Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 428:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 428: Giết mèo

"Chuyện này là sao? Rõ ràng lúc nãy chưa có mà!"

Đổng Minh ngây người, ông ta vừa tận mắt chứng kiến cái chết thảm khốc của Lưu đại sư.

Mặt ông ta trắng bệch, còn Vương Thạch Lỗi thậm chí cởi phăng hết quần áo trên người ra, không ngừng hỏi chúng tôi xem trên người mình có mọc con mắt nào không.

Mãi đến khi tự chạy vào nhà vệ sinh, xác nhận đi xác nhận lại rồi, ông ta mới hớt hải chạy ra truy vấn nguyên do.

"Đại sư, con mắt trên ngực tôi là thế nào vậy?"

Đổng Minh đã rũ bỏ hoàn toàn thái độ ngạo mạn lúc trước.

Tôi thản nhiên đáp: "Tôi muốn bức tượng Quan Âm mà ông đã mua."

Đổng Minh lo lắng: "Có thể cho cậu, có điều hiện giờ bức tượng không có ở chỗ tôi, vợ tôi đã mượn đi triển lãm rồi, phải chờ đến tối mới mang về."

Ngay từ đầu tôi đã thắc mắc Đổng Minh là một người bình thường, mua một trong chín đại tà vật là "Quan Âm nhỏ máu" để làm gì.

Bây giờ phát hiện ra là do vợ ông ta mang đi, mọi chuyện coi như đã thông suốt.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong nghề này phải gặp được người thì mới biết chính xác là chuyện gì.

Tôi hắng giọng nói: "Vậy được rồi, chúng ta xử lý thanh bảo kiếm của ông trước."

"Vậy thì thật sự cảm ơn đại sư quá."

"Đừng vội cảm ơn, chuyển khoản đi."

"Ồ, phải phải phải!" Đổng Minh sực tỉnh, vội xin lỗi: "Thật ngại quá, lỗi của tôi, vừa nãy gấp quá nên quên mất việc chính, tôi chuyển cho cậu năm trăm ngàn ngay đây."

"Không đủ." Tôi xua tay, nói tiếp: "Lưu đại sư đòi năm trăm ngàn, tôi kiểu gì cũng phải giỏi hơn ông ta chứ. Thế này đi, hai triệu vào tài khoản, tôi sẽ giải quyết việc này cho ông, nếu không thì miễn bàn."

Đổng Minh có hơi do dự, đúng lúc lại nhìn thấy cái xác của Lưu đại sư đang bị dọn đi, ông ta rùng mình, quát: "Thu Nhiên, chuyển tiền ngay!"

Tôi gửi số tài khoản cho cô ấy, A Nam bảo tôi đúng là thừa nước đục thả câu.

Tôi bảo đây gọi là kinh phí tự túc, Cục Mật Vụ keo lắm, một tháng có ba ngàn mấy bạc mà muốn chúng ta bán mạng, đúng là chuyện nực cười!

Nhìn dãy số dài dằng dặc trong tài khoản, lòng tôi tràn ngập cảm giác an toàn.

Sau đó, tôi đứng bên cạnh thanh cổ kiếm. Cách xử lý ban đầu của Lưu đại sư không có vấn đề gì, bên trong thanh kiếm đúng là bvật dẫn yểm thuật.

Nhưng loại vật dẫn này là để áp chế sát khí của thanh cổ kiếm, từ đó tác động lên toàn bộ cục diện phong thủy.

Tôi đã quan sát cách bài trí trong nhà Đổng Minh, căn biệt thự này theo kiểu nhà lồng trong nhà, trên dưới có tầng lớp, hiệu quả của nó là không thể tụ khí.

Vì thế biệt thự thường rất lạnh lẽo, trừ khi có thầy phong thủy chuyên nghiệp điều chỉnh tụ khí, nếu không lâu dần trong nhà chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề, phần lớn là suy kiệt sức khỏe và tiền tài khó tụ.

Tương tự, một số loại phong thủy đặc thù cũng cần dùng đến biệt thự, vì không gian lớn nên có nhiều đất để thao tác.

Tôi không vội chạm vào thanh cổ kiếm, quay sang nhìn Đổng Thu Nhiên hỏi: "Cô còn là xử nữ không?"

"Hả? Hỏi cái đó làm gì?" Đổng Thu Nhiên ngẩn ra.

"Cô cứ trả lời thành thật là được."

"Phải." Đổng Thu Nhiên ngượng ngùng gật đầu.

Tuy tôi khá bất ngờ nhưng cũng đỡ được bao nhiêu rắc rối.

Lúc đầu tôi định dùng máu của A Nam, nhưng vừa rồi cô ấy suýt nữa nổi điên lấy mạng tôi nên giờ tôi chẳng dám đụng vào.

