Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 220: Thái Thượng Phong Tiên




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hai người này đều là da người tu luyện thành tinh, diện mạo quái dị.

Tôi nhớ Dương Triển Nhất từng nói mọi thứ thấy được trong mộ tướng quân đều do âm khí biến thành, không thể coi là thật.

Tuy nhiên, dù là ảo giác, nhưng yêu quái thì lại tồn tại thật sự.

Tôi lập tức nâng cao cảnh giác, nắm chặt đèn lồng rận hổ, thứ này tỏa ra dương khí nóng rực khiến yêu tinh da người không thể đến gần.

Ánh mắt hai người đầy ác ý. Đồng nữ nói: "Đây là cấm địa, người ngoài không được bước vào, lập tức rời khỏi đây! Nếu không, tôi sẽ ăn thịt cậu!"

Đồng nam cũng nhe răng uy h**p, muốn dọa tôi lùi bước.

Tôi thầm nghĩ, cái đèn rận hổ này hữu dụng đấy chứ. Hai kẻ này vẫn còn e dè, không dám trực tiếp ra tay, nếu không, họ đã nhào tới tấn công từ lâu rồi.

Tôi ung dung nói: "Hai người đừng có làm màu nữa. Tôi là Dương Triển Nhất, truyền nhân của phong thủy Dương Công. Biết điều thì cút đi, nếu không đừng trách tôi thiêu chết hai người!"

Văn hóa lăng mộ thời cổ đại vô cùng phong phú. Để tiếp tục sai khiến người khác sau khi chết, những kẻ quyền thế đã nghĩ ra đủ trò. Hai bộ da này đều được vẽ phù văn Bắc Đẩu, giúp hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, lâu dần sẽ có linh trí.

Tôi không chút sợ hãi, cầm đèn lồng tiến về phía trước.

Tôi tiến một bước, họ lùi một bước.

Thấy họ do dự, tôi giả vờ xoay người bỏ đi: "Thôi, đã không cho vào thì tôi không làm phiền nữa vậy."

Tôi cố tình để lộ sơ hở.

Quả nhiên, yêu quái vẫn là yêu quái.

Đôi đồng nam đồng nữ thấy vậy, lập tức lao về phía tôi.

Gió âm cuốn tới dữ dội, tôi nhanh chóng né đòn, bất ngờ quay đầu, dùng đèn rận hổ đâm tới.

Dương khí quét qua đồng nam, ngọn lửa "phừng" một cái, bốc cao mấy trượng.

Bị dương khí thiêu đốt, đồng nam liền hóa thành tro bụi.

Tôi lại quay sang hướng còn lại, đồng nữ thấy tình hình không ổn, liền hóa thành một cơn gió rồi biến mất.

Tôi không đuổi theo, bởi vì hai người này chỉ là tay sai giữ cửa.

Cánh cổng được thiết kế theo kiểu cổ xưa, bên trên treo tấm biển đề mấy chữ "Bàn Sơn tướng quân".

Tôi đẩy cửa, "kẹt", cửa từ từ mở ra.

Trước mắt là một cung điện lộng lẫy, ngọc trai, ngọc bích, vàng bạc, cổ vật bày la liệt thành từng dãy.

Ngoài ra còn có một cái hố kỳ dị, bên trong toàn là bộ xương mặc váy phụ nữ. Rõ ràng da thịt đã thối rữa, nhưng mỗi bộ xương đều giữ nguyên tư thế lúc sống.

Tôi đếm tất cả có mười hai bộ, bọn họ đều trong tư thế khiêu vũ, tay cầm nhạc cụ lạ chưa từng thấy.

Dù đang cầm đèn lồng mang dương khí, tôi vẫn cảm nhận luồng khí lạnh thấu xương.

Tôi cẩn trọng đi qua, cảm thấy mươi hai bộ xương này còn đáng sợ hơn yêu tinh da người ở bên ngoài.

Tiếp tục đi theo lối chính chưa đến mười mét, mộ của Bàn Sơn tướng quân được xây ở điểm cao nhất của lăng mộ.

Nhìn sơ qua, ngôi mộ như một kim tự tháp, hai bên trước mộ có đặt hai cái đèn đá, bên trong là ngọn đèn trường minh.

Khoảng cách rất gần, chưa đến nửa phút tôi đã đến nơi.

Nhìn vào đèn đá, bên trong là một bé trai chưa bị phân hủy, mắt mở trừng trừng, họng bị cắm một cây nến bằng đồng.

Ngọn nến cháy nhờ sinh mạng của chính đứa bé.

Đèn đá còn lại cũng như vậy.

Tôi thầm mắng: Đám người cổ đại thật độc ác, toàn dùng mưu mô với người nhà của mình!

