Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 413:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 413: Thắp đèn

Tiếng kêu thảm thiết của Dạ Ma làm tôi cứ tưởng nó bị kẹt bi vào đâu.

Tôi chạy lên tầng hai, vừa đẩy cửa ra đã thấy trên người Dạ Ma bốc khói đen nghi ngút, nó đang ngồi xổm trong góc, há miệng th* d*c hồng hộc.

"Cậu làm sao vậy?"

"Đừng qua đây!" Dạ Ma lùi lại mấy bước, đưa tay ra ngăn cản tôi lại gần.

Nhận thấy đối phương có chút quái dị, tôi lập tức vận đạo khí để kiểm tra tình trạng của nó. Kết quả tôi thấy được một tia khí tức lôi kích thoắt ẩn thoắt hiện đang quấn quýt quanh cơ thể nó.

Khí tức này chỉ có thể thấy được trên người những địa tiên đang độ kiếp.

Tôi nhìn mảnh gỗ nó tiện tay mang về, đó chính là mảnh gỗ lúc con bọ cạp chín đầu bị sét đánh trúng!

"Cậu đang độ kiếp à?"

"Đừng làm phiền tôi, cậu ra ngoài trước đi."

Dạ Ma đuổi tôi đi.

Dạ Ma không phải là người tu hành bình thường, nó là một con chim có cơ duyên lớn, phải đi từng bước một mới đi đến ngày hôm nay.

Tôi lập tức rời phòng, đứng ở bên ngoài, tựa lưng vào cửa tiệm cầm đồ.

Động vật vượt thiên kiếp luôn có những kẻ tìm đến để phá rối.

Tôi ngậm điếu thuốc, cảm nhận luồng sát khí và lôi kiếp thuần dương khí đang tràn ngập trong tiệm cầm đồ. Cuộc chiến giữa âm và dương có thể tạo ra một luồng hỗn độn chi khí.

Lũ sơn tinh quỷ quái sở dĩ không thể giống như con người, chính là vì thiếu mất luồng khí này. Có được đạo khí này, theo một nghĩa nào đó, mới được coi là một "địa tiên" thực thụ.

Tôi cũng không biết Dạ Ma đã theo ông nội tôi bao lâu, sau đó đến đời bố tôi, rồi lại đến đời tôi, ngay cả ở Thiên Sư Phủ nó cũng thuộc đường đi lối lại như lòng bàn tay.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, gần đến hơn một giờ sáng, trên đường phố không biết từ lúc nào đã nổi lên một lớp sương mù âm u nhàn nhạt. Cùng với lớp sương ngày càng dày đặc, từ trong bóng tối có một người phụ nữ chậm rãi bước ra.

Một tay cô ta xách lồng đèn, mặc trường bào màu đỏ, chầm chậm tiến gần về phía tiệm cầm đồ Nguyên Cát.

Tôi gẩy tàn thuốc trên tay, cười nói: "Ngại quá, tiệm đóng cửa rồi, có việc gì thì mai quay lại."

"Đây có phải là cửa tiệm của Trương Khánh Tông không?"

"Cô quen ông nội tôi?"

Tôi không khỏi kinh ngạc, nhưng trong lòng vẫn rõ đối phương đột nhiên chắc chắn nhất định có liên quan đến việc Dạ Ma độ kiếp.

"Sau khi ông ấy qua đời, chúng tôi mãi không tìm thấy hậu duệ của tiệm cầm đồ Nguyên Cát, hôm nay cảm nhận được Hắc gia thắp đèn, tôi đặc biệt tới xin một quẻ."

Thắp đèn?

Năm xưa ông nội vốn dĩ không muốn tôi dính dáng đến việc kinh doanh của tiệm cầm đồ.

Tôi chậm rãi quay người lại, thấy tầng hai của tiệm cầm đồ không biết đã thắp lên một chiếc lồng đèn đỏ từ khi nào. Đó chính là căn phòng nơi Dạ Ma đang ở, nó trốn ở bên trong, dùng hai luồng âm dương khí của bản thân để chống chọi, mượn lôi pháp gột rửa toàn thân để thoát thai hoán cốt, trở thành con người thực thụ.

Người phụ nữ nói tiếp: "Tiệm cầm đồ Nguyên Cát, người sống cầm tà vật, người chết cầm quỷ vật, ở giữa âm dương, giải kiếp tiền thế, oán hậu thế, đã bao nhiêu năm rồi không thấy tiệm cầm đồ thắp đèn!"

Người phụ nữ xách lồng đèn đỏ, ánh mắt đầy mong đợi.

Khoảng cách giữa tôi và đối phương chưa đầy năm mét, một luồng âm khí cuồn cuộn ập đến, tôi nói: "Chân cô không chạm đất, trong mắt không có chút dương khí, nhưng tay lại cầm một chiếc đèn thắp bằng dương hỏa, chắc hẳn cô là dương sai của dương gian. Cô tìm tôi có việc gì?"

Tuy tôi không biết lý do, nhưng ngọn đèn trên tầng hai và trường khí lúc Dạ Ma độ kiếp, hai thứ này chắc chắn có mối liên hệ với nhau.

"Nhờ đại sư chỉ điểm, tuy nhục thân của tôi đã hủy nhưng dương thọ chưa tận, nay được âm tào địa phủ sắc phong làm dương sai, nhưng trong lòng tôi luôn không buông bỏ được anh ấy, cầu đại sư thành toàn!"

