Sắc mặt Mãng Vô Kỵ trở nên nặng nề. Anh ta nhìn Vạn Lý Hồng, trầm giọng hỏi: "Tiểu Hồng, em bị theo dõi đúng không?"
Phù chú của phái Mao Sơn lờ mờ hiện ra khiến tôi chợt nhớ đến vị cao nhân ở ẩn mình từng gặp ở Mao Sơn.
Người của Chấp Pháp Đường phái Mao Sơn ai nấy đều dũng mãnh như rồng như hổ.
Mao Sơn Thượng Thanh giỏi sử dụng phù pháp, cũng là một trong các nhánh Đạo gia tu luyện Lôi pháp. Khi phù pháp hình thành thế trận, có thể nói là "thần ngăn giết thần, Phật ngăn giết Phật", đáng sợ nhất là đứng sau Mao Sơn còn có một kỳ nhân có thể nghịch chuyển tiên thiên như Vạn Đạo Sơn.
Phù chú phong tỏa kín cửa sổ, Vạn Lý Hồng vội chạy đi mở cửa.
Ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, sắc mặt Vạn Lý Hồng lập tức thay đổi, ống tay áo phồng lên dữ dội.
Mặt cô ta trắng bệch, gân xanh nổi lên, người bắt đầu nổi vảy.
Mãng Vô Kỵ hoảng hốt lao đến cứu người, nhưng vừa chạm vào cô ta, một luồng sức mạnh khủng khiếp khiến người ta kinh hồn bạt vía bộc phát, đánh bay cả hai người. Khi trượt lùi, sàn nhà dưới chân nứt ra, Vạn Lý Hồng phun ra một ngụm máu lớn.
"Anh Vô Kỵ, Thượng Thanh Thái Ất Ngũ lôi trận mạnh quá!" Vạn Lý Hồng lau vết máu ở khóe miệng, quyết liệt nói, "Họ đến bắt Tiểu Nha, mọi người đưa cô bé đi trước đi, để em ở lại kéo dài thời gian."
"Đừng có làm chuyện dại dột, có tôi ở đây. Tôi có chút giao tình với Cơ Vô Mệnh của phái Mao Sơn, tin là..."
Mãng Vô Kỵ còn chưa nói hết câu, cửa lớn đã bị đá văng.
Một người đàn ông trung niên có bề ngoài uy nghiêm bước vào, trán nhô cao. Đây là cao thủ của Chấp Pháp Đường mà tôi từng gặp ở Long Hổ Sơn
Đối phương mặc đạo bào, từng cử chỉ đều tỏa ra khí tức mạnh mẽo lưu chuyển quanh thân. Ông ta chắp tay, tự giới thiệu: "Vương Lôi của Thượng Thanh!"
"Đạo trưởng rảnh rỗi quá, đến đây làm khách à?" Tôi hỏi.
Là người của Cục mật vụ, tôi cũng được tính là cán bộ cấp cao chứ chẳng dễ chơi gì.
Vương Lôi điềm tĩnh nói: "Trăng máu sắp xuất hiện. Theo lệnh của tổ sư, bần đạo đến để bắt một bé gái tên Trần Tiểu Nha. Chúng tôi đã báo với Cục mật vụ rồi."
Rõ ràng ông ta không coi tôi ra gì.
Trên bức tường ngoài cửa, một đạo phù được vẽ bằng chu sa tỏa ra ánh sáng mờ mờ, tạo ra cảm giác uy h**p mạnh mẽ. Nhất là trong không gian kín như hiện tại, tôi nhận ra nơi này đã bị kiểm soát hoàn toàn.
Là người của Cục mật vụ, tôi từng tận mắt thấy người của Đạo gia phối hợp với cục chiến đấu với những độc hành giả có sức mạnh khủng khiếp vượt xa sức tưởng tượng của người thường.
Vương Lôi tiến lên một bước: "Bần đạo tuân theo pháp lệnh của tổ sư, không hại đến mạng người. Nếu mọi người ngăn cản, e rằng phải dùng đến quyền cước để nói thay lời, đến lúc đó đừng trách bần đạo vô tình."
Vương Lôi không chỉ là pháp tu đơn thuần, đạo khí trên người ông ta đã thông suốt toàn bộ kinh mạch.
Đạo gia có hai mươi tám khóa, một khi mở hết sẽ khiến đạo khí xuyên khắp cơ thể, phát huy sức mạnh siêu phàm.
Tôi nói: "Vương đạo trưởng, tôi cần liên lạc với Triệu Tứ."
Vương Lôi gật đầu đồng ý.
Tôi lập tức gọi điện cho Triệu Tứ, gào lên: "Anh có ý gì hả?"
"Alo, Nguyên Cát à, chỗ tôi tín hiệu không tốt, nếu không có gì, tôi cúp máy trước nhé."
Nghe tiếng tút tút, tôi gọi lại nhưng bên kia đã tắt máy.
Xem ra với thân phận của Tiểu Nha, có lẽ cô bé đã nằm trong tính toán của Trần Đạo Nhất.
