Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 410:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 410: Mao Sơn

A Thái cũng chẳng buồn để ý tới tôi, xoay người thắp sáng ngọn đèn dầu trong phòng. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế thái sư dưới bức cổ họa, vẫn là cái khí chất nửa sống nửa chết quen thuộc ấy.

Nếu không phải quen biết từ trước, người ngoài nhìn vào còn tưởng ông ta là do quỷ biến thành.

Thấy cũng không còn sớm nữa, tôi trực tiếp rời khỏi tiệm quan tài, theo đúng thời gian đã hẹn để gặp Đổng Thu Nhiên.

Trước khi đi, tôi nhắn cho cô ta một tin. Đối phương nói đang ở phòng 301 khách sạn, còn đặc biệt sắp xếp riêng cho tôi một bàn tiệc tối ở phòng 302.

Phòng bao năm sao sang trọng, ngay cả thảm dưới chân cũng là lông cừu, nhân viên phục vụ đã được mời ra ngoài.

Đổng Thu Nhiên để vệ sĩ lần trước tôi từng gặp tiếp đãi, hỏi tôi còn cần gì nữa không.

Tôi vẽ một lá bùa, đưa cho anh ta, bảo mang sang cho Đổng Thu Nhiên.

Sau khi hiểu được văn tự tiên thiên khí, bùa chú của Đạo gia không còn bó buộc vào hình thức nữa, từng nét từng bút đều có thể thành bùa.

Tà pháp vùng Nam Cương lợi dụng môi giới, thông qua âm sát khí tác động lên thân thể con người, thay đổi tính tình thậm chí là vận khí của đối phương. Cao minh hơn nữa còn có thể điều động lực lượng quỷ thần, chi phối phán đoán và suy nghĩ của con người.

Sau đó tôi lặng lẽ ngồi trong phòng, ăn một bàn sơn hào hải vị.

Trong lòng tôi đã sớm phán đoán, nếu đối phương đã ra tay lần thứ nhất thì nhất định sẽ có lần thứ hai.

Không có cơ hội nào tốt hơn hôm nay.

Tôi ăn được một lúc thì cửa lớn bỗng nhiên bị người ta chầm chậm đẩy ra.

Một người đàn ông vóc dáng gầy gò, đội mũ lưỡi trai bước vào. Vành mũ rất dài, không nhìn rõ mặt, nhưng trông chừng hơn bốn mươi tuổi.

Ngón tay hắn rất thon dài, do tiếp xúc với âm khí trong thời gian dài, trên móng tay lượn lờ một tầng âm khí, khiến màu sắc hơi xám.

Cùng với lúc hắn bước vào, trong phòng thoang thoảng lan ra mùi trứng thối mốc meo.

Chỉ cần hiểu chút huyền học đều biết, âm linh, oán quỷ hễ xuất hiện đều kèm theo một mùi lạ.

Phương pháp cũ trước đây còn dùng ánh nến để tìm vị trí tà vật.

Đối phương kéo một cái ghế, ngồi đối diện tôi, rất tự nhiên bóc đũa, gắp một con cua, chậm rãi gặm.

Tôi ăn của tôi, hắn ăn của hắn, hai bên đều không nói gì.

Đợi ăn uống xong xuôi, tôi châm một điếu thuốc, nói: "Anh vào đây cũng không hỏi tôi một tiếng, đã ăn đồ của tôi rồi, thấy có hợp lý không?"

"Anh cũng đâu có từ chối, huống hồ tiền cũng không phải anh bỏ ra." Người đàn ông gặm càng cua, chỉ chai rượu vang trên bàn, nói: "Xoay sang cho tôi chút, để tôi nếm thử xem cái này có ngon không."

Tôi cười cười, nhẹ tay xoay chai rượu qua.

Đối phương cầm lên tu thẳng miệng chai, uống một ngụm lớn, cau mày bất lực nói: "Cuộc sống của bọn nhà giàu đúng là không hiểu nổi, thứ rách này có gì ngon, chẳng bằng rượu đao tửu."

"Vậy có cần tôi gọi cho anh một chai không?"

"Khách sáo rồi." Người đàn ông ợ một cái no nê, nói: "Ăn xong rồi, làm quen chút. Phái Mao Sơn, Trần Đào Đào."

"Thiên Sư Phủ, Trương Nguyên Cát."

"Tôi biết trên người anh có cương khí Long Hổ Sơn, nhưng truyền thừa hình như không được chính thống lắm." Trần Đào Đào đánh giá tôi từ trên xuống dưới, nhe răng cười, "Tôi nhận tiền của người ta, giúp người ta làm việc. Bây giờ anh chặn đường kiếm cơm của tôi, thế thì phải cho tôi một lời giải thích."

"Tôi quen ông già trên đỉnh Mao Sơn. Anh ra ngoài làm tay chân thế này không thấy bôi tro trát trấu cho Mao Sơn à?"

"Tôi thuộc Mao Sơn, không phải phái Mao Sơn Thượng Thanh, họ có mất mặt hay không thì liên quan gì tới tôi."

"Mao Sơn với Mao Sơn... Tôi không rõ lắm."

