"Cô có dạy thật hả?" Tôi cũng muốn trở nên mạnh mẽ, vì thế vội hỏi.
Tiếc là A Nam hình như buồn ngủ rồi, chẳng thèm để ý đến tôi.
Tôi mất mặt, đành nhún vai tượng trưng, nhìn sang Tiểu Nha.
Ai dè cô bé lại nói: "Chị gái này có mùi hơi lạ."
"Là mùi dễ ngửi hay khó ngửi?"
"Không, em không nói khó chịu, chỉ là rất kỳ lạ."
Thôi kệ, sao cũng được.
A Nam từng thể hiện sức mạnh kinh khủng ở Long Hổ Sơn.
Nói thật, tôi không đánh lại cô ta, nhưng điều này không có gì xấu hổ cả. Thậm chí tôi còn đang lo cô ta đến kỳ kinh nguyệt, tâm trạng không tốt, nhỡ tay chém tôi một nhát, vậy thì coi như đời tôi xong rồi.
Đêm khuya yên tĩnh, con hồ ly trắng cuộn mình trong góc, không dám vào phòng.
Tiểu Nha về phòng ngủ, một mình tôi đọc tư liệu về Trần Phượng Nghê.
Trần Phượng Nghê là nghiên cứu sinh ngành khảo cổ học, tính cách khá bướng bỉnh. Cô chọn kế thừa di nguyện của cha, tiếp cận các băng nhóm trộm mộ, dùng trộm để ngăn trộm, bảo vệ cổ vật. Cô gái này rất giỏi, hiện chưa tốt nghiệp cao học.
Theo thông tin của Triệu Tứ, hiện Trần Phượng Nghê đang bị rất nhiều người theo dõi, không chỉ phải đối mặt với phái Cửu Cúc, mà còn cả những độc hành giả khác.
Chẳng qua chưa có ai dám hấp tấp hành động, nguyên nhân là vì tất cả đều muốn biết cửa vào cấm địa của người sống.
Giờ địch trong tối, ta ngoài sáng, làm vệ sĩ đúng là không dễ chút nào.
Gấp tài liệu lại, tôi nằm xuống.
Đêm đen tĩnh lặng, chỉ có tôi và Dạ Ma nhìn nhau, dù nó chỉ là một con vẹt nhưng tôi vẫn không thể hoàn toàn nhìn thấu nó.
Bố tôi phong ấn thiên sư khí trong điện Diêm La ở cấm địa của người sống. Nơi đó sớm muộn gì tôi cũng phải đến. Giờ ông nội đã mất, là người nhà họ Trương, tôi không chỉ phải sống, mà còn phải đối mặt với những âm mưu liên quan đến toàn bộ giới huyền học.
Là người mạnh thật sự rất mệt mỏi, tôi chỉ muốn được "nằm yên" mà thôi.
Sáng hôm sau, ba chúng tôi ra ngoài ăn sáng, sau đó A Nam ở lại trông tiệm, tôi và Tiểu Nha đi tìm Trần Phượng Nghê. Đi tìm Trần Phượng Nghê, dẫn cô bé theo sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Sau mấy lần đổi tàu điện ngầm, chúng tôi đến trường đại học của Trần Phượng Nghê. Xung quanh đông đúc, trai xinh gái đẹp khắp nơi khiến giao thông bị tắc nghẽn.
Tôi gọi điện theo thông tin Triệu Tứ, rất nhanh cuộc gọi được kết nối. Tôi nói thẳng: "Mỹ nữ, chúng ta từng gặp nhau rồi, chính là ở nhà hàng hôm bạn thân cô gặp tai nạn ấy."
"Anh là tên b**n th** đó?"
"Tôi để lại cho cô ấn tượng như vậy à?"
"Anh đang ở đâu?"
"Trước cổng trường cô, bên cạnh có quán trà sữa, tôi chờ cô ở đó."
Tắt máy, tôi hỏi Trần Tiểu Nha: "Nói thật đi, anh trông có giống tên b**n th** không?"
"Không hề, em thấy anh là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới!"
"Có mắt nhìn đấy! Vậy mà cô ta dám nói anh b**n th**, đúng là quá tự cao! Anh rõ ràng phong độ ngời ngời mà!"
Hai chúng tôi mỗi người gọi một ly kem.
Ăn được một nửa, Trần Phượng Nghê đẩy cửa bước vào.
Cô ấy mặc quần jeans và áo thể thao, tay ôm theo cả đống sách. Nói thật lòng, vẻ ngoài và khí chất của Trần Phượng Nghê vô cùng xuất sắc, nhất là đôi chân thon dài khiến chiếc quần jeans căng đầy, thân hình rất quyến rũ.
