Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 239: Binh giải tiên




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hai người kia rõ ràng đã chết nhưng linh hồn đều bị trói buộc, nét mặt cứng đờ toát lên sự đau đớn dữ dội, giống như Cao Đại Lực khi nãy thà lấy dao đâm vào cổ họng cũng không muốn chịu đựng sự khổ sở đó.

Hương quế lan tỏa, Nakamura Riko khoanh tay trước ngực, yêu kiều nói: "Trương Nguyên Cát, dù gì bố của hai chúng ta cũng từng là bạn, cậu lại đối xử với tôi như thế, đúng là nhẫn tâm."

Tôi đáp trả: "Con đàn bà thối tha kia, cô ra tay độc, lại còn mở miệng giả vờ trả 40 triệu tệ, không có bản lĩnh thì đừng có nói nhiều!"

"Tôi vốn định nể mặt tình cũ mà tha cho cậu một mạng, xem ra chính cậu cũng không muốn sống nữa." Nakamura Riko giơ tay ra hiệu, ánh mắt trở nên sắc lạnh, trầm giọng quát, "Ra tay đi!"

Gã mắt hí nhìn Trần Phượng Nghê chằm chằm, cười nói: "Cô gái xinh đẹp thế này, chết ngay thì uổng quá, ngoan ngoãn chiều anh một lần, rồi anh cho em chết nhanh gọn."

Cao Đại Lực và Hạc đạo nhân bị hương hoa quế khống chế, gần như cùng lúc lao về phía chúng tôi.

Hai người bọn họ đều đã bị trùng độc ký sinh, chỉ cần chạm vào là chết chắc.

Bạch Tam Nhi trông như tên mắc bệnh lao, chẳng ai quan tâm đến cả.

Tôi kéo Trần Phượng Nghê lao thẳng đến hai tên chuyên săn báu vật, lòng bàn tay tụ khí, định tung chiêu bất ngờ. Nhưng đúng lúc này, Bạch Tam Nhi bất ngờ kêu lên: "Trời ạ! Hoàng đại tiên, sao ngài lại ở đây?"

Nói rồi, anh ta đào đất, bên dưới toàn là mùi rượu, có một con chồn vàng đang ngủ say.

Bạch Tam Nhi thở dài: "Tôi tìm ngài vất vả muốn chết, cứ tưởng ngài quy tiên luôn rồi."

Chồn vàng ngáp một cái, lim dim mở mắt, mắt đỏ quanh, rồi đột nhiên nhìn chằm chằm hai tên săn kho báu. Sau đó nó khịt mũi, đứng bật dậy, hai tay chắp sau lưng, trừng mắt nói: "Ta là Ngọc Hoàng Đại Đế! Lũ khốn kiếp này dám tới đây làm càn, quỳ xuống cho ta!"

Con chồn vàng này miệng rộng, chuyện gì cũng dám nói khoác.

Bất cứ khi nào bạn nghe đến Ngọc Hoàng, Đạo Đức Thiên Tôn, Vương Mẫu nương nương thì chắc chắn là do chồn vàng giả thành.

Một tên hỏi: "Anh, xử đứa này sao đây?"

"Còn hỏi gì nữa, xông lên xử hết!"

Dứt lời, tên đỏ lại tiếp tục thổi ra hương hoa quế khiến Cao Đại Lực và Hạc đạo nhân nổi điên, không ngừng truy đuổi chúng tôi.

Hoàng đại tiên lao ra cản đường, cho chúng tôi chút thời gian để thở.

Nhưng không ai dám đối đầu trực tiếp, tôi chỉ còn cách lao thẳng về phía Nakamura Riko.

Không ngờ ngay khi tôi tung chiêu đã chuẩn bị sẵn, vừa chạm vào người cô ta thì cơ thể bỗng trở nên nhẹ bẫng. Nắm đấm của tôi xuyên qua người đối phương, rơi xuống như một trang giấy mỏng.

Còn Nakamura Riko chỉ quay đầu nhìn một cái, rồi chạy vào đường hầm. Tôi quay lại xem cái hộp thì nó đã biến mất.

Không biết cô ta đã lấy đi từ lúc nào!

Tôi hét lên: "Hỏng rồi! Cô ta đã thoát ra ngoài, một khi cô ta bắt gặp đồng nam đồng nữ, tất cả chúng ta đều sẽ chết!"