"Nhánh chúng tôi tách ra từ hệ Lư Sơn, tổ sư là Lý Tam Lang. Mao Sơn mà anh nói là phái Thượng Thanh, vốn chẳng cùng một mạch. Cái mà người đời gọi là đạo sĩ Mao Sơn thật ra đa phần là Mao Sơn chúng tôi, chỉ là không có danh tiếng lớn bằng họ thôi."

"Lấy tà trị tà?" Tôi nghi ngờ hỏi.

"Đại khái là vậy."

"Ngầu thật!" Tôi giơ ngón cái. Đối với giáo phái dân gian tôi biết không nhiều, nhưng nghe nhiều cũng hiểu, trong giang hồ chưa bao giờ thiếu kỳ nhân dị sĩ.

"Anh không cần khen tôi, vô nghĩa thôi. Ông chủ nói rồi, bảo tôi giúp xử lý người phụ nữ kia. Bây giờ chú của tôi bị anh phá giải, theo quy tắc giang hồ, hoặc là giết anh, hoặc là bồi thường rồi rút lui. Nhưng giờ tôi đang thiếu tiền, không bồi thường nổi."

Trần Đào Đào ngả người ra sau, nheo mắt.

Đúng lúc này, cửa lớn lại bị đẩy ra, vệ sĩ của Đổng Thu Nhiên bước vào.

Anh ta nhìn thấy Trần Đào Đào thì giật mình, quát: "Anh là ai, ra ngoài!"

Trần Đào Đào giơ tay phải lên, búng một cái. Từ ống tay áo bay ra một lá bùa vàng, vừa chạm không khí đã hóa thành tro bụi.

Mơ hồ có thể thấy một bóng xám trực tiếp bao phủ phía sau vệ sĩ. Cái người vốn khí thế hùng hổ kia lại như bị rút mất hồn phách, ngây người đứng tại chỗ.

Trần Đào Đào móc ngón tay, hất nhẹ về phía cái cốc trước mặt, trên mặt nước trong cốc nổi lên một tầng bóng mờ nhàn nhạt.

Hắn xoay bàn, dừng lại trước mặt tôi.

Tôi thấy rõ trong chai nước khoáng trong suốt hiện lên một gương mặt người. Hồn phách của vệ sĩ bị hắn nhẹ nhàng chộp lấy, kéo vào trong cốc.

Trần Đào Đào khiêu khích: "Chiêu này của tôi thế nào?"

"Tạm được thôi."

Hắn đang dò chiêu, khoe tay nghề với tôi.

Nếu lúc này tôi bị hắn dọa sợ, hoặc không có chút bản lĩnh thì người tiếp theo bị hắn câu hồn lấy mạng chính là tôi.

Giang hồ huyền môn còn hiểm ác hơn giang hồ ngoài xã hội.

Thua rồi không chỉ mất mạng, mà còn có thể vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Ngón tay tôi ngưng tụ chân khí Đạo gia, nhẹ nhàng vạch một vòng tròn trên mặt bàn, rồi hắt nước xuống. Hồn phách của vệ sĩ bị nhốt trong vòng tròn đó.

Bốn phía sát phong hội tụ, mục tiêu nhắm thẳng vào hồn phách kia.

Chỉ cần trúng đòn, chủ nhân của hồn phách, không chết cũng tàn phế.

"Chuyện giữa hai chúng ta đừng liên lụy người khác. Con người có ba hồn, bị thương thì không hay đâu." Tôi nhẹ tay điểm một cái, ném hồn phách lên không trung. Đạo khí thuần dương lập tức hộ vệ, phong sát xung quanh, đối chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi đưa hồn phách trở về.

Vệ sĩ tỉnh lại, run rẩy một cái, kiêng dè nhìn tôi và Trần Đào Đào.

Tôi nói: "Ở đây không có chuyện gì cả, anh ra ngoài đợi một lát đi."

"Vâng, Trương đại sư."

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi, Trần Đào Đàovỗ tay, nói:
"Thuần dương chính thống của Đạo gia nhưng lại không có lục chức thần tướng. Thiên Sư Phủ mà lại tu đan đạo tiên pháp, không tu bà chú, chuyện này hiếm thấy thật."

"Đại đạo đồng quy, mọi pháp môn đều bắt nguồn từ Tam Thanh Tổ Sư, chẳng có gì đặc biệt cả." Tôi nói.

"Anh đúng là có vài bản lĩnh, nhưng muốn tôi bồi thường tiền thì vẫn chưa đủ."

Trần Đào Đào gom mấy cái chén trà xung quanh đặt lên bàn, bày thành trận thất tinh ba bên trái, bốn bên phải, Bắc Đẩu làm mũi nhọn, lấy mặt bàn làm sơn xuyên, lấy nước trong chén làm hồ nước, tay bắt pháp quyết.

"Sắc lệnh thiên địa nhân tam quang, Tham Lang ở trái, Phá Quân phía trước, Thất Sát bên phải."

Hắn nửa cười nửa không nhìn tôi, rồi hai tay kết ấn. Đèn trong phòng lúc sáng lúc tối, trên tường đầy những con thi trùng chi chít.

"Nếu anh phá được trận Thất Tinh Đả Kiếp của tôi, anh em tôi không nói hai lời, lập tức rút lui. Phá không được thì chuyện này anh đừng xen vào nữa."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.