Chương 406: Vương khí
Con bọ cạp vừa xuất hiện, xung quanh liền có tiếng ầm ầm nghe như sấm dậy từ trong mây.
Sấm nổ giữa trời quang, tất nhiên là yêu tà quấy phá.
Con bọ cạp chín đầu sống không biết bao nhiêu năm, sát khí trên người nó chắc chắn không phải thứ người thường tưởng tượng được. Nó vừa ló ra, thiên lôi lập tức rung chuyển.
Yêu quái tu luyện thành tinh vốn dĩ sẽ có thiên lôi giáng xuống.
Loại cấp bậc như con bọ cạp chín đầu này sẽ dẫn đến lôi đình với sức mạnh người thường không thể nghĩ tới.
Trong phim ảnh hay tiểu thuyết, người ta thường viết yêu quái vượt lôi kiếp là bị sét đánh như đánh vào cây, giật qua xà nhà... Nhưng thật sự, hình phạt trực tiếp nhất dành cho yêu quái là "lôi".
Lôi thuộc dương, đình thuộc âm, lôi đình là âm dương cùng sinh, hóa thành điện quang, đánh cho yêu quái nát thành tro.
Yêu quái tầm thường chẳng cần đến cả lôi đình cùng xuất, chỉ cần một tiếng sấm là đủ.
Sấm vừa vang, hồn phách đã bất an.
Ai hồi nhỏ từng bị dọa, cơ thể, lục phủ ngũ tạng, hồn phách từng tổn thương, cứ nghe sấm là sợ.
Thực ra là một trong các hồn bị vấn đề, tiếng sấm chấn động là có xu hướng thoát thể, bị các hồn khác kéo lại → khiến con người sinh ra cảm giác sợ hãi.
Sấm vừa nổi, con bọ cạp chín đầu nào còn dám ra tay, hoảng hốt tìm chỗ trú. Nó lao về phía bàn thờ, chưa kịp yên thì lại một tiếng sấm nữa.
Trong tiếng sấm đùng đùng, "rắc", bài vị nứt toác, con bọ cạp sợ đến mức vội vã bỏ chạy.
Dạ Ma đã chờ sẵn, hóa thành luồng khí đen, chặn ngay đường lui. Con bọ cạp giương nọc đuôi, đâm thẳng về phía nó.
Dạ Ma đã chuẩn bị nên không né tránh, vung tay chụp luôn.
Nọc đuôi đâm xuống, trên lòng bàn tay Dạ Ma có một lớp màng mờ bảo vệ, không biết làm bằng cái gì mà chặn được nọc độc của bọ cạp.
Dạ Ma chẳng hề hấn gì, còn ép con bọ cạp lùi tận vào góc tường.
Bọ cạp vốn chỉ to cỡ bàn tay, nó rơi xuống đất thì cơ thể run rẩy, rồi bắt đầu to dần, từ bằng cái bát, bằng cái chậu, bằng cả mặt bàn, đến cuối cùng to như con bê, chín cái đuôi quét loạn trong căn quán ăn chật chội.
Con bọ cạp chín đầu không phải có chín cái đầu, mà là chín cái đuôi. Trên mỗi đuôi mọc một cái đầu lâu người, nọc độc vung lên liên tục, nhìn hoa cả mắt.
Tôi gần như đối mặt trực diện với nó.
Tôi hỏi Dạ Ma: "Ổn không?"
Dạ Ma thản nhiên: "Cậu biết thiên địch là gì không?"
"Thiên địch gì?"
"Tôi là chim. Nó là sâu. Chim ăn sâu."
Nói rồi, Dạ Ma xoay một vòng tại chỗ. Khí đen bốc lên dưới chân, tay dang rộng.
Thân hình gầy gò của Dạ Ma biến mất, thay vào đó là con vẹt lớn, vỗ cánh bay lên.
Dạ Ma lúc này to bằng chim ưng, bộ lông đen óng, móng vuốt vàng sắc bén bổ xuống con bọ cạp. Nọc đuôi đâm tới nhưng con chim to như thế, vỗ nhẹ hai cái đã lướt qua.
Tránh được nọc độc, vuốt sắc như dao Dạ Ma cắt phăng phần đuôi bọ cạp. Hai chân nó kẹp chặt đuôi, rồi cúi đầu bổ xuống.
