Chương 404: Bọ cạp
Lỗ Thế Đạt che chở vợ mình ra sau lưng. Nhất là khi phát hiện sát khí xung quanh đều không làm gì được tôi, ông ta càng trở nên cảnh giác tột độ.
Có thể giữ người chết lại nhân gian, ngoài Ngũ Lão ra, đúng là chẳng biết còn ai có bản lĩnh này.
Tôi nói: "Theo tôi hiểu thì những kẻ đó làm chuyện gì cũng đều có mục đích. Bọn họ là kẻ đứng sau các loại tà vật, chắc chắn không bao giờ giúp ông vô duyên vô cớ!"
"Cậu nói đúng, tôi đã đồng ý với Ngũ Lão giúp họ thu thập linh hồn!"
Nhưng ngay sau đó, Lỗ Thế Đạt vội vàng phủ nhận, "Nhưng tôi tuyệt đối không làm bừa! Người tôi giết đều là những kẻ đáng chết! Tương lai lớn lên, bọn họ nhất định sẽ làm chuyện ác độc. Việc tôi làm thật ra là chuyện tốt!"
"Tước đoạt mạng người mà ông còn gọi là chuyện tốt? Trước khi ra tay ông phải xem bát tự của họ à?" Tôi hỏi.
Lỗ Thế Đạt lắc đầu: "Lỗ Ban môn chúng tôi có một thủ đoạn gọi là 'Yếm Phi Yến', có thể thấy rõ vào một ngày nào đó trong tương lai, rốt cuộc đối phương sẽ làm chuyện gì!"
Điều này khiến tôi khá bất ngờ. Nói thật lòng, bát tự đúng là có thể nhìn ra tính tình một người hoặc đoán được họ có vướng kiện cáo hay không, nhưng nó không thể nhìn ra đối phương sẽ giết ai, hay sẽ kết thù với người nào.
Bởi vì con người sống trên đời, theo tuổi tác mà nghiệp chướng sẽ như cái wifi nhiễu loạn, hóa thành vô số tín hiệu tản mác ra ngoài.
Cuối cùng những tín hiệu đó sẽ kết nối vào ai vẫn là chuyện chưa thể biết trước.
Cho nên bát tự vốn dĩ đã có hạn chế.
Thuật của Lỗ Ban môn tôi không biết nhiều, nhưng từ lời Lỗ Thế Đạt kể, ông ta nói huyết tinh mà họ cho con bọ cạp chín đầu uống đều là người ông ấy lựa chọn cực kỳ cẩn thận.
Tôi hỏi ông ta có biết Nhị Ngưu Tử, chính là thằng bé trước cổng trường mấy hôm trước không.
Lỗ Thế Đạt lắc đầu, rồi nói: "Tôi không biết nó tên gì, nhưng mấy hôm đó đúng là tôi đã phát hiện ra mục tiêu."
"Nó làm sao?" tôi hỏi.
"Tôi dùng Yếm Phi Yến xem rồi. Đến năm 19 tuổi, nó sẽ bắt nạt bạn học, còn ra tay với ba cô gái, gián tiếp hại chết hai mạng người. Sau này lớn lên, nó chính là một con ác ma!"
Tôi giật mình: "Ông xác định bằng cách nào?"
"Đây là tuyệt học của tôi." Lỗ Thế Đạt nói chắc nịch: "Hôm đó khi nhìn thấy, tôi đã xác định. Cậu là hậu nhân của Trương Khánh Tông, chẳng lẽ không biết rễ mục nát thì không thể nở hoa tươi sao? Rễ của nó đã mục rồi. Trừ phi nó có thể tu đạo tu Phật, đổi được từ trường của bản thân, nếu không sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện! Tôi đang làm chuyện tốt! Cậu cản tôi thì những người sẽ chết trong tương lai là do cậu gián tiếp hại chết!"
"Tôi nói cho ông biết người tu đạo không nên can thiệp vào nhân quả của người khác." Tôi bình tĩnh đáp: "Cho dù tương lai Nhị Ngưu Tử chắc chắn sẽ giết người, nhưng đạo trời luôn để lại một con đường sống. Ông dựa vào mấy loại thuật số tà môn mà quyết định kết cục của người ta?"
"Hai mươi năm trước, tôi cũng nghĩ giống cậu." Lỗ Thế Đạt cười khổ, ánh mắt dần tối lại, "Khi con trai tôi sáu tuổi, tôi từng xem cho nó một quẻ. Kết quả là đến năm hai mươi tuổi, nó sẽ giết người, sau đó sẽ trở thành kẻ giết người hàng loạt. Khi ấy tôi cũng giống cậu, luôn cố gắng thay đổi tất cả. Nhưng kết cục là nó giết bảy người, đều là phụ nữ và trẻ con."
Tim tôi thót lại.
