Chương 193: Quan Tiểu Nhu
Tay chân Ngô Đại Cương múa loạn xạ, miệng thì liên tục kêu gào khiến Quan Tiểu Nhu đứng cạnh chẳng dám lên tiếng, chỉ lúng túng níu vạt áo hắn lại, như một cô vợ nhỏ bị chồng làm cho xấu hổ đến muốn khóc.
"Người không phận sự không được lên sân khấu, xuống hết cho tôi!"
Hai người mặc đạo bào bước lên.
Ngô Đại Cương vội khom người, lễ phép nói: "Đạo trưởng đừng vội, cho tôi thêm nửa phút nữa, tôi phải dặn dò cô ấy."
"Dặn dò cái gì mà dặn! Xuống ngay!"
Hai người đẩy Ngô Đại Cương xuống võ đài, Quan Tiểu Nhu còn tốt bụng xin họ nhẹ tay, đừng làm hắn đau. Đôi mắt nhu tình như nước của cô gái này khiến bao đàn ông bên dưới nhìn mà tim đập chân run, ai ai cũng mắng Ngô Đại Cương.
Quan Tiểu Nhu thật sự rất xinh đẹp, có thể nói là hiếm có trong giới tu đạo. Dáng người cô ấy mềm mại uyển chuyển, có nét quyến rũ nhưng không lẳng lơ. Đứng cạnh Ngô Đại Cương, cô ấy khiến gã chẳng khác gì một tên đàn ông dưới quê mới giàu lên.
Bị đẩy xuống khỏi võ đài, Ngô Đại Cương vẫn hét lớn: "Tiểu Nhu, kẻ yếu không xứng làm bạn gái anh! Đánh thắng đi, anh sẽ cưới em!"
Ánh mắt Quan Tiểu Nhu vốn đang ngượng ngùng bỗng trở nên sắc bén như dao.
Ngay cả tôi cũng phải nghĩ: Yêu đương mù quáng đúng là không phân biệt ai!
Trong lúc đám đông còn xôn xao, Ngô Đại Cương vừa bị đẩy xuống võ đài đứng ngay cạnh tôi, thân thiết bắt chuyện: "Người anh em, trùng hợp ghê, cậu cũng đến thi đấu hả? À phải, tiên gia của cậu đâu rồi, cho tôi xem nó đi!"
Tôi nói Hoàng Thái Lang đi dạo đâu đó rồi, nhưng thật ra Long Hổ Sơn đang xảy ra chuyện lớn, cộng thêm việc tôi đến phủ của lão thiên sư tu hành, Hoàng Thái Lang nào dám đi đâu?
Ngô Đại Cương lại trả giá cao để mua Hoàng Thái Lang. Tôi nói phải tôn trọng ý kiến của nó, nhưng hắn không hề nản, còn tin chắc lòng thành của mình sẽ cảm hóa được Hoàng Thái Lang.
Thật chẳng biết Hoàng Thái Lang có ưu điểm gì mà khiến Ngô Đại Cương như ông chú mê gái gặp mỹ nhân, không sao từ bỏ được.
Hai chúng tôi còn đang nói chuyện thì trận đấu đã bắt đầu.
Tư Đồ Không của Thượng Thanh Mao Sơn là người tinh thông phù chú, chỉ mới giao đấu một chiêu, linh phù đã như tiên nữ tung hoa bay đầy trời, phủ kín cả võ đài.
Triệu Tứ nhíu mày: "Cô gái kia nguy rồi. Đệ tử của Thượng Thanh Mao Sơn và người của Vân Quang Động hay đánh nhau. Tư Đồ Không nổi tiếng ra tay tàn động, vừa lên võ đài đã dùng Ngọc Tiên Phù, tổng cộng có 108 lá, đủ cả thiên cương địa sát, hắn định phá luôn linh khí hộ thân của cô gái kia."
Chỉ qua vài ngày tiếp xúc, tôi đã nhận ra trong giới huyền môn, đấu đá nội bộ vô cùng khốc liệt, ai cũng có mưu đồ riêng. Sức cám dỗ của thiên sư khí ở Long Hổ Môn quá lớn, huống chi còn có pháp lôi chính thống, chỉ e toàn bộ giới huyền môn chẳng có mấy ai cưỡng lại được sự cám dỗ này.
Ngô Đại Cương thản nhiên nói: "Tôi không quan tâm, kẻ yếu không xứng làm phụ nữ của tôi."
Dạ Tam Thập phục sát đất: "Ông anh đúng là có suy nghĩ lạ thật đấy!"
Ngay cả tôi cũng phải giơ ngón cái, Ngô Đại Cương chắc chắn là người đàn ông thẳng tính mặt dày nhất mà tôi từng gặp.
Trên võ đài, cuộc chiến diễn ra căng thẳng.
Vẽ bùa chú đạo môn đòi hỏi người vẽ phải có chút thần quang của tổ khiếu bẩm sinh, người thường không luyện nội công, tổ khiếu bị phủi bụi, có vẽ ra bùa thì cũng chẳng linh nghiệm.
Thần quang đặt bút, nội công luyện khí, lúc thành bùa chú, quỷ thần cũng phải tránh xa.
Thiên cương địa sát đã có chuẩn bị, Quan Tiểu Nhu còn chưa kịp có phản ứng thì đã bị một luồng khí bao vây.
