"Chạy gì cơ?"
A Nam mặc kệ tôi, chỉ lo kiểm tra lòng bàn tay, lẩm bẩm: "Sát khí nặng thật."
A Nam vừa dứt lời, tôi lập tức cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Ánh mắt kỳ lạ của A Nam khi nhìn tôi khiến tôi có dự cảm chẳng lành.
Khi tôi từ từ xoay người theo ánh mắt của cô ta thì bỗng phát hiện trên trần nhà phía sau có một con rết khổng lồ treo lủng lẳng.
Con rết dài đến cả mét, đầu đỏ rực lộ ra răng nanh sắc nhọn, có thể lúc lắc trên trần nhà khiến tôi sởn hết gai ốc.
Cái quái gì thế này?
A Nam nói: "Bảo sao trong nhà lại đầy tà khí thế, hóa ra là Thiết Đầu Ngô Công."
Tôi không dám manh động, di chuyển từng bước thật chậm, nói với con rết kia: "Hai chúng ta không thù không oán, việc tu hành của mày không phải do tao phá, ai chọc mày, mày tìm người đó báo thù đi!"
Con rết bắt đầu tỏa ra huyết khí, ngưng tụ thành hình mặt người.
Khuôn mặt dữ tợn kia rõ ràng là hồn phách của ai đó.
Trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ, con rết này đã tu ra định phong châu rồi, thứ đó là bảo bối đấy!
Xét về phong thủy toàn khu phố, nơi này gần khu mua sắm K, mà cửa hàng của chúng tôi lại ở tận cuối con phố, là đường cụt, âm khí cực nặng.
Thêm vào đó, đằng trước có những tòa nhà cao tầng chặn dòng chảy của khí, khiến khí bị cuộn lại quay ngược về cửa hàng, hình thành xoáy phong thủy, làm âm khí càng nặng hơn. Thế nên mới mở cửa chúng tôi đã ngửi thấy mùi chua thối nồng nặc.
Trong phong thủy, dương chủ về sinh trưởng, âm chủ về tử vong và sát phạt.
Bất kỳ khí nào cũng phải trải qua các giai đoạn suy yếu, bệnh tật và tử vong. Khi ở giai đoạn suy, trường khí yếu; khi bệnh, trong không khí có mùi khó ngửi; đến lúc tử, vạn vật đều chết, không còn sinh cơ.
Con rết kia chiếm cứ nơi này, tu luyện dựa vào phong thủy, ẩn thân sau bức tranh hình người.
Nếu là tôi, trong môi trường dày đặc âm khí như vậy, chắc chắn sẽ không thể nhanh chóng phát hiện vị trí của con rết.
Khả năng cảm nhận khí của A Nam đúng là đáng nể.
Chỉ riêng điều này thôi cũng khiến tôi nhìn cô gái bí ẩn này bằng con mắt khác.
Tôi bước nhẹ ba bước, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với A Nam, tôi đột nhiên ngã xuống, sau đó lăn tròn dưới mặt đất.
Con rắn dài nửa mét há cái miệng độc như kìm sát, hàm răng phát ra ánh sáng màu lục rồi lao thẳng về phía tôi.
Nếu thật sự bị cắn thì tôi không biết mình có sống nổi không.
Vào thời điểm quan trọng, A Nam ra tay.
Tốc độ ra chiêu của cô ta nhanh đến mức tôi không kịp nhìn rõ, vừa thấy một ti sắc lạnh lướt qua, con rết hung ác kia lập tức bị chém lại hai, xác rơi xuống đất, phần đầu rết vẫn còn giãy giụa bò về phía tôi.
Con rết trăm chân chết rồi vẫn còn co giật, huống chi là con rết độc này.
Tôi vội lùi lại mấy bước, thấy vũng máu dưới đất chỉ trong chớp mắt đã hóa thành sương mù.
Một số người chưa từng thấy phương pháp cất giấu bảo vật thường hay nói bừa rằng sau khi giết rết sẽ lấy được định phong châu trong cơ thể của nó.
Thật ra toàn là vớ vẩn.
Rết di chuyển nhanh, trong Đông y cho rằng phong thuộc tính di chuyển linh hoạt, mà rết thì lại tương ứng với đặc tính đó, cộng thêm độc tính mạnh nên có thể làm mở các khớp xương trong thời gian ngắn.
