Chương 415: Trấn Tiên Lương
Giọng điệu của A Nam rất thản nhiên, hoàn toàn theo kiểu không cho phép tôi có nửa điểm kháng cự.
Nhưng tôi cũng quen rồi, bản tính A Nam không xấu, hay nói đúng hơn là chẳng có bản tính gì cả, cô ấy chỉ tin tưởng mỗi Trần Đạo Nhất.
Sơn trang Vân Mộng sớm muộn gì tôi cũng phải đi, chỉ là không ngờ lại theo cách này.
Ánh đèn trên tầng hai đã tắt, báo hiệu Dạ Ma đã bình an vượt qua kiếp số.
Tôi mời A Nam vào nhà, cô ấy lắc đầu: "Tôi còn chút việc phải xử lý, sáng mai tôi sẽ đến đón cậu đi tìm tà vật."
"Được rồi, muộn thế này cô chú ý an toàn nhé."
Tôi gượng cười xua tay, nhất là khi nhìn ba cái xác chết, nụ cười càng thêm vẻ gượng gạo.
Sau này ai đụng phải A Nam mới thực sự cần chú ý an toàn.
Trở lại trong tiệm, tôi không đi làm phiền Dạ Ma.
Bật đèn tầng một lên, tôi tựa vào bàn làm việc, châm điếu thuốc, xé phong bì ra bắt đầu chăm chú đọc.
Trấn Tiên Lương!
Năm đó đây cũng là một trong những tà vật mà bố tôi có được.
Điểm tà môn nhất của thứ này chính là có thể chiêu mời các tiên gia, thậm chí có thể khiến địa tiên bị mình sai khiến, có thể nói là hô mưa gọi gió.
Nhưng Trấn Tiên Lương có một điều cấm kỵ, cứ cách một khoảng thời gian lại phải hiến tế sinh mạng của đệ tử xuất mã để nuôi dưỡng nó.
Chủ sở hữu hiện tại là chủ một đạo quán tên là Tề Vân Các, trước đây là một thương nhân khá có tiếng tăm, sau này mắc bệnh nặng, nhìn thấu hồng trần thế tục nên mới nhập đạo tu hành, cuối cùng định cư ở Tề Vân Các chủ trì công việc.
Tình hình đại khái tôi đã nắm rõ, tuy nhiên Trấn Tiên Lương này dù là tà vật nhưng đồ càng tà môn thì sức mạnh càng lớn, hiệu quả càng bá đạo.
Đối phương đã sở hữu nhiều năm, không đời nào tôi nói vài câu là người ta đưa cho ngay được.
Tôi thầm nghĩ dù sao mọi người đều là người trong đạo môn, hay là lôi tên người quen ra xem họ có nể mặt mà nhường đồ cho mình không.
Nhưng nghĩ lại thì thấy có vẻ không ổn.
Bây giờ lão thiên sư khiến mọi chuyện căng thẳng như vậy, đi đâu cũng sát phạt rầm rầm, lỡ chạm mặt kẻ thù thì dễ mất mạng như chơi.
Nhưng có A Nam đi cùng, an toàn cá nhân của tôi chắc không thành vấn đề, vả lại bây giờ tôi dù sao cũng được coi là một cao thủ.
Tôi mơ màng ngồi thiền nghỉ ngơi, theo ánh nắng ngoài kia chiếu vào tiệm, tôi thầm cảm nhận luồng dương khí lưu thông trong cơ thể, thở phào, tỉnh dậy từ trạng thái không linh đó.
Tôi lên lầu xem Dạ Ma thế nào, kết quả vừa đẩy cửa ra, trong góc không phải là con quạ rụng lông, cũng chẳng phải gã đàn ông gầy gò hèn mọn lúc trước, mà là một đứa bé khoảng chừng tám tuổi, mặc yếm đen, cổ tay trái quấn một đoạn dây thừng đen, lúc này đang khoanh chân ngồi đó, mắt nhắm hờ, trên người một nửa là dương khí thuần khiết, nửa kia lại là quỷ khí âm u.
Điều này làm tôi khá bất ngờ Dạ Ma lại có thể dựa vào thực lực của bản thân mà nghịch chuyển tiên thiên, khôi phục lại hình thái tiên thiên, có thể duy trì ở trạng thái này đồng nghĩa với việc hóa sinh thành người.
Không qua thai sinh mà trực tiếp hóa sinh, về bản chất đã thuộc hạng tiên nhân rồi.
Tôi không làm phiền Dạ Ma tiếp tục tu hành nữa, nhìn đồng hồ, không lâu sau A Nam đã vào trong tiệm.
Tôi bất lực nói: "Mới sáng sớm, cô cũng không biết gõ cửa à?"
"Tại sao phải gõ cửa?"
"Thôi được rồi, tôi nói với cô cũng bằng thừa." Tôi thở dài.
"Cậu có xe không?"
"Không có."
Thực ra tôi cũng muốn mua xe, chỉ có điều bôn ba bên ngoài bao nhiêu năm nay nên chưa có cơ hội.
Kết quả A Nam lại thản nhiên buông một câu: "Sống kém thế."
Tôi tìm một cái cớ, nói: "Đó chẳng phải là do lương của Cục Mật Vụ thấp sao?"
