Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 401:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 401: Phải thêm tiền

Đổng Thu Nhiên dáo dác nhìn quanh, gõ mấy cái lên cửa rồi thò đầu vào trong, thăm dò: "Xin hỏi có ai ở nhà không?"

Đúng lúc tôi đang ở chỗ giao giữa tầng hai và tầng một, Đổng Thu Nhiên ngẩng đầu lên là chạm ngay mặt tôi.

"Xin lỗi, mới sáng đã tới làm phiền anh."

"Mời cô vào. Tiệm vẫn đang sửa sang, không có chỗ ngồi đàng hoàng, mong cô thông cảm."

"Không sao không sao, tôi chỉ muốn vào xem chút thôi."

Đổng Thu Nhiên nở nụ cười gượng rồi bước vào.

Trong tiệm đồ đạc đã đặt mua hết rồi nhưng chưa giao tới. Ngoài hai cái ghế băng thì chẳng có gì ngồi tạm.

Cô ấy ngồi xuống, lộ vẻ bối rối.

Tôi hỏi cô ấy sáng sớm vậy tới có việc gì.

Đổng Thu Nhiên ấp úng một hồi rồi nói tiếp: "À thì... Đại sư, chuyện anh nói lần trước, chuyện bị hạ giáng ấy, tôi biết ai làm rồi."

Tôi lấy điếu thuốc ra, nhìn Đổng Thu Nhiên từ trên xuống dưới.

Cô ta là chủ phía sau của Cự Tinh Lâu, theo lời chưởng quầy Vương thì phía sau Đổng Thu Nhiên có chống lưng từ bên chính phủ.

Nếu sau này tôi về Long Hổ Sơn hay phải làm việc với bên Cục Mật Vụ,
có một chỗ dựa thì làm việc cũng dễ hơn.

Cho nên khi đó tôi chỉ giúp cô ta giải giáng, còn những chuyện khác không dính sâu vào.

Hôm nay cô ta đến tìm tôi cũng là chuyện nằm trong dự liệu.

"Rồi sao?" Tôi thản nhiên hít một hơi thuốc.

"Tôi muốn... Tôi muốn nhờ anh ra tay giết người đó giúp tôi!" Đổng Thu Nhiên nghiến răng, hai tay vô thức siết chặt.

"Tôi với người ta không oán không thù, không thể tùy tiện hại người ta." Tôi thở dài.

Đổng Thu Nhiên kích động, vội nói: "Đại sư! Hắn có thể hại tôi, tại sao tôi lại không thể hại hắn? Hơn nữa, nhà họ Đổng chúng tôi có thân phận gì chứ! Nếu không phải nể mặt chuyện hợp tác của bố tôi với bên họ, tôi đã cho người xử hắn từ sớm!"

"Chuyện này không đơn giản như cô nghĩ đâu. Trừ khi..." Tôi cố ý ngừng lại.

Đổng Thu Nhiên lập tức căng thẳng: "Đại sư, tôi biết các anh là người tu hành, rất coi trọng nhân quả. Tôi cũng không muốn làm khó anh. Chỉ cần anh ra điều kiện, chỉ cần làm được, tôi tuyệt đối không từ chối

"Trừ khi cô thêm tiền."

"Hả?" Đổng Thu Nhiên đứng hình tại chỗ.

"Không nghe rõ à? Cô phải thêm tiền."

"Thêm... Bao nhiêu?"

"Giải giáng tôi lấy cô hai mươi vạn. Nếu muốn tôi đối phó người kia, lại còn bảo vệ an toàn cho cô thì một triệu."

Tôi còn chưa nói dứt câu thì Đổng Thu Nhiên đã rút điện thoại ra, nghiêm túc nói: "Gửi số tài khoản cho tôi. Tôi chuyển ngay."

Tôi vẫn rất bình tĩnh.

Nếu tôi không yêu cầu gì mà lại chủ động giúp cô ta, chắc chắn cô ta sẽ sinh nghi.

Dù sao, một người không biểu lộ sở thích của mình thì nghĩa là h*m m**n của người đó rất lớn.

Với gia thế nhà họ Đổng đủ sức mở được một nơi làm ăn lớn như Cự Tinh Lâu, thì sao có thể không quen biết cao nhân được?

Nói cách khác, chuyện này chắc chắn là do chính cô ta tự quyết định.

Sau khi tôi nhận được chuyển khoản, Đổng Thu Nhiên hỏi tôi bao giờ ra tay?

Tôi nói: "Không vội. Chờ hắn ra tay với cô, tự nhiên cũng chính là ngày chết của hắn."

"Nhưng đại sư, tôi muốn mạng hắn ngay bây giờ!"

Vì kích động, mặt Đổng Thu Nhiên đỏ bừng cả lên.

"Đừng sốt ruột. Người ta thất bại lần đầu, chắc chắn sẽ có lần thứ hai.
À đúng rồi, cô thử nhớ lại xem gần đây cô hay đi chơi với những ai?"

"Đi chơi?" Đổng Thu Nhiên suy nghĩ nửa ngày, "Cũng hơi nhiều. Bình thường tôi chẳng có việc gì làm, ngày nào cũng là đi chơi rồi đi mua sắm, du lịch. Bên cạnh cũng có mấy chị em thân thiết. Sao vậy?"

