Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 210: Đấu pháp




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Nhìn cách ăn mặc của đối phương, tôi nửa cười nửa không tiến lại gần, đứng trước mặt cô ta, nói:

"Xin lỗi, cửa tiệm chúng tôi đóng cửa rồi."

"Cậu là chủ tiệm à?" Cô gái nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc.

Ánh mắt nghi ngờ kiểu này từ nhỏ đến lớn tôi đã chứng kiến quá nhiều, vì thế tôi nói thẳng: "Đừng giả vờ nữa, nếu đến để lấy lại khúc xương âm thì cứ nói thẳng đi."

"Quả nhiên không phải người bình thường, tôi che chắn kỹ như vậy mà vẫn bị cậu nhìn thấu."

Người này chắc có vấn đề thần kinh rồi, tiệm tôi giờ chỉ có ba món đồ, lại vừa mới lau dọn sạch sẽ, thậm chí bảng hiệu còn chưa treo lên. Nếu không tới tìm đồ thì không lẽ tới mua chắc?

Đối phương thở dài: "Ông chủ, khúc xương âm đó là tôi bỏ ra số tiền lớn mới có được, có thể trả lại cho tôi không?"

Tôi chẳng khách sáo, nói thẳng: "Gì mà của cô? Trên đó có khắc tên cô hả? Cô gọi nó, nó có trả lời cô không? Nếu nghĩ tôi thu đồ bẩn thì có thể báo cảnh sát. Tôi nói cho cô biết, thứ này là tôi bỏ tiền ra mua, muốn lấy lại thì phải bỏ tiền chuộc."

"Cậu... Sao cậu vô lý vậy hả! Không phải đồ của tôi thì sao tôi biết nó ở đây?"

Giọng cô ta hơi trung tính, tôi nghe ra có gì đó không ổn.

Tôi quan sát cô ta, thân hình khá nhỏ nhắn, cao chưa đến 1m70, tay chân thon gầy, nhưng cơ ngực lại phát triển. Tôi sững người, hỏi: "Cô là nữ hả?"

"Hỏi tôi là nam hay nữ làm gì? Khúc xương âm đó là của tôi, trả đây!"

"Đừng nói cô là phụ nữ, dù là gì tôi cũng không trả, đã vào tay tôi rồi thì là của tôi!"

Đùa à, tôi là thương nhân đấy!

"Đồ vô liêm sỉ!"

"Giá ghi rõ ràng, mọi thứ minh bạch, muốn chuộc thì đưa 20.000 tệ, tôi bán cho cô."

"Đồ khốn! Có tin tôi cho anh biết tay không?"

"Không có tiền thì mời đi cho!" Tôi phẩy tay.

Kiểu người bịt mặt không dám lộ diện kiểu này chỉ có thể là do có tật giật mình, hoặc không có mặt mũi gặp ai, tất nhiên cũng có thể là vì sợ nắng, nhưng giờ là ban đêm mà.

Thấy tôi đuổi khách, cô ta hâm hực đe dọa mấy câu rồi xoay người bỏ đi.

20.000 tệ cũng không bỏ ra nổi thì chắc cũng không có bản lĩnh gì.

Nhìn bóng lưng của cô ta, Tiểu Nha nói: "Trên người chị kia cũng có mùi đó, rất khó ngửi."

"Tối nay phải cẩn thận, những kẻ tu luyện tà pháp thường rất âm hiểm, cô ta chắc chắn sẽ quay lại gây chuyện.

"Thì gây chuyện với anh chứ ai!"

"Bây giờ chúng ta là người một nhà, anh mà gặp chuyện gì thì em cũng gặp phiền phức đấy. Tối nay đừng đi đâu cả, ở lại đây chờ cô ta. Cô ta mà dám đến, anh nhất định sẽ cho cô ta một bài học!"

Tiểu Nha thở dài, lại than ở với tôi chẳng bao giờ được yên.

Sau đó cô bé về phòng. Tuy phòng không lớn nhưng Tiểu Nha không phải đứa bé kén chọn, sau khi trải qua bao nhiêu chuyện, cô bé cũng trưởng thành hơn bạn bè cùng tuổi nhiều.

Tôi ngồi ngoài phòng khách chơi với Dạ Ma một lúc, thấy nó không để ý đến tôi, tôi trêu mãi còn định cắn tôi lại.

Tôi bèn nhắm mắt thiền. Đến nửa đêm, có tiếng "sột soạt" từ cửa cuốn.

Cùng lúc ấy, trong nhà nổi đột nhiên nổi gió lên, từ khe cửa có đống hạt đậu vàng lăn vào.

Hạt đậu cứ thế lăn đến gần tủ trưng bày, tôi thản nhiên thắp nên để quan sát thì thấy những hạt đậu đó từ từ biến thành bọ cánh cứng.

Những con bọ cánh cứng ấy lao thẳng về phía xương âm.

Tôi khẽ cười, đập mạnh lên bàn, lòng bàn tay lập tức tỏa ra khí thuần dương.