Định phong châu thực chất là tạp chất trong máu rết, côn trùng thì đâu nhiều máu, chỉ có con đạt đến trình độ cao mới có chút máu, hơn nữa một khi tiếp xúc với không khí sẽ bốc hơi rất nhanh.
Máu bốc hơi tạo ra luồng "bảo khí", rồi đọng lại dưới đất, kết thành một viên định phong châu nhỏ bằng ngón tay út.
Tôi lập tức nằm rạp xuống đất tìm kiếm, trước khi máu rết khô hoàn toàn, tôi cuối cùng cũng phát hiện được một viên. Không nghĩ ngợi nhiều, tôi lập tức nhặt lên rồi lục trong túi, tìm được một hộp gỗ nhỏ để cất giữ.
Tôi vội nói: "A Nam, cô cứ làm việc của mình đi, tôi phải ra ngoài tìm hộp ngọc đựng viên định phong châu này đã, nếu trễ sẽ không kịp mất."
Định phong châu có giá trị cực cao, nó có thể giúp chữa bại liệt, giúp tu sĩ trừ tà luyện tâm.
Tôi lớn lên trong tiệm cầm đồ, khả năng nhận biết bảo vật đâu phải người thường có thể sánh bằng.
Tay cầm hộp gỗ, tôi vội rời khỏi cửa hàng. Vì không quen đường, tôi hỏi thăm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được tới phố đồ cổ. Lúc này đã sắp đến giờ đóng cửa, trên đường chỉ có lác đác vài người, khó mà tìm được những sạp đông đúc.
Tôi không khỏi lo lắng, nếu không tìm được hộp ngọc trong vòng 8 tiếng thì định phong châu sẽ mất tác dụng, cứ chậm một chút là hiệu quả lại giảm đi, giá trị cũng hao hụt.
Hết cách, tôi đi thẳng vào cửa hàng đầu tiên của phố đồ cổ, hỏi luôn: "Có hộp ngọc không?"
Chủ tiệm đưa cho mấy cái, toàn là hàng giả hoặc ngọc không tinh khiết.
Tôi từ chối rồi đi tiếp, hỏi cả chục tiệm vẫn không có món nào vừa ý.
Khi tôi gần như tuyệt vọng, thầm than mọi thứ là ý trời thì bất ngờ có một ông lão hơn 80 tuổi bên đường, chậm rãi thu dọn sạp hàng, giữa đống đồ của ông ấy có một bình ngọc lọt vào mắt tôi.
Để đựng định phong châu thì nhất định phải dùng noãn ngọc để dưỡng.
Ngọc có tính hàn, nhưng noãn ngọc vừa hàn vừa ấm, sờ vào lúc đầu thấy lạnh, nhưng chỉ vài giây sau sẽ thấy ấm lên.
Do chất liệu không quá quý nên giá cũng không cao.
Tôi vội chạy đến, cầm bình ngọc lên, hỏi: "Ông ơi, cái này bao nhiêu tiền ạ?"
Ông cụ liếc nhìn tôi, thản nhiên hỏi lại: "Chàng trai trẻ, tà khí trên người cậu nặng quá, muốn cái bình này là để đựng định phong châu đúng không?"
Tôi sững người, không ngờ cụ lại là cao nhân.
Tôi quan sát đối phương, ông ấy mặc bộ trường bào màu trắng, tay trái cầm vòng gỗ, tay phải là cây quạt đã gấp lại. Mặt ông cụ hơi đỏ nhưng ánh mắt rất có thần, tinh lực dồi dào.
Tôi chắp tay: "Ông đúng là có con mắt tinh tường. Theo quy tắc trong nghề, ông cứ ra giá hợp lý, cháu sẽ không mặc cả."
Ông cụ cười nói: "Chàng trai trẻ, đừng căng thẳng. Tôi đang thu dọn sạp nên chắc cậu chưa kịp xem tấm biển bên trên, nhìn thử đi. Nếu cậu đạt được yêu cầu của tôi, thì mấy món đồ cổ này, cậu có thể tùy ý chọn một cái."
Nói xong, ông lão mở lại quầy đồ đã thu dọn được một nửa. Trên đó có tấm biển viết: Ngàn lượng vàng không bán bảo vật, nơi đầu phố kết thiện duyên.
Tôi cười khổ: "Ông đừng trêu cháu nữa. Nếu thật sự là 'kết thiện duyên nơi đầu phố' thì mấy món bảo bối chắc chẳng còn sót lại cái nào đâu."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]