Mỗi môn phái đều có thuật số riêng. Tôi không biết được bản lĩnh của Lỗ Thế Đạt, nhưng nếu đổi lại là mình, tôi nên nên ôm hy vọng mà mặc kệ, hay nên tự tay b*p ch*t mầm họa từ trong nôi đây?
Tôi thở dài: "Có lẽ đây chính là mệnh."
Lỗ Thế Đạt gào lên: "Nên tôi chưa bao giờ ra tay với người lương thiện! Tôi đúng là đã giết người, nhưng tôi đã bảo vệ nhiều người hơn. Nếu để kẻ ác lớn lên thì điều đó không công bằng với người thiện lương!"
"Tôi đồng ý với cách nghĩ của ông."
"Hả?" Lỗ Thế Đạt ngơ ngác: "Cậu... Tán thành?"
"Đúng. Nếu biết nó lớn lên sẽ hại người, nếu nó hại người có liên quan đến tôi, tôi sẽ ra tay. Còn nếu không liên quan, tôi sẽ không can thiệp nhân quả của người khác."
Tôi nhún vai, giọng rất thản nhiên.
Lỗ Thế Đạt sững sờ: "Nhìn cách cậu thi pháp, cậu không phải người của Thiên Sư Phủ sao? Không phải danh môn chính phái đều ghét chúng tôi đến tận xương tủy sao?"
"Tôi xin ông, danh môn chính phái còn bẩn hơn." Tôi lạnh nhạt trả lời, "Ông muốn làm gì tôi không quan tâm. Hôm nay tôi tìm ông cũng không phải để thay người khác đòi công đạo. Tôi chỉ hứng thú với con bọ cạp chín đầu kia. Bạn tôi cần con bọ cạp chín đầu. Không cần nói mấy chuyện vô ích khác. Ngũ Lão là một đám tà môn, tôi có thể giúp ông giải quyết rắc rối. Ông đưa con bọ cạp chín đầu cho tôi."
"Tôi muốn vợ tôi sống." Giọng ông ta run rẩy.
"Người chết không thể sống lại."
"Vậy thì khỏi nói nữa!"
"Ông bình tĩnh lại đã. Ông tự xem lại xem vợ ông đang sống hay chết đi! Ông rõ hơn ai hết. Cho dù bà ấy 'sống' lại được đôi chút thì cũng chỉ là ảo ảnh do con bọ cạp chín đầu tạo ra. Nhưng tôi có thể giúp ông tìm được chân hồn của bà ấy, để bà ấy đi đầu thai."
"Đầu thai rồi, bà ấy không nhớ tôi nữa."
"Tôi là người của Thiên Sư Phủ. Tôi có thể giúp ông kết Uyên Ương Sinh Tử Khấu, để hai người cùng chuyển kiếp. Dù bà ấy đi trước, ông đi sau, tôi cũng có thể đảm bảo kiếp sau hai người nhất định gặp lại."
Lỗ Thế Đạt cúi đầu trầm tư.
Người tu đạo sao có thể không biết tác dụng của hồn phách?
Thật ra ông ta đã sớm biết tất cả chỉ là mê trận do con bọ cạp chín đầu dựng lên, chẳng qua bản thân ông ta cam tâm sa vào, không muốn tỉnh lại.
Tôi chỉ nói ra điều ông ta luôn chôn trong lòng.
"Ông nhìn kỹ lại xem, bà ấy còn là người phụ nữ mà ông từng yêu không? Ông nhìn thẳng vào mắt bà ấy đi. Cái đang ở trước mặt ông chỉ là một cái xác. Còn kẻ thật sự sống cùng ông là con bọ cạp chín đầu kia." Tôi lạnh lùng nói, "Ông cứ giết những người đáng chết thì được, nhưng con bọ cạp chín đầu kia, chẳng lẽ nó không đáng chết sao?"
Dứt lời, tôi vận đạo khí thuần dương, một luồng khí nóng bùng lên. Những con bọ cạp do sát khí ngưng tụ lập tức hóa thành khói đen.
Khói đen tụ lại giữa không trung, hóa thành từng gương mặt quỷ dữ tợn.
Cảnh tượng giống hệt khi lão thiên sư diệt ma.
Khói càng lúc càng dày, bà lão bắt đầu run rẩy, gân xanh nổi đầy mặt. Bà ta há to miệng, gào lên một tiếng như dã thú, cơ thể khụy xuống nửa gối.
Bà ta th* d*c từng hơi cuồng loạn. Đến cả tôi cũng bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động. Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với yêu ma thực sự.
Nhưng khí thuần dương của Thiên Sư Phủ dường như trời sinh đã khắc chế yêu vật.
Lỗ Thế Đạt nắm tay vợ, không ngừng gọi tên bà ấy. Nhưng giọng ông ta yếu ớt, nhạt nhòa, hoàn toàn không có tác dụng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]