Tôi gọi Đổng Thu Nhiên lại gần, bảo cô ấy rằng bên trong thanh kiếm chứa sát khí máu người, lại bị bùa chú đặc thù kiềm chế, chỉ có máu xử nữ mới mở được.

Tất nhiên, nếu Đổng Thu Nhiên không còn là xử nữ, một khi thanh kiếm chạm vào máu, nó chắc chắn sẽ kích động toàn bộ sát khí, lúc đó Đổng Thu Nhiên chỉ có con đường chết.

Hậu quả tôi cũng đã nói rõ, Đổng Thu Nhiên nghiêm túc gật đầu: "Đại sư yên tâm, tôi không nói dối."

Cô ấy vào bếp lấy con dao gọt hoa quả, đứng trước thanh kiếm, cắt đầu ngón tay.

Khi những giọt máu từ từ nhỏ xuống, cơ thể Đổng Thu Nhiên run rẩy dữ dội, cô ấy thở hắt ra, phả ra thành những làn sương mỏng như thể đang đứng giữa mùa đông giá rét.

Mà thanh bảo kiếm cổ xưa kia cũng đang mọc lên những vết rỉ sét màu máu với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Chớp mắt, thanh kiếm đồng xanh trông như mới đã phủ đầy rỉ đỏ, lúc này tôi mới tay không nắm lấy chuôi kiếm, rút mạnh nó ra.

Lần này thanh kiếm không hề có sát khí thoát ra ngoài, nhưng khi tôi tháo chuôi kiếm ra, vật yểm môi bên trong rơi xuống.

Vật dẫn yểm thuật là một ngón tay được bọc trong lá bùa, màu sắc đã chuyển sang xanh lục, nhìn kiểu gì cũng thấy một luồng tà khí cực mạnh.

Là một thương nhân đủ tiêu chuẩn, thứ này đối với người thường thì vô dụng, nhưng với tôi lại có tác dụng lớn.

Tôi thu ngón tay lại, đưa thanh kiếm cho Đổng Thu Nhiên: "Xong rồi."

"Hả? Đơn giản vậy sao?"

"Đơn giản à?" Tôi chỉ tay ra phía cửa lớn.

Mọi người quay người lại, liền thấy đám mèo hoang đang nghỉ ngơi trong sân đều đã tụ tập ở cửa lớn.

Chuyện đám mèo g**t ch*t Lưu đại sư lúc nãy vẫn còn sờ sờ ra đó.

Mọi người cuống cuồng né tránh, ngay cả đám vệ sĩ trong sân cũng đồng loạt rút súng ra.

Đổng Minh nói: "Đám mèo này đã giết người, không thể để lại, bắn chết hết cho tôi."

"Ông chủ, đám mèo này là của bà chủ, có sao không ạ?"

"Nghe lệnh tôi!" Đổng Minh giận dữ.

Vệ sĩ lập tức gật đầu, giơ súng bắn, kết quả là khoảng cách chưa đầy mười mét mà đạn lại bay chệch hướng.

Con mèo mướp kia vẫn trừng mắt nhìn gã vệ sĩ, ánh mắt hiểm độc như mắt người thật.

Gã vệ sĩ định bắn phát thứ hai, nhưng khẩu súng trong tay gã lại từ từ quay ngược về phía chính mình.

Tôi đứng bên cạnh nhìn rất rõ, nhưng gã vệ sĩ lại không hề cảm thấy mình đang nhắm sai hướng.

Tôi nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy tay gã, luồng thuần dương chi khí trong lòng bàn tay đã thức tỉnh gã vệ sĩ đang chìm trong ảo giác.

Gã mồ hôi đầm đìa, ngã ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

Tôi nói: "Con mèo mướp kia có vấn đề, mọi người đừng nhìn vào mắt nó."

Vương Thạch Lỗi sợ đến mức tè ra quần, Đổng Thu Nhiên nấp sau lưng cha, trừ đám vệ sĩ đã qua huấn luyện đặc biệt, những người khác đều bị khí thế của con mèo mướp làm cho khiếp vía.

A Nam chẳng mảy may bận tâm, một tay cầm kiếm, hùng dũng bước lên phía trước.

Tôi dặn: "Cô cẩn thận đấy."

"Một con mèo nhỏ ba đuôi thôi, chẳng có bản lĩnh gì." A Nam bình thản nói.

Khi cô ấy bước đi với những bước chân kiên định, không hề che giấu sát khí tỏa ra từ người mình, rõ ràng cô ấy đã tuyên án tử cho đối phương.

Con mèo mướp cảm nhận được sự đáng sợ của A Nam, nó không còn vẻ ngông cuồng như trước nữa.

Đám mèo hoang xung quanh vẫn giữ bản tính hoang dã, một con mèo đen lao tới cắn xé, A Nam không hề tránh né, một đao kết liễu mạng nó.

Con mèo mướp phát ra một tiếng kêu quái dị, những con mèo khác lập tức bao vây, từ bốn phương tám hướng lao vào tấn