Tôi có qua lại với Hắc Vô Thường, thậm chí có người quen ở âm phủ. Đợi có dịp tôi nhất định phải hỏi với cái kiểu này, sau khi chết có xuống địa ngục không.

Để quay về sớm, tôi bắt đầu trèo lên "tháp" trước mặt, tổng cộng có chín bậc thềm, mỗi bậc cách nhau một mét.

May nhờ bề mặt đá gồ ghề nên tôi mới bám được.

Tay chân tôi cũng không đến nỗi tệ, nhưng vì phải xách theo đèn rận hổ nên khá vất vả, tôi không dám buông tay, dù rất mệt nhưng cũng phải giữ chặt.

Không ngờ dù hồn lìa khỏi xác rồi vẫn thấy mệt như vậy.

Vất vả lắm mới trèo l*n đ*nh, cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy Bàn Sơn tướng quân.

Tôi là người có ý thức phòng thân rất cao. Dù Dương Triển Nhất không phải người tốt, nhưng ông ta chỉ bảo tôi đọc văn bia, không đụng tới quan tài. Tôi hiện tại chỉ là linh hồn, nếu chạm vào thi thể mà xác sống bật dậy thì tôi khó mà khống chế.

Vậy nên tốt nhất là làm theo đúng chỉ thị.

Khi đến gần bia đá, tôi không khỏi choáng váng. Trên đó trống không, không có lấy một chữ.

Gì thế này?

Không phải bảo tôi học thuộc văn bia sao?

Tôi còn đang hoang mang bối rối thì bề mặt bia đá bỗng trở nên như gương, bắt đầu hiện lên dòng chữ đầu tiên: "Trương Nguyên Cát, sinh năm 1994..."

Gì nữa?

Không phải văn bia của Bàn Sơn tướng quân sao? Sao lại hiện tên tôi?

Lẽ nào Dương Triển Nhất chơi khăm tôi?

Nhưng không đúng...

Tôi cố bình tĩnh lại, không thể hoảng vào lúc này.

Ông ta bảo tôi nhớ văn bia, chẳng lẽ chính là cái này?

Tôi không nhắm mắt, tiếp tục đọc.

Bia đá bắt đầu phân tích bát tự của tôi.

"Mệnh Thất Sát, sức khỏe yếu ớt, tài phú đổ dồn vào Thất Sát, cần có người tương trợ mới hóa giải được. Dù có thể dùng Ấn Thụ, tức sự nghiệp hoặc quý nhân, để chế ngự Thất Sát, nhưng tốt nhất vẫn nên dựa vào Tỷ Kiên, tức bạn bè và người cùng chí hướng. Tuy Ấn Thụ có thể hóa sát khí nhưng, lại dễ bị tài khí khắc chế. Từ 8 tuổi bước vào vận đầu tiên, bố mẹ lần lượt qua đời, việc học hành trắc trở do thiên ấn quá vượng, phải hy sinh Thực Thần, tức năng lực học hành và sáng tạo, để hóa sát. Nhật nguyên tuy yếu nhưng có liên quan đến tà đạo. Năm 18 tuổi, bước vào vận thứ hai, thiên ấn hóa sát, không thấy kiếp tài. Tài khí bị phá bởi Ấn, dẫn đến nhiều thị phi, tranh chấp, tổn hại căn cơ mệnh cách. Do đó đây là mệnh Loạn Ma, vận mệnh bất ổn, luôn phải đối mặt với sinh tử, mỗi một bước đi đều đầy gian nan. Trải qua năm năm sinh tử, phải vượt qua ba kiếp nạn lớn mới mong có thể an hưởng về già."

Tôi đọc mà ngơ ngác.

Đây là AI xem tử vi tự động à?

Nhưng rất nhanh, tôi lại phát hiện điều bất thường.

Khi đèn rận hổ đến gần, chữ biến mất, thay vào đó là bóng người.

Tôi đưa đèn ra xa, chữ lại rõ.

Tôi lấy hết can đảm, dí sát đèn vào bia, một khuôn mặt hiện lên. Người đó nhắm mắt, tay cầm thẻ ngọc, bên trên có viết: Thái Thượng Phong Tiên.

Tôi lẩm bẩm đọc theo: "Thái Thượng Phong Tiên."

Ngay khoảnh khắc ấy, khuôn mặt trong bia bất ngờ mở mắt. Thẻ ngọc trong tay lập tức hóa thành bột, bay lượn trong cảnh phản chiếu trên bia.

Và rồi nó bất ngờ lao thẳng về phía tôi.

Khi chỉ còn cách mặt tôi chưa đầy một nắm tay, tôi thấy rõ đó là một con rắn màu xanh ngọc.

Tôi theo bản năng lùi lại, ai ngờ chân trượt, chiếc đèn rận hổ trong tay rơi xuống.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.