Quan Tiểu Nhu lập tức bấm tay niệm chú, mắt đổi sang màu nâu, dậm một chân xuống đất, cơ thể liền như hóa thành vũ nữ trong quán bar, mặt đỏ bừng, thất khiếu bốc khói, đuôi mắt hẹp lại, lông mày dựng lên, hai mắt ánh lên vẻ hồ ly, vòng eo thon thả cũng uốn lượn theo gió, mùi thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi.
Trong lúc phù chú ép xuống, xung quanh Quan Tiểu Nhu liền hiện ra một lớp sương mỏng.
Bùm.
Một tiếng nổ lớn vang lên, làn sương quanh Quan Tiểu Nhu bỗng hóa thành một con hồ ly trắng, khi bóng hồ ly tan đi, Quan Tiểu Nhu vẫn bình yên vô sự đứng giữa sàn đấu.
Tư Đồ Không ngỡ ngàng thốt lên: "Không thể nào! Cô là động vật tu tiên, tôi là pháp mạch thuần dương, sao cô có thể không sao?"
Quan Tiểu Nhu nghiêm túc trả lời: "Sư phụ bảo anh không phải đồng nam nên pháp mạch không thuần dương, nếu anh là đồng nam thì tôi toi rồi."
Nói tới đây, giọng của Quan Tiểu Nhu thay đổi như có ai đang nói chuyện thay.
"Tiểu đạo sĩ ra tay độc ác thật đấy, vừa lên võ đài đã muốn lấy mạng ta, may mà có tổ sư phù hộ, nếu không ta đã trúng chiêu rồi. Nếu cậu đã tàn nhẫn thì đừng trách bà già này tàn nhẫn."
Mới qua một chiêu, Tư Đồ Không đã không còn bình tĩnh nữa.
Quan Tiểu Nhu bất ngờ tấn công, thân pháp của cô ấy nhanh tới mức không ai nhìn rõ. Chỉ sau vài chiêu, Quan Tiểu Nhu đã chiếm lợi thế.
Tôi nhìn sang Ngô Đại cương, ánh mắt hắn không hề có chút d*c v*ng mà chỉ có khao khát sức mạnh. Mỗi lần Quan Tiểu Nhu thắng thế, hắn đều hò hét cổ vũ.
Dạ Tam Thập lắc đầu: "Cái gu mê phụ nữ khàn giọng thế này tôi thật không hiểu nổi!"
"Tư Đồ Không thua rồi." A Nam đột nhiên nói.
Tất cả chúng tôi lại nhìn lên võ đài.
"Lão Tứ, nhớ kỹ cô gái tên Quan Tiểu Nhu này, trên người cô ta có hai đoạn tà cốt, một ở xương đòn bên trái, một ở xương cụt."
Ngô Đại Cương tò mò hỏi: "Tà cốt là gì vậy?"
A Nam không trả lời, Hải Long chen vào: "Sư phụ tôi nói tà cốt thật ra là tiên cốt, người mang tiên cốt mới có thể tu luyện ngang hàng với địa tiên, dùng thân thể trần tục mà không tiêu hao tinh khí, thậm chí có thể song tu với địa tiên, hoàn toàn làm chủ cảnh giới của địa tiên. Có hai khúc tà cốt là có thể nắm giữ sức mạnh của hai địa tiên?"
"Thế ba khúc có phải nắm giữ tu vi của ba người không?" Tôi hỏi.
Hải Long trả lời: "Ba khúc thì sẽ bị đoạt khiếu mà chết. Vì trong thiên địa nhân, thiếu một thứ là mất cân bằng. Khúc đầu tiên là thiên cốt, khúc thứ hai là địa cốt, khúc cuối cùng là nhân cốt nằm ở đốt sống cổ, nối liền trời đất. Có được hai khúc tà cốt thì chắc chắn sẽ có một át chủ bài không ai biết được."
Nghe vậy, Ngô Đại Cương lập tức kéo tay Hải Long: "Ý cậu là vợ tôi ngầu lắm đúng không?"
"Đúng là ngầu, còn cậu thì..." Hải Long nhìn hắn ta từ đầu đến chân, ánh mắt hoài nghi.
Ngô Đại Cương thì quá bình thường, ngoài có chút tiền thì không có gì nổi bật. Nếu Quan Tiểu Nhu thật sự dùng thuật khống chế hắn ta thì đáng lý Ngô Đại Cương sớm đã trở thành con rối, bảo gì làm nấy.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
Ngay cả tôi cũng bắt đầu nghi ngờ, không biết Ngô Đại Cương có đang che giấu sức mạnh nào đó không.
Trong khi chúng tôi còn đang suy đoán, bỗng có một tiếng hét. Tư Đồ Không bị bóng con hồ ly cắn trúng đầu, Quan Tiểu Nhu thừa cơ đánh thẳng vào đan điền hắn ta.
Ra tay tàn nhẫn, không chút lưu tình.
Ngay cả nhân viên xung quanh cũng không trở tay kịp.
Người của phái Mao Sơn thấy thế giận dữ hét lên: "Yêu nghiệt đáng chết, thi đấu mà dám giết người, hôm nay bọn ta nhất định phải trảm yêu trừ ma!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]