"Cô gọi hết đám chị em của cô, với những người cô gặp mặt chơi bời trong vài ngày gần đây, tập hợp lại, sắp xếp một bữa ăn. Tôi đi cùng."

"Đại sư, mấy chị em của tôi... Mắt nhìn người hơi... tôi không có ý nói anh không xuất sắc, chỉ là... Anh hiểu đó, mọi người đều trong giới tiểu thư nhà giàu. Hay là để tôi giúp anh liên hệ vài người khác? Anh thấy sao?" Đổng Thu Nhiên lúng túng.

Nghe cô ta nói, tôi cũng phải cạn lời.

"Cô đang nghĩ gì vậy? Tôi bảo cô gọi toàn bộ chị em, với những người gặp mặt mấy ngày nay lại là để giúp cô tìm nội gián!"

"Nội gián gì chứ? Mọi người đều là bạn bè chơi chung mà."

"Không thì cô nghĩ vì sao cô lại bị người ta hạ giáng?" Tôi lắc đầu,
"Hạ giáng cần phải có môi giới, tức là cỏ. Chỉ có người bên cạnh cô mới có cơ hội tiếp cận. Nếu không, cô nghĩ đối phương ra tay bằng cách nào?"

Nghe xong, Đổng Thu Nhiên trợn tròn mắt: "Cảm ơn đại sư, tôi hiểu ý anh rồi. Bất kể là ai, hy vọng đại sư đừng nương tay. Tôi có thể trả thêm."

"Tôi đã nhận tiền của cô rồi, sẽ không lấy thêm lần thứ hai."

Trong lòng tôi rất bình tĩnh.

Lúc sinh thời, ông nội đặt ra quy tắc: giúp người giải quyết vấn đề, thu tà vật để cứu người.

Nhưng cuối cùng, ông lại chết không chỗ chôn, đến tro cốt cũng không biết rơi ở đâu.

Lão thiên sư nổi trận quét sạch yêu tà. Theo hiểu biết của tôi, với cái tính khí nóng nảy như thế, người chết chắc chắn không ít.

Vậy nên khi ông ta "diệt ma" xong, Long Hổ Sơn nhất định rơi vào cảnh bị thiên hạ vây công.

Còn Cục Mật Vụ thì chắc chắn rất muốn thấy cảnh đó.

Nhưng tôi thì không.

Trên người tôi có ấn thiên sư, lỡ xảy ra chuyện thật, người đầu tiên bị vạ lây chắc chắn là tôi.

Nói cách khác, tôi phải tự tìm đường lui cho mình.

Cự Tinh Lâu đầy ắp trân bảo, đủ sức chống đỡ chỗ đó, nền tảng phía sau tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Đổng Thu Nhiên làm việc rất quyết đoán, khí chất toát lên đúng dáng vẻ của kẻ mạnh.

Những người như vậy, môi trường sống từ nhỏ chắc chắn đã chứng kiến cảnh chỉ bằng vài câu nói của người lớn mà có thể quyết định sự giàu sang hay bần hàn của một người khác.

Đổng Thu Nhiên gửi tin nhắn từng người, hẹn năm giờ chiều ăn ở Bích Hải Vân Thiên.

Đó là khách sạn sang trọng nhất trong thành phố này, ngay cả tôi hồi đó cũng chưa từng đặt chân vào.

Hẹn xong, cô ta rời khỏi tiệm cầm đồ, còn tôi bắt đầu một ngày mới với việc dọn dẹp.

Chờ đến khi đồ đạc, sắp xếp, biển hiệu lần lượt được lắp đặt xong, tiệm cầm đồ Nguyên Cát lại khôi phục dáng vẻ huy hoàng ngày trước, chỉ là không có hàng hóa, trông hơi trống trải.

Chớp mắt đã tới trưa, tôi lên lầu gọi Dạ Ma dậy, hỏi nó có muốn đi truy tìm bà lão thần bí kia không.

Dạ Ma gật đầu, nói: "Tôi cũng nghĩ vậy. Tìm được con bọ cạp chín đầu... Ăn nó."

"Cái thứ đó ăn được à?"

Dạ Ma nghiêm túc đáp: "Tôi là chim. Chim ăn sâu bọ. Đương nhiên."

"Được rồi, cậu thắng." Tôi giơ ngón cái với nó.

Nó không nói thì tôi cũng quên mất, trước kia nó mồm mép lắm, giờ hết cà lăm đôi chút rồi, nhưng nghe vẫn kỳ kỳ.

Tôi và Dạ Ma bắt taxi đến khu gần trường của Nhị Ngưu.

Ban ngày mà đến đây cũng chỉ là thử vận may.

Kết quả, khi đứng ở ngã tư nhìn trái nhìn phải, Dạ Ma bỗng quay đầu nhìn tiệm bánh bao hấp Hàng Châu.

Trước cửa còn đang tỏa hơi nóng hầm hập từ những xửng tre.

Khách tuy không đông nhưng ra vào liên tục, trông cũng khá đắt hàng.

Dạ Ma trầm giọng nói: "Tôi cảm nhận được... Con bọ cạp chín đầu ở trong đó!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.