Tất cả bọ cánh cứng bị dương khí lướt qua đều hoảng loạn bỏ chạy, sau đó biến trở về thành hạt đậu.

Không ngờ cô ta biết dùng vu cổ thuật rắc đậu hóa binh.

Người phụ nữ kia đang đứng bên ngoài tiệm, thấy chiêu đầu không hiệu quả, liền đổi sang chiêu thứ hai.

Vốn cách cánh cửa sắt, bỗng dưng có năm gã đàn ông ăn mặc rách rưới đi xuyên vào. Năm người này vừa xuất hiện, lập tức có mùi tanh tưởi xộc lên khiến Trần Tiểu Nha đang ngủ say cũng bị đánh thức.

Cô bé dụi mắt đi ra, nói: "Anh ơi, mau kiểm tra xem có phải cống nghẹt không, sao mùi kinh thế?"

Nhưng vừa ngẩng đầu, thấy ngũ quỷ đứng ngay trước mặt, sắc mặt cô bé lập tức thay đổi.

"Về phòng ngủ đi, lát nữa sẽ hết mùi thôi!"

Tiểu Nha kêu lên: "Phiền quá đi mất, đêm hôm rồi còn không yên!"

Khi cửa phòng Tiểu Nha đóng lại, ngũ quỷ đã vây lấy tôi. Một con trong số đó là hồn ma mũi to, lúc lên tiếng giọng lại là nữ: "Tôi không muốn lấy mạng cậu, chỉ cần cậu trả lại xương âm."

"Chỉ có ngũ quỷ mà đòi lấy mạng tôi, không biết cô lấy tự tin đâu ra!" Tôi giơ tay, niệm Thái Ất xa hỏa lục, khí thuần dương bốc lên khiến ngọn nến cũng bùng cháy.

Trong chớp mắt, ánh sáng rực rỡ đã thiêu cháy ngũ quỷ, biến chúng thành tro bụi.

"Không đưa tiền thì đừng hòng mang thứ gì đi."

"Là anh ép tôi đấy!" Giọng người phụ nữ lại vang lên ngay bên tai.

Thời xưa có vài môn phái không nhận đệ tử nữ, không phải họ kỳ thị, mà vì nữ giới dễ xúc động, hễ tức giận là muốn bung hết sức.

Qua hai chiêu thức, tôi đã phần nào hiểu được chiêu trò của đối phương.

Cô ta không phải người bản địa, mà là người có gốc gác từ vùng Giang Tây, nơi kết hợp giữa cổ thuật và đạo thuật.

Khi thi pháp, tuy cô ta dùng nhiều chiêu, nhưng dáng vẻ lại không hề giống người tu luyện tà pháp.

Cô ta vừa dứt lời, tôi liền nghe tiếng kèn souna vang lên, ban đầu âm thanh khá nhỏ, sau đó lớn dần, nhưng kỳ la là Tiểu Nha ở trong phòng không hề có động tĩnh gì. Rất rõ ràng, tiếng kèn này chỉ nhằm vào tôi.

Toàn thân tôi lập tức cuồn cuộn khí huyết, ngực đau âm ỉ như bị đè nặng, khiến tôi không thể thở nổi.

Tiếng kèn souna còn kèm với tiếng khóc tang.

Khốn khiếp, cô ta muốn gọi hồn dương để lấy mạng tôi đây mà!

Tôi cắn lưỡi, phun ra huyết thuần dương, giành lại quyền kiểm soát cơ thể, sau đó mở cửa cuốn.

Trước cửa là một người phụ nữ mặc đồ tang đang quỳ.

"Tôi thảm quá... Tôi chết thật thảm..."

"Thảm cái đầu cô!"

Tôi nghiến răng chịu đựng cảm giác ngạt thở, đạp một phát vào người đó. Không ngờ một cước lại hụt, người phụ nữ áo trắng bất ngờ xuất hiện ở vị trí khác cách chỗ cũ chưa đến năm mét.

Tôi đá tiếp, nhưng vẫn hụt.

Người phụ nữ mặc đồ tang lại xuất hiện ở vị trí xa hơn, híp mắt, khuôn mặt dần biến thành con hồ ly trắng.

Kinh mạch trong người tôi đã bị tiếng kèn souna phong tỏa, không thể kiểm soát cảm xúc, suýt đã trúng chiêu cô ta.

Nhân lúc còn tỉnh táo, tôi giơ tay, vẽ Thái Ất xa hỏa lục.

Năng lượng bốc lên như lửa thiêu, bóng hồ ly cũng tan biến theo.

Tỉnh táo lại, tôi mới phát hiện mình đang đứng giữa đường.

Chỉ một chút nữa thôi, cô ta đã dùng xe đâm chết tôi.

Tôi nhìn quanh, thấy cô ta đang co giò bỏ chạy.

Cơn tức dâng l*n đ*nh đầu, đã đến lúc tôi phản công rồi!

Tôi lập tức đuổi theo, chưa đầy năm phút đã dồn cô ta vào góc tường.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.