Tôi quay sang quát hai tên săn báu vật: "Đừng đánh nữa, con mụ kia chạy rồi, chúng ta sẽ chết hết ở đây đấy!"

"Ranh con, bọn này nhận tiền rồi, hơn nữa..."

Tên mắt hí còn chưa nói hết câu thì bỗng có tiếng sột soạt.

Ngay sau đó một mùi tanh nồng lan khắp địa cung, lượng lớn trùng đen xuất hiện với tốc độ kinh khủng, chớp mắt đã phủ kín mọi nơi."

"Trời ạ!"

Cảnh tượng này khiến ai nấy đều dựng tóc gáy, nổi da gà khắp người.

Vô số trùng độc như hạt gạo đen lao ra. Tôi vỗ vào cổ, đập chết một con, thấy chúng vẫn đang cố gắng chui vào da thịt tôi.

"Con đàn bà đó chơi chúng ta một vố rồi!"

"Đừng đánh nữa, lo tìm đường sống đã!"

Hai tên săn báu vật cũng sợ đến sững sờ.

Không ai ngờ Nakamura Riko lợi hại như vậy, cô ta che giấu bản lĩnh quá kỹ, lại còn trộm cả bảo vật mang đi.

Tôi hỏi: "Chẳng phải mấy anh có trùng mẫu à?"

"Trùng mẫu vô dụng thôi! Mọi con trùng đều muốn thành trùng mẫu, một khi chúng xuất hiện, bất kỳ người sống nào cũng sẽ trở thành mục tiêu tấn công!"

Trùng độc đã bao vây tứ phía, chỉ cần tiếp xúc vào người là khoan vào da thịt, lối vào mộ cũng đã bị chúng lấp kín.

Cao Đại Lực và Hạc đạo nhân vốn là vật chủ của trùng mẫu lúc này đã bị lũ trùng chui vào xác, cơ thể vốn khô quắt bắt đầu trở nên hồng hào.

Cả hai nằm trên mặt đất như đang ngủ.

Lúc này, chúng tôi thật sự không còn đường lui nữa.

Trong lúc tuyệt vọng, cơ thể Bạch Tam Nhi bỗng run rẩy.

Khí đen từ người anh ta bỗng lên, tiên gia nhập xác, một giọng khàn khàn vang lên: "Trùng độc lấy máu thịt làm thức ăn, muốn sống thì phải vào trạng thái giả chết!"

Tên mắt hí híp mắt: "Rốt cuộc là phải làm sao?"

"Bình tĩnh đi, để ta lo!"

Bạch Tam Nhi sải bước tới, vỗ mạnh sau đầu tên mắt hí, một luồng khí đen nhập vào. Tuy hắn vẫn đứng đó nhưng sắc mặt bỗng tái nhợt, chẳng phân biệt được là sống hay chết."

"Có vẻ chúng tôi đã coi thường thuật phong hồn của Lão Bi Vương rồi."

"Ta giúp cậu là để cậu khỏi phá rối, sống sót ra ngoài rồi tính tiếp."

Nói rồi, Bạch Tam Nhi lần lượt thi pháp lên từng người.

Kể cả tôi cũng có cảm giác trở nên mơ hồ, cả người nhẹ bẫng, lúc tỉnh lúc mê, bên tai có tiếng "rầm rầm" như có thứ gì đó chảy trong người, chỉ những lúc uống rượu say tôi mới từng cảm thấy như vậy.

Lại là trạng thái đó, trùng độc không còn tấn công nữa.

Chính lúc này, tôi lại thấy một người.

Hắn mặc áo xanh, ánh mắt như rắn nhìn tất cả chúng tôi chằm chằm.

Trong tay hắn cầm một thẻ ngọc khắc bốn chữ "Thái Thượng Phong Tiên".

Lần đầu tiên đặt chân đến Hổ Quy Sơn, tôi đã cảm thấy nơi này ẩn chứa một tà vật cổ xưa, sức mạnh của nó vượt xa tưởng tượng. Tôi tin nếu có được món đồ này,

Lúc đầu tôi còn tưởng nó là cái hộp Cửu Long kia, nhưng đến giờ tôi nhận ra không phải.

Vật đó chỉ có tà khí, không hề có chính khí.

Tôi nhìn quanh, không ai khác thấy hắn.

Vì vậy tôi nhanh chóng tiến lại gần đối phương, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: "Tôi cũng vừa mới biết thì ra ngài là binh giải tiên. Theo tôi, tôi đưa ngài ra ngoài!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.