Đan làm từ mật ong và một vài loại thảo dược, anh..."
Tôi chụp lấy, không đợi cậu ta nói hết đã nuốt ngay vào bụng.
Đói quá!
Trong đầu tôi giờ toàn xiên thịt dê nướng và cơm trắng nóng hổi, nếu có thể ăn một miếng thì đúng là đã biết bao.
Kết quả Tích Cốc Đan vào bụng chưa đến nửa phút, bụng tôi bắt đầu chướng lên, rồi lan đến dạ dạy, ngực, mặt, đâu đâu cũng trướng, cực kỳ khó chịu.
Tiểu đạo sĩ nói: "Sư huynh, anh hấp tấp quá rồi, tôi còn chưa nói hết mà! Viên này là Tích Cốc Đan, sư phụ bảo anh ăn viên lương thực này trước."
"Sao cậu không nói sớm?"
"Anh đâu có hỏi tôi!"
"Thế cậu giới thiệu Tích Cốc Đan làm cái quái gì?"
Tôi cảm thấy cơ thể như bị căng phòng, vô duyên vô cớ mập ra hơn chục cân.
Tiểu đạo sĩ đành chịu: "Sư huynh gấp quá thôi, nhưng không sao, Tích Cốc Đan chỉ cần từ từ tiêu hóa là sẽ ổn."
Bây giờ, đến cả lưỡi tôi cũng trướng, nói chuyện phải tốn sức.
Tiểu đạo sĩ lại nói: "Đúng rồi sư huynh, sư phụ dặn nếu anh tỉnh lại không có việc gì làm thì có thể ra sau núi xem tranh đấu, đợi mọi chuyện xong thì có thể xuống núi."
Tôi cũng muốn đi xem lắm, nhưng cơ thể này thật sự rất khó chịu.
Dù sao đã bế quan vài ngày, tôi cũng nên đi gặp Triệu Tứ và A Nam, nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải có người nhặt xác cho tôi chứ. Hơn nữa lần này đến Long Hổ Sơn là có mục đích, tôi không đi không được.
Vì vậy, tôi kéo lê thân hình mỏi mệt này đi theo tiểu đạo sĩ đến Diễn Võ Đường sau núi.
Đường đi vốn chỉ mất khoảng ba mươi phút, nhưng vì người ta sưng phồng, chúng tôi lê lết gần một giờ mới tới nơi.
Sau núi là một bãi đất trống, ba phía là núi cao bao quanh tạo thành một lòng chảo, chính giữa có xây một bể nước, nền võ đài làm từ đá xanh, vẽ Thái Cực đồ. Đáng chú ý là phần màu đen trong Thái Cực đồ có vẻ đậm hơn màu trắng.
Khu đất này thoạt nhìn giống như phần đuôi của một con rồng, hai bên vách đá lởm chởm như móng vuốt rồng, trông cực kỳ đặc biệt. Khi tôi tới nơi, các trận đấu đã bắt đầu.
Rất nhiều người tụ tập quanh võ đài. Chúng tôi vừa đến nơi, tiểu đạo sĩ liền rời đi.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, phát hiện Triệu Tứ đang ở một góc, vội lết đến gần.
Triệu Tứ hoàn toàn không nhận ra tôi, cứ chăm chú nhìn người đang đánh trên võ đài.
Tôi lên tiếng: "Anh Tứ, sao rồi?"
"Hả? Cậu là ai vậy?"
"Tôi, Nguyên Cát đây."
"Cái gì? Nguyên Cát? Cậu ăn cái quái gì mà mặt sưng phù, cổ thì to vậy, tôi suýt không nhận ra luôn!"
Dạ Tam Thập nhìn tôi từ đầu đến chân, gật gù: "Long Hổ Sơn đâu đâu cũng là bảo vật, chắc cậu được chăm sóc đặc biệt đúng không? Thế mà không dẫn anh Tứ và tụi tôi theo, đúng là quá thiếu nghĩa khí, trừ lương!"
Triệu Tứ gõ đầu Dạ Tam Thập: "Nhóc con, tôi với bố cậu cùng thế hệ, phải gọi tôi là chú Tứ!"
Dạ Tam Thập ôm đầu, không phục: "Hắn gọi là anh Tứ, nếu tôi gọi chú Tứ thì chẳng phải nhỏ hơn một bậc sao? Không được!"
Triệu Tứ lại giơ nắm đấm khiến Dạ Tam Thập sợ đến mức nấp sau lưng A Nam.
Triệu Tứ hỏi tiếp: "Cậu trúng độc hả?"
"Không phải, bất cẩn nuốt Tích Cốc Đan. Đừng lo cho tôi, bên này có gì hay không?"
"Đang đánh nhau. Trên đài là Hải Long của Võ Đang, đối thủ là Thôi Bất Nhị của phái Ngộ Tiên. Hai người đều là cao thủ, đánh nhau gần nửa tiếng rồi vẫn chưa phân thắng bại."
Nghe vậy, tôi cũng tò mò xem.
Cả hai đều mặc đạo bào. Hải Long gầy nhưng khí chất dũng mãnh, rõ ràng là người luyện cả nội lẫn ngoại công. Thôi Bất Nhị thì trái ngược hẳn, người mập mạp trông như chưa từng rèn luyện gì, nhưng mỗi lần ra đòn đều cực kỳ chuẩn xác, cơ thể linh hoạt, khó mà bị đánh trúng.
Hai người đánh nhau mãi mà chẳng ai làm gì được ai.
Triệu Tứ nói: "Hải Long giỏi Long Hoa Thái Cực Quyền, nội công đã luyện đến vào gân cốt, khí tản ra giống như bản năng của động vật, chỉ cần Thôi Bất Nhị tới gần là sẽ bị phát hiện ngay. Ngoài ra khi nội khí chưa tan thì Thôi Bất Nhị sẽ không gây thương tích nổi."
"Cái tên mập kia cũng rất linh hoạt."
Tôi vừa dứt lời, Thôi Bất Nhị như một tàn ảnh lướt qua khiến Hải Long đấm trượt.
A Nam nói: "Ngộ Tiên Quyết mở bảy giác quan, có thể đoán đòn đánh trước khi đối phương ra tay."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]