"Không sao, tôi có xe."
A Nam đứng dậy, đi thẳng ra cửa lớn.
Tôi đi theo sau cô ấy, lòng có vô số nghi ngờ.
Ai ngờ vừa mở cửa ra đã thấy một chiếc xe điện: "Cái này... Xe của cô đấy à?"
"Bác Trần nói không gian trong ô tô quá kín, không cách nào tiếp xúc được với linh khí của tự nhiên. Nếu muốn tu luyện thì cần phải tiếp xúc với tự nhiên mọi lúc mọi nơi."
Sau đó A Nam đưa cho tôi một cái mũ bảo hiểm.
"Đội cái này vào, chúng ta xuất phát!"
Trời đất ơi, Cục Mật Vụ không chỉ keo kiệt mà còn biết cách thao túng tâm lý thật đấy.
Tôi có đi lừa người ta cũng chẳng nghĩ ra nổi cái lý do kiểu này!
Lại còn để A Nam đi xe điện, với tư cách là cán bộ nòng cốt đặc cấp của Cục Mật Vụ mà đãi ngộ thế này sao?
Nên là nếu tôi mà trông chờ vào ba triệu rưỡi tiền lương của họ, đừng nói mua xe, tôi nghi là mình sẽ chết đói mất.
A Nam lái xe điện chở tôi lao vút trên đường.
Phải công nhận cái xe điện này chất lượng thật.
Xe nhà người ta đi chừng bốn năm mươi cây là hết điện, đằng này cô ấy chở tôi chạy vèo một cái ra tận ngoại thành, mà tốc độ không hề giảm.
Cùng với vạch điện cuối cùng biến mất, chúng tôi dừng lại ở một vườn trái cây ngoại ô.
A Nam chỉ tay về phía trước nói: "Đi thêm hai trăm mét nữa là đến."
"Cô đến đây rồi hả?"
"Đã đến hai lần."
"Cô đã đến rồi sao không trực tiếp cướp luôn cái tà vật kia đi, việc gì phải hành hạ tôi đi một chuyến này nữa, đúng không?"
"Đánh không lại."
A Nam rất nghiêm túc, đặc biệt là ánh mắt thuần khiết kia không hề pha lẫn chút cảm xúc không cam lòng nào, cứ như thể mọi chuyện không phải xảy ra với cô ấy, cô ấy giống như một người ngoài cuộc đang thuật lại chuyện của người khác vậy.
"Chủ đạo quán đó rất lợi hại, tôi đột nhập vào ban đêm ba lần đều bị phát hiện. Tôi dùng dao, lão chôm mất dao của tôi, sau đó tôi lẻn vào lại bị con chó lão nuôi phát hiện."
"Đỉnh thế cơ à?"
"Bác Trần nói giao cho cậu đấy, cậu là cao thủ mà."
"Đừng đùa nữa, tôi tính là cao thủ gì! Chị gái à, hôm qua cô đâm hết nhát này đến nhát khác, giết người còn dễ hơn thái rau, so với cô thì tôi chỉ là học sinh tiểu học thôi."
A Nam không ngoảnh đầu lại, rảo bước đi về phía trước.
Tôi hỏi cô ấy đi đâu?
A Nam nghiêm túc nói: "Tôi phải thử hóa trang lần nữa, cố gắng trà trộn vào!"
Tôi thầm nghĩ, cô thì hóa trang được ra cái gì?
Dù có cạo sạch tóc đi thì đôi mắt lạnh lùng kia cũng chẳng ai bắt chước nổi đâu.
Với tâm thế đã đến thì cũng đến rồi, cùng lắm là nói chuyện hẳn hoi, tôi theo A Nam đi thẳng về phía Tề Vân Các.
Chúng tôi vòng qua rừng táo, do vấn đề mùa vụ nên quả trên cây vẫn chưa hoàn toàn chín hẳn.
Khoảng ba mươi phút sau, hai chúng tôi đứng bên ngoài một đạo quán cổ đã được tu sửa xong xuôi, tấm biển trên cùng viết "Tề Vân Các", bên cạnh còn có cổng lầu thường thấy của phái Toàn Chân Long Môn.
Tôi đi sau lưng A Nam, nhanh chân bước đến sơn môn, kết quả đúng lúc gặp buổi pháp hội, bên trong đang tổ chức nghi lễ long trọng, xung quanh cổng còn có rất nhiều vệ sĩ áo đen, nhìn qua đã thấy rất oai phong.
Trong đại điện, đạo sĩ mặc pháp y, dẫn theo đồ đệ bước chân theo bộ pháp Khôi Cương, tay cầm lệnh bài xướng từ triệu thần tướng. Tôi nhìn bức tượng Linh Quan thờ trong chính điện, thần uy lẫm liệt, toát ra một luồng khí thế cương mãnh.
A Nam chỉ tay về phía đạo sĩ già, nói: "Chính là lão ta, tôi đánh không lại, mấy lần đều bị lão phát hiện. Bác Trần nói người này có chút bản lĩnh, bảo tôi giao cho cậu."
Tôi thầm nghĩ, giao cho tôi cũng chẳng xong đâu!
Chút bản lĩnh này của tôi chỉ đủ để giữ mạng thôi!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]