Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 425:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 425: Thuật Chúc Do

Sắc mặt Đổng Minh sa sầm lại: "Thật là hồ đồ, cậu có biết thanh thanh đồng kiếm này của tôi là trân phẩm từ Mã Vương Đôi không? Bảo tàng có một thanh, tôi có một thanh, thậm chí thứ bảo tàng không có tôi cũng có. Giờ cậu lại bảo kiếm này là giả?"

Đổng Thu Nhiên rõ ràng là rất tin lời tôi, cô ấy kéo tay cha mình, vẻ không vui: "Cha, thầy con đã nói vậy thì chắc chắn phải có lý do. Anh ấy bảo thanh kiếm này có vấn đề thì nhất định là có vấn đề."

"Tôi thật không biết con gái mình bị cậu cho uống bùa mê thuốc lú gì nữa. Vừa nãy thì bảo phong thủy nhà ta không tốt, giờ lại nói kiếm của tôi có vấn đề. Còn chuyện gì nữa thì cậu nói thẳng một thể đi, hoặc là... Cậu cứ ra giá, xem cần bao nhiêu tiền?"

"Tin hay không tùy ông."

Tôi vẫn rất thản nhiên, bởi đôi mắt tôi không bao giờ nhìn lầm.

Kiếm đồng là binh khí cổ, mà phàm là binh khí có tuổi đời lâu năm đều mang sát khí rất nặng.

Bởi nó không giống như dao thái hay các loại dao cụ thông thường ngày nay.

Nó là binh khí giết người chính hiệu, có những thanh kiếm đã nhuốm máu không biết bao nhiêu mạng người, sát khí bên trong sao có thể so sánh với loại dao đồ tể?

Thế nên, những người chơi binh khí cổ, nếu mệnh cách không đủ cứng, sát khí không đủ mạnh thì tuyệt đối không được chạm vào.

Nếu gánh được thì đương nhiên sẽ gặp vận may, thậm chí tăng thêm uy nghiêm, khí phách, vượng tài vận và khí vận. Còn nếu không gánh nổi, nhẹ thì ốm đau lận đận, nặng thì tàn phế mất mạng.

Đặc biệt là những loại đao kiếm đã dính máu người thì càng không nên chạm vào, hậu quả thường sẽ trở nên khó lường hơn nhiều.

Nhưng nhìn tướng mạo của Đổng Minh và khối tài sản ông ta đang sở hữu thì cách cục của người này chắc chắn không tệ, đặc biệt là đôi mắt ẩn chứa sát khí, tạo cho người ta cảm giác uy nghiêm không cần giận dữ.

Ban đầu tôi cứu Đổng Thu Nhiên chính là muốn mượn uy thế của nhà họ để khôi phục lại tiệm cầm đồ Nguyên Cát.

Nếu thu phục được nhà họ Đổng, với địa vị giàu sang và nguồn cổ vật của họ, bấy nhiêu đó là đủ để tôi tái tạo lại vinh quang cho tiệm Nguyên Cát rồi.

Chỉ là hiện tại tôi đang bị cuốn vào chuyện ở Long Hổ Sơn nên chưa thể dứt ra được.

Tôi bình tĩnh nhìn Đổng Minh, bởi những gì tôi nói ra đều chắc chắn mười mươi. Chứng đau tim của ông ta tuyệt đối không đơn giản là cơn đau thông thường.

Đang lúc giằng co thì vệ sĩ bên ngoài bước vào, khách sáo báo cáo: "Ông chủ, Vương Thạch Lỗi tới rồi."

"Ông ta tới đây làm gì?" Đổng Minh ngẩn người.

Vệ sĩ đáp: "Đi cùng ông ta còn có một người trung niên mặc đồ Đường, không rõ là muốn làm gì."

Đổng Thu Nhiên đứng cạnh tôi, nói khẽ: "Đại sư, Vương Thạch Lỗi đó là một đối tác làm ăn của cha tôi. Trước đây hai bên có cạnh tranh nhưng ông ta không đấu lại cha tôi, thua lỗ hơn hai trăm triệu. Sau đó phải nhờ người xin xỏ cha tôi mới chịu tha cho một con đường sống."

Đang nói thì Vương Thạch Lỗi dẫn người bước vào biệt thự.

Vừa nhìn thấy người trung niên đi cạnh ông ta, tôi liền biết ngay đó cũng là một người tu hành trong giới Đạo gia.

Người trong Đạo gia đại loại có thể chia làm hai phái Nội Đan và Phù Lục.

Nếu chia nhỏ hơn thì còn có các môn phái dân gian, họ hấp thu một số phương pháp từ thuật phù thủy cổ đại, trình độ cũng rất đáng gờm.

Các môn phái dân gian thường sử dụng các du sư hoặc các sư phụ đã quá cố của môn phái làm "Âm thần" đi theo bên cạnh để tu hành và bảo vệ.

Đặc điểm hành pháp của họ là đơn giản, trực tiếp và bá đạo, không cần bày trận rình rang như đệ tử Đạo gia, cũng không cần thu thập khí như phái Nội Luyện hay Phù Lục.