Vì đeo kính gọng đen tạo nên phần tương phản, trông cô ấy càng thú vị.
Tiểu Nha vẫy tay: "Chị đẹp ơi, bọn em ở đây!"
Trần Phượng Nghê có hơi lúng túng, vội đi nhanh đến ngồi đối diện tôi, hỏi: "Anh tìm tôi làm gì?"
"Tôi có chuyện cần nói."
"Nếu anh không tìm tôi, tôi cũng đang định tìm anh. Bạn thân tôi gặp chuyện có phải có liên quan đến anh không?" Trần Phượng Nghê nhìn chằm chằm như muốn đọc ra điều gì đó từ ánh mắt của tôi.
Tiểu Nha nói: "Chị hiểu lầm rồi, hôm đó ở ngoài quán ăn có một người toàn thân ướt sũng, rất dữ tợn. Chính hắn đã ra tay với bạn chị, chuyện đó hoàn toàn không liên quan đến bọn em."
"Ướt sũng? Trông hắn như thế nào?"
"Hắn cao hơn chị một chút, rất gầy, tóc dài, có nốt ruồi ở khóe miệng."
Trần Phượng Nghê hít sâu một hơi, tuy có vẻ kinh ngạc, nhưng với kinh nghiệm từng tham gia băng nhóm trộm mộ, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Tôi nói: "Từ nhỏ Tiểu Nha đã có năng lực đặc biệt, những gì cô bé thấy hiếm khi sai lắm."
Trần Phượng Nghê nói: "Vậy thì tôi biết là ai rồi. Tôi thừa nhận chuyện bạn thân tôi làm hôm đó là không phải."
Sau đó Trần Phượng Nghê kể sơ lại câu chuyện. Cô bạn thân gặp tai nạn hôm đó từng chia tay một cậu con trai, trước khi chia tay cô ta tiêu sạch tiền của bạn trai cũ, bao gồm cả tiền chữa bệnh cho mẹ cậu ta. Cuối cùng do đau khổ, cậu con trai tự tử, mẹ cậu ta cũng vì quá đau buồn mà qua đời.
Tuy việc này rất vô đạo đức, nhưng Trần Phượng Nghê cho rằng đó là chuyện cá nhân của bạn mình nên không can thiệp. Với cô, là bạn bè, chỉ cần tốt với nhau là được, không cần quan tâm người đó có tốt với thiên hạ hay không.
Thật ra, lối suy nghĩ này của giới trẻ rất sai lầm.
Nếu Trần Phượng Nghê không được phúc đức gia tộc bảo vệ, hôm đó cô ấy cũng đã mất mạng.
Có khi, một người tạo quá nhiều nghiệp sẽ kéo theo cả những người xung quanh gặp họa.
Thế nên không thể kết bạn bừa bãi.
Tôi nói: "Tạm gác chuyện của bạn cô lại đã, tôi đến tìm cô vì việc khác."
"Chúng ta quen nhau sao?"
"Không quen, nhưng tôi biết bố cô Trần Cường Quân. Nói đúng hơn là bố tôi quen ông ấy, cấp trên của tôi cũng vậy."
"Anh là..." Trần Phượng Nghê ngạc nhiên, nhìn kỹ tôi như muốn tìm lại chút ký ức.
"Không cần nhìn nữa, chúng ta chưa từng gặp nhau. Có điều cô từng nghe về Cục mật vụ chưa?"
"Người của 749?"
"Đúng vậy, tôi là trưởng phòng của Cục mật vụ, hiện đang xây dựng cơ sở tại Ma Đô, phụ trách giám sát phái Cửu Cúc và các độc hành giả. Lãnh đạo vừa giao cho tôi một nhiệm vụ mới, vì Nhật Bản đang phái người theo dõi cô."
"Họ theo dõi tôi làm gì?"
"Thế thì cô phải tự hỏi lại bản thân xem cô có giá trị gì!"
Trần Phượng Nghê trầm tư: "Xem ra họ vẫn chưa từ bỏ."
"Cấm địa của người sống?"
"Đúng vậy. Bố tôi từng tới đó, đó là tiên cung do hai mươi ba bậc thầy phong thủy thời Đường xây dựng, ẩn chứa bí thuật nghịch thiên đoạt mệnh. Trước khi mất, bố tôi đã dặn người sống chớ bước vào, mười người chết cả mười. Để sống sót trở ra, ông ấy đã trả cái giá rất lớn. Vì lo tôi bị cuốn vào, ông ấy đã hủy toàn bộ tài liệu trước khi qua đời."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]