Tôi nói: "Vương đạo trưởng, bên Triệu Tứ mất tín hiệu rồi, tôi không thể để người đi với ông."
"Trương Nguyên Cát, lúc ở Long Hổ Sơn cậu được lão thiên sư che chở, đừng tưởng trong giới huyền môn ai cũng phải nhường cậu."
Vương Lôi giậm chân mạnh, dưới chân lập tức xuất hiện một luồng khí trắng như rắn độc lao về phía tôi. Mãng Vô Kỵ chắn trước, khí quanh thân hóa thành một bóng mãng xà khổng lồ.
Cuộc chiến ngắn ngủi khiến cả căn phòng như rơi vào địa ngục.
Mãng Vô Kỵ trầm giọng: "Vương đạo trưởng, mấy người không hỏi rõ chắc đen, đã điều Chấp Pháp Đường đến bắt một bé gái, việc này quá vô lý rồi!"
"Thì ra là con thanh mãng tu hành đắc đạo dưới chân núi Trường Bạch. Sư thúc từng nhắc đến cậu, nói thanh mãng trọng nghĩa khí, dặn dò đệ tử không được hại rắn. Cậu đừng ép bần đạo ra tay." Ánh mắt Vương Lôi trở nên u ám, tràn đầy sát khí.
Đạo gia có muôn ngàn nhánh, nhưng những người tu lôi pháp đều có vẻ ngoài uy nghiêm, nhất là đôi mắt sáng rực khiến những kẻ yếu bóng vía không dám nhìn thẳng.
Mãng Vô Kỵ nói: "Phái Mao Sơn là nơi nói đạo lý, vô cớ bắt một đứa trẻ, còn gì là pháp luật!"
"Bần đạo không muốn nói nhiều, có giao người hay không?" Vương Lôi híp mắt, đôi mắt lóe lên tia chớp.
Mãng Vô Kỵ đã chuẩn bị từ trước, lập tức vung tay đỡ. Hai người với tu vi mạnh mẽ bắt đầu giao đấu trong không gian chật hẹp. Căn phòng lúc nóng lúc lạnh, lớp vảy trên người Mãng Vô Kỵ cũng bắt đầu lộ ra.
Lúc này, Vạn Lý Hồng mới nhận ra vấn đề, cô lập tức chạy vào nhà vệ sinh, mở toàn bộ vòi nước. Nước tràn ra, sức mạnh của Mãng Vô Kỵ tăng lên, dần chiếm ưu thế.
Khi Mãng Vô Kỵ phá vỡ phù chú, đầu mãng xà hiện ra, nửa giống giao long, nửa lại không. Hai bên giằng co dữ dội, sau đó bỗng có một tiếng "bùm", nước dưới chân hóa thành sương, cả căn phòng liền bị một màn sương mờ bao phủ.
Vương Lôi lùi năm bước, Mãng Vô Kỵ lùi ba bước.
Có vẻ Mãng Vô Kỵ chiếm được phần thắng, nhưng ai cũng biết Chấp Pháp Đường của Thượng Thanh Mao Sơn không thể chỉ phái một người xuất trận.
Vương Lôi trầm giọng: "Tổ sư có lệnh, gặp người ngăn cản có thể khuyên ba lần, đây là lần thứ hai!"
Vạn Lý Hồng căng thẳng nói: "Em từng thấy Thái Ất ngũ lôi trận rồi, anh Vô Kỵ, chúng ta không thể lấy cứng chọi cứng đâu!"
Nói rồi, Vạn Lý Hồng định giúp sức, nhưng dưới uy lực của lôi pháp, thực lực của cô ta bị áp chế rõ ràng.
Mãng Vô Kỵ nói: "Nguyên Cát là anh em của tôi, Tiểu Nha là em gái của Nguyên Cát thì cũng là em gái của tôi. Nếu Nguyên Cát không đồng ý, tôi cũng không đồng ý. Năm xưa tôi và Cơ Vô Mệnh từng có giao tình sinh tử, nếu người của phái Mao Sơn không trọng nghĩa khí thì đừng trách Mãng Vô Kỵ này vô tình!"
"Tiền bối không thể làm việc theo tình cảm được, phải tuân theo quy tắc. Đứa bé này có thân phận đặc biệt, tôi buộc phải đưa nó đi!"
Vương Lôi không nhường bước, ông ta đột nhiên cắn ngón tay, vẽ phù vào lòng bàn tay rồi bất ngờ lao tới. Dưới chân ông ta lóe lên tia chớp, thân hình như ma thần giáng thế, uy mãnh vô song.
Lúc này Mãng Vô Kỵ cũng không còn trong hình người nữa, anh ta đã hóa thành giao long.
Vạn Lý Hồng hoảng hốt: "Đó là ngũ lôi chưởng! Anh Vô Kỵ, mau tránh ra!"
Nhưng muộn rồi, phù lôi trên cửa sổ được kích hoạt cùng lúc, một lượng khí tràn ngập cả căn phòng. Ngay khoảnh khắc hai bên va chạm, một bóng đen bất ngờ lướt qua!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]