Chỉ một mổ, một cái đuôi trong chín cái khô héo ngay lập tức. Cái đầu lâu trên đuôi càng mục rữa, cuối cùng hóa thành bụi.
Dạ Ma thắng thế, nhất là lúc sấm liên hồi. Nó chiếm ưu thế tuyệt đối, lại bổ xuống.
Một đuôi nữa bị mổ nát.
Cho dù bọ cạp chín đầu có bản lĩnh thông thiên, gặp đúng thiên địch thì chẳng có đường phản kháng.
Ưu thế đè bẹp khiến nó nhận ra đánh nữa thì chỉ có bị ăn. Liên tục đứt đuôi, nó mượn lực ở cái đuôi cuối cùng để lao ra cửa sổ. Nhưng một tia chớp giáng xuống, sượt qua người nó.
Không còn đường trốn, con bọ cạp nhảy lên xà nhà, đuôi móc ngược, hai càng xòe rộng, toàn thân những xúc tu căng ra.
Nhìn từ dưới lên giống y hình chữ Vương (王).
Ngay khi nó lấy lại thăng bằng, một tia chớp bổ xuống, đánh trúng xà nhà. Thế nhưng nó vẫn treo đó, không nhúc nhích.
Dạ Ma định đuổi giết thì Lỗ Thế Đạt vội quát: "Đừng! Đó là mượn thiên địa vương khí, dung hòa với lôi kiếp! Ai động vào nó là chết!"
"Dạ Ma!" Tôi cũng hét lên.
Dạ Ma đang lao tới, lập tức cảm giác nguy hiểm, xoay người trên không rồi đáp xuống an toàn.
Khi nó lại biến về dáng người, trông thuận mắt hơn trước rất nhiều, như thiếu niên mười bốn mười lăm, mắt sáng, không còn vẻ đờ đẫn lúc nãy.
Tôi đoán chắc chắn có liên quan đến việc nó ăn bọ cạp chín đầu.
Dạ Ma nói: "Chỉ chút nữa tôi bị lôi kiếp quét trúng, chiêu này độc thật."
"Trời ạ, sao tự nhiên nói chuyện trơn tru thế?"
"Tôi tu ở Thiên Sư Phủ, từng uống Cửu Chuyển Linh Tuyền, hóa thành nhân thân, nhưng hồn không đủ, chỉ có yêu hồn mạnh mới bù được."
"Hèn gì ăn xong bọ cạp chín đầu là đỡ hẳn."
"Ừ. Con độc trùng này đúng là thâm độc không chỉ bày trận mà còn kéo tất cả chúng ta vào trong lôi kiếp!"
Giọng nói và biểu cảm của Dạ Ma lúc nói chuyện y hệt lúc nó còn là con chim lắm mồm kia.
Lỗ Thế Đạt cảm thán: "Đây là thủ đoạn của phái Lỗ Ban, có thể khiến lôi kiếp dung hợp với kiến trúc. Xà nhà thành trụ trời, treo ngược thành vương. Đã ở trong đó thì đều trở thành một phần của kiếp nạn. Không ngờ ở với tôi lâu thế mà bọ cạp chín đầu cũng học được."
Tôi nói: "Ông đừng chỉ nói mồm. Đây là chiêu nhà các ông, nghĩ cách đi."
"Không phải tôi không nghĩ, mà là thật sự hết cách. Xà nhà đã bị chiếm. Trừ khi phá tám cột, nhưng giờ lôi kiếp đang xuống. Động vào là bị đánh."
"Chẳng lẽ ngồi chờ chết?"
"Nếu không phá được vương khí thì đúng là chỉ có chờ, hoặc đợi lôi kiếp đi, hoặc chờ bị đánh chết cả đám."
Tôi nhìn chằm chằm con bọ cạp. Nó giống như mẫu trưng bày, treo im lìm đó.
Thỉnh thoảng sấm dội lên, thân nó lại đong đưa hai cái theo gió.
Dạ Ma hết cách. Nó dính sát khí, đến gần là chết.
Lỗ Thế Đạt cũng bó tay.
Còn lại tôi. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, đi vòng mấy lượt, rồi thấy cái thau nước ở góc tường, lòng mừng rỡ.
Tôi bưng thau nước, đặt dưới con bọ cạp. Chữ Vương phản chiếu xuống mặt nước.
Tôi nhặt một hạt đậu, ném vào một nét của chữ Vương.
Ngay lập tức, cả chữ Vương biến thành Ngọc (玉).
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]