Về bản chất, họ mượn sức mạnh của Âm thần, nên trên người những người này thường toát ra một luồng tà khí. Bất kể họ ăn mặc ra sao hay đeo vật phẩm gì, những người có trực giác nhạy bén đều có thể cảm nhận được Âm thần trên người họ trong thời gian cực ngắn.

Vì vậy, khi người trung niên kia bước vào, ánh mắt tôi không tự chủ được mà nhìn về phía ông ta.

Ông ta cũng chú ý tới tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi thấy bên cạnh ông ta có một thuật sĩ tóc tai rũ rượi đang đứng đó.

Vương Thạch Lỗi ngẩn người ra rồi nói: "Ái chà, không ngờ hôm nay lại náo nhiệt thế này. Lão Đổng, đây là con gái ông phải không, đúng là xinh thật."

Đổng Thu Nhiên lạnh lùng, chỉ gật đầu một cái.

Đổng Minh hỏi: "Sao tự nhiên chú lại tới đây? Đúng là không có việc thì chẳng bao giờ thấy mặt! nói đi, lần này tới có chuyện gì?"

"Kìa anh Đổng, anh vẫn cứ khách sáo quá. Chuyện của hai anh em mình đã nói rõ cả rồi, vả lại lúc nào em chẳng là người chịu thiệt, bấy lâu nay em cũng đâu có phàn nàn gì."

Vương Thạch Lỗi cảm thấy không khí có hơi trầm xuống, liền liếc nhìn người trung niên rồi tiếp tục: "Anh Đổng, chẳng là em nghe nói dạo này tim anh không khỏe, thời gian trước lại gặp nguy hiểm. Em thấy phong thủy nhà anh chắc là có vấn đề rồi, nên nhân tiện mấy hôm trước em mới quen được Lưu đại sư đây, muốn giới thiệu để anh biết mặt."

Người trung niên khách sáo gật đầu: "Chào chủ tịch Đổng."

"Anh đừng có xem thường Lưu đại sư nhà chúng em, thực lực phải nói là cực kỳ lợi hại. Anh biết em bị hôi nách kinh niên bao nhiêu năm không khỏi không? Lưu đại sư chỉ dùng đúng một chiêu là phá được luôn, mà anh không thấy đâu, thần kỳ lắm."

Vương Thạch Lỗi nói rất nhanh, chẳng để ai kịp xen vào, cứ thế tự mình thao thao bất tuyệt kể lại mọi chuyện.

Theo những gì ông ta mô tả, Lưu đại sư chắc hẳn đã dùng thuật Chúc Do. Đầu tiên Lưu đại sư biết ông ta bị hôi nách, bèn đặt một con sâu cuốn chiếu vào nách ông ta, sau đó dùng lá bưởi, niệm chú, đốt bùa, rồi mang con sâu đó tới cạnh một cái cây trong khu nhà.

Ngay sau đó, ông ta đóng đinh con sâu được bọc trong lá bưởi vào thân cây. Chưa đầy ba phút, mùi hôi nách hoàn toàn biến mất.

Còn cái cây ở cổng kia thì ngay ngày hôm sau đã héo úa, thối rữa, cuối cùng rụng hết lá và chết khô.

Thuật Chúc Do có một bản lĩnh rất đáng nể là pháp chuyển dời bệnh tật, phương pháp này tiêu tốn rất nhiều năng lượng.

Một khi thành công, nó có thể chuyển nỗi đau trên người bệnh nhân sang vật khác trong thời gian ngắn nhất. Có pháp sư chuyển bệnh sang thực vật, cũng có người chuyển sang động vật.

Hiệu quả cực kỳ thần kỳ, nhưng hậu quả là người thi triển cũng phải gánh chịu một phần tổn hại.

Vương Thạch Lỗi nói tiếp: "Chẳng phải anh đang bị đau tim sao? Cứ để Lưu đại sư chữa trị cho, coi như là em báo đáp ân tình anh đã tha cho em lần trước. Anh yên tâm, Vương Thạch Lỗi em tuyệt đối không thừa cơ ép giá đâu, chỉ cần hai anh em mình hòa hảo như xưa, sau này anh Đổng có mối làm ăn nào thì nhớ chiếu cố đến thằng em này là em mãn nguyện rồi."

Đổng Minh vốn chẳng tin mấy trò huyền học này, ngay đến cả tôi mà ông ta còn muốn đuổi ra ngoài thì làm sao chỉ nghe vài câu mà đồng ý ngay được.

Nhưng Đổng Minh là người lão luyện trong giới, ông ta vẫn nể mặt đối phương mà nói: "Chú cứ ngồi xuống uống nước đã, lát nữa nói chuyện cũng chưa muộn. Vừa hay con gái tôi cũng mới mời một vị đại sư về, chú không thấy chúng tôi đang trò chuyện sao?"

"Ái chà, đại sư gì thế? Làm nghề gì? Em thấy tuổi đời còn trẻ thế này, trình độ liệu có ra sao không, kẻo lại chữa lợn lành thành lợn què cho anh Đổng thì khổ."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.