Người phụ nữ giơ chiếc lồng đèn dương hỏa trong tay lên. Một luồng hơi nóng phả vào mặt, trong màn sương mờ ảo có thể thấy bên trong lồng đèn lại là dáng vẻ của một người đàn ông. Ánh mắt người đàn ông hoảng loạn, sợ hãi, anh ta giống như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, định bay ra ngoài nhưng luôn bị lồng đèn chặn lại.

Tiếp đó, tôi lại thấy một hình ảnh khác trong lồng đèn.

Người phụ nữ tên là Tú Tú, cô ta không phải ở trạng thái không sống không chết này, mà là một cô gái thanh xuân rạng rỡ, cô ta và chồng đang âu yếm bên nhau, hai người vô cùng ân ái.

Nhưng tình trạng này không kéo dài được bao lâu, người đàn ông đã phản bội cô ta.

Người cô ta yêu nhất lại thích người đàn bà khác.

Tú Tú không chịu nổi cú sốc này, chọn cách nhảy giếng tự sát.

Vì dương thọ chưa tận, lại có âm đức của tổ tiên che chở, nên âm tào địa phủ đã phong cô ta trở thành dương sai.

Tú Tú nói: "Đại sư, tôi không cam tâm, cậu giúp tôi xem một quẻ đi."

Cô ta rõ ràng đang đòi tôi thảo phong!

Người âm không có tuổi thọ, càng không có mệnh số. Nếu tôi xem quẻ, điều đó có nghĩa là công nhận cô ta là người sống, giúp cô ta sắp xếp con đường tương lai, nhưng tương tự, tôi cũng chẳng phải bậc đại đức gì, không có khả năng lớn đến thế. Nói cách khác, tôi xem mệnh cho cô ta chính là dùng mạng của tôi để đánh đổi!

Ánh đèn trên tầng hai vẫn đang thắp sáng. Dạ Ma đang trong lúc độ kiếp, tôi hoàn lại, nói: "Quẻ này của cô, tôi không xem được."

"Tiệm cầm đồ Nguyên Cát có quy định, chỉ cần mang tà vật đến, cậu sẽ giúp tôi giải quyết rắc rối!" Tú Tú cởi đôi giày dưới chân ra, nói: "Đây là đôi giày thêu của tôi, có thể coi là một món hung vật, dùng làm thù lao được không?"

Tú Tú nhìn chằm chằm vào mắt tôi, có thể thấy trong đôi mắt cô ta ẩn chứa oán niệm. Luồng oán niệm này đang lớn dần theo thời gian.

Tôi hít sâu một hơi, nói: "Vậy chi bằng chúng ta xem tướng mặt đi."

"Xem thế nào?"

"Cô lại gần tôi thêm chút nữa."

Tú Tú nghe lời tôi, tiến lại gần. Cô ta chân không chạm đất, đứng lơ lửng ở đó với chiều cao gần bằng tôi.

Nhìn chằm chằm vào tướng mặt của Tú Tú, tôi trầm giọng nói: "Đôi mắt cô chứa đầy sát khí, nơi sơn căn có một luồng đạo khí, chắc chắn là có người chỉ dẫn mới tìm đến đây. Nói, là ai sai cô đến!"

Tú Tú kinh ngạc, vừa định nổi giận thì đã bị tôi chộp lấy cổ họng.

"Tiền thế kim sinh cái gì, vô tình cái gì, lũ hề nhảy nhót sao dám đến chỗ tôi làm càn hả!"

Tôi không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để phản kháng, đạo khí xuyên qua toàn thân Tú Tú, chỉ trong chớp mắt cô ta đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại một chiếc giày thêu rơi trên mặt đất.

Tôi nhặt chiếc giày thêu lên, nhìn bóng người trong sương mù, lát sau, lần lượt có ba người đàn ông ăn mặc kiểu đạo sĩ bước ra.

Kẻ cầm đầu để ria mép bát tự, chắp tay nói: "Chào tiểu thiên sư."

"Chúng ta quen nhau à?"

"Lão thiên sư trừ ma, đạo môn thiên hạ đã không còn đường sống rồi, biết tiểu thiên sư ở đây, chúng tôi muốn mời cậu xuống núi một chuyến." Kẻ để ria mép bát tự cười híp mắt nói.

"Lão thiên sư trừ ma chả liên quan gì đến tôi, nếu thấy không thoải mái thì mấy người cứ đi tìm ông ấy." Tôi cười.

"Tiểu thiên sư thật biết đùa, nếu chúng tôi mà đánh thắng được lão thiên sư thì còn xuất hiện ở đây làm gì?"

"Vậy xem ra mấy người cảm thấy mình đánh thắng được tôi đúng không?"

Tôi không giận mà cười.

Kẻ để ria mép bát tự cười đáp: "Tiệm cầm đồ Nguyên Cát thắp đèn, quỷ vật bốn phương tìm đến tiệm cầm đồ, nếu không chúng tôi thật sự không chắc đã tìm được tới đây. Tiểu thiên sư, mời."

Tôi xắn tay áo lên, nói: "Thật là nhàm chán, mấy người định lên cùng lúc hay từng người một?"

Kết quả là tôi vừa mới khởi sát cơ, bóng dáng của một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện sau lưng đám đạo sĩ. Sát cơ lạnh lẽo không cho đối phương kịp phản ứng, con dao găm đã lướt qua cổ của kẻ có râu bát tự.

Máu phun xối xả, một cái đầu người cứ thế bị đối phương xách ngược lên.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.