Chương 423: Quan Âm nhỏ máu
Ba ngày?
Thật hay giả thế?
Dạ Ma gật đầu, cái cằm núng nính mỡ trẻ con của cậu ta cũng rung rinh theo.
Tôi thực sự kinh ngạc, không ngờ một lần giao tiếp với Bạch Linh Lung lại tiêu tốn nhiều tinh lực đến thế.
Nguyên nhân sâu xa đằng sau chín đại tà vật cũng theo đó mà lộ ra.
Chỉ có "Vực" độc nhất của Kỳ Môn mới có thể thực sự tiếp cận được cốt lõi của tà vật, bằng không đổi lại là bất kỳ ai khác, cũng chưa chắc có thể tiếp xúc sâu sắc được như tôi.
A Nam nói: "Trước khi bác Trần đi có bảo tôi dẫn anh đi tìm món tà vật tiếp theo."
"Trần Đạo Nhất còn dặn dò gì nữa không?"
"Bảo anh sống cho tốt vào."
Dạ Ma hơi giận: "Nguyên Cát, nếu cậu cảm thấy không muốn dính líu vào chuyện chín đại tà vật, hay thậm chí là chuyện của sơn trang Vân Mộng, tôi có thể giúp cậu thoát ra, không ai có thể ngăn cản cậu được."
"Tại sao lại không dính líu? Cái sơn trang Vân Mộng đó sớm muộn gì tôi cũng phải tới một chuyến thôi." Tôi bình tĩnh trả lời, rồi nghi ngờ hỏi Dạ Ma: "Có phải cậu biết bí mật gì đó không?"
Dạ Ma nói: "Bí mật tôi biết hơi bị nhiều đấy, cậu muốn ám chỉ cái nào?"
Tôi cười gượng, suýt thì quên mất, cậu ta nhìn thì nhỏ tuổi thế thôi chứ tuổi thực còn lớn hơn cả tuổi ông nội tôi nữa.
"Tất nhiên là việc cậu ngăn cản tôi đến sơn trang Vân Mộng rồi, dựa vào quan hệ bao nhiêu năm nay giữa hai ta, chắc chắn cậu sẽ không hại tôi."
Dạ Ma kéo ống quần, nói: "Cậu biết thế là tốt. Chín đại tà vật ở sơn trang Vân Mộng là do cha cậu bày ra, liên quan đến bí mật thành tiên, nhưng theo những gì tôi thấy bao năm qua, mấy thần tiên đó chẳng có tác dụng gì, vả lại... Năm xưa chúng tôi có hứa với một người là sẽ để cậu tránh xa thị phi."
"Hứa với ai?"
"Mẹ cậu."
"Người mà cậu và Trần Đạo Nhất nhắc đến là mẹ tôi?" Tôi vô thức cao giọng lên gấp mấy lần.
Dạ Ma bịt tai lại, bảo: "Đừng có hở chút là giật mình thon thót thế, hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà chẳng điềm tĩnh chút nào."
"Mẹ tôi làm sao?"
"Chuyện này cậu đừng hỏi vội, năm xưa chúng tôi đều đã lập lời thề độc, tuyệt đối không được nói ra." Dạ Ma nói.
Mặc cho tôi hỏi thế nào, Dạ Ma vẫn nhất quyết ngậm miệng.
Trời ạ, giờ thì muốn không đi cũng không được rồi.
May mà hiện tại tôi đã nắm rõ được bản chất cốt lõi của chín đại tà vật không nằm ở bản thân vật phẩm, mà nằm ở khí linh ẩn giấu bên trong.
Trấn Tiên Lương có Bạch Linh Lung thì những tà vật khác chắc chắn cũng sẽ có.
"Được rồi, cậu không nói tôi cũng không hỏi nữa." Ngay sau đó tôi quay sang hỏi A Nam: "Món tà vật tiếp theo ở đâu?"
A Nam trả lời: "Món tiếp theo là 'Quan Âm nhỏ máu', đã xuất hiện tại một buổi đấu giá. Bác Trần nói đã có sáu người sở hữu nó thiệt mạng rồi, nhưng hôm qua anh chưa tỉnh lại nên buổi đấu giá đã kết thúc."
"Vậy thì trực tiếp tìm xem ai đã mua nó."
A Nam lo lắng: "Được thôi, nhưng nếu người ta không bán thì chúng ta đâu thể cướp được."
"Tại sao lại không thể cướp?"
A Nam nói: "Bác Trần từng dặn ra ngoài phải tuân thủ pháp luật, không được tùy tiện cướp đồ của người khác."
Tôi bảo cô ấy rằng làm việc không được cứng nhắc như vậy, phải học cách vận dụng linh hoạt, não bộ phải nhanh nhạy một chút. Đã có sáu đời chủ nhân chết bất đắc kỳ tử rồi, người mua lần này là đời thứ bảy, chúng ta đi cướp về là để cứu mạng người ta đấy!
A Nam trầm ngâm một lát rồi cgật đầu: "Tôi thấy anh nói cũng có lý."
Ngay sau đó, cô ấy liên lạc với Cục Mật Vụ.
Với mạng lưới quan hệ của Cục, việc điều tra một món đồ như vậy không khó khăn gì.
Quả nhiên, mười phút sau chúng tôi nhận được tin báo.
Chủ nhân mới họ Đổng, là một phú thương rất có quyền thế, ông ta góp vốn vào nhiều công ty đồ cổ, còn mở rất nhiều cửa tiệm kinh doanh đồ cổ nữa.
Càng nghe tôi càng thấy quen, liền hỏi: "Có phải ông ta có cô con gái tên là Đổng Thu Nhiên không?"
"Hình như đúng vậy." A Nam gật đầu.
Tôi vỗ đùi một cái, thế này thì chuyện dễ giải quyết rồi!
Tôi lập tức gọi điện thoại, đợi Đổng Thu Nhiên bắt máy, đối phương rất khách sáo hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi hỏi: "Cha cô có phải vừa mua một tượng Quan Âm không?"
"Đại sư, tôi không biết việc này, để tôi hỏi giúp anh." Đổng Thu Nhiên nói.
"Khỏi cần hỏi, giờ cô lái xe qua đây đón tôi đi. Là cha cô đã mua đấy, bức tượng Quan Âm đó có vấn đề, ông ấy không gánh nổi đâu." Tôi nói.
Kể từ sau khi giúp Đổng Thu Nhiên xử lý chuyện lần trước, cô ấy không còn chủ động trò chuyện với tôi như trước nữa.
Đây cũng là chuyện thường tình mà những người như chúng tôi hay gặp phải. Khi đối phương cần dùng đến bạn, họ sẽ chủ động kết giao, nhưng khi giá trị lợi dụng kết thúc, họ sẽ kính nhi viễn chi vì sợ bị liên lụy.
Cho nên, đa số người tu hành thường khá lạnh lùng, hoàn toàn là do những trải nghiệm bản thân dẫn đến.
Tầm chưa đầy ba mươi phút sau, Đổng Thu Nhiên lái chiếc G-Class của cô ấy xuất hiện trước cửa tiệm.
Tôi gọi cả Dạ Ma và A Nam cùng đi.
Kết quả Dạ Ma xua tay, nói hiện tại thần hồn cậu ta không ổn định, không thể ở bên ngoài quá lâu.
Cuối cùng chỉ có tôi và A Nam cùng ra ngoài.
Đổng Thu Nhiên dò hỏi: "Đại sư, lúc nãy trên đường tới đây tôi có gọi cho cha, hôm qua ông ấy đúng là có mua một pho tượng Quan Âm, hiện đang để ở nhà. Thứ đó không có vấn đề gì chứ?"
"Đâu chỉ là có vấn đề. Nếu không phải là tôi, cha cô sống chẳng được mấy ngày đâu. Thật chẳng biết ông ấy có phải rảnh rỗi quá không mà lại cứ phải đi mua cái thứ đó làm gì?"
"Buổi đấu giá là ông ấy đi cùng dì ghẻ của tôi đấy." Đổng Thu Nhiên nghiến răng nói: "Ngay từ đầu tôi đã thấy mụ đàn bà đó chẳng phải hạng tốt lành gì. Cứ nhìn cái thân hình đó xem, cha tôi già chừng ấy tuổi rồi, ở với mụ ta chắc chắn phải tổn thọ ít nhất mười năm."
Quan Âm nhỏ máu là một trong chín đại tà vật, quan trọng nhất chính là đặc điểm của nó.
Tuy nói chín đại tà vật đều tính là đồ cổ, nhưng rất hiếm có thương nhân đồ cổ nào dám đụng vào. Về cơ bản, phần lớn các tà vật đều chỉ lưu chuyển trong các hội nhóm nhỏ nội bộ.
Đổng Thu Nhiên kể trên đường đi, cũng vì mụ dì ghẻ kia mà cô ấy bình thường chẳng bao giờ về nhà, tính ra cũng phải gần hai năm rồi. Hai cha con cũng ít khi gọi điện, có việc gì thì Đổng Thu Nhiên toàn liên lạc với thư ký bên cạnh cha mình.
Đi khoảng một tiếng đồng hồ thì chúng tôi tới một căn biệt thự biệt lập ở ngoại ô.
Căn biệt thự ít nhất cũng phải bảy tám trăm mét vuông, nhưng diện tích chiếm đất rất lớn, nhiều không gian riêng tư, trang trí vô cùng xa hoa.
Nhưng khi xe chạy vào trong sân, tôi phát hiện ở đây có rất nhiều mèo. So với những gia đình bình thường thì số lượng mèo nhà ông ta thực sự có chút quá nhiều.
Đủ các loại mèo mướp màu sắc khác nhau, cộng lại cũng phải hai ba mươi con.
Nắng trưa rất gắt, lũ mèo tụ tập lại một chỗ để sưởi nắng.
Khi xe chúng tôi đến, lũ mèo đó căn bản chẳng thèm để tâm.
Thế nhưng, khi ba người chúng tôi vừa xuống xe, đàn mèo vốn đang nghỉ ngơi bỗng nhiên như chịu phải kích động gì đó, lũ lượt bỏ chạy tán loạn.
Sau đó chúng đứng trên hòn non bộ, từ trên cao nhìn xuống tôi và A Nam với ánh mắt cảnh giác.
Ánh mắt của lũ mèo đó rất sắc bén, tạo cho người ta một ảo giác là chúng có linh tính, thậm chí tôi còn cảm thấy mức độ thông minh của đám mèo này chẳng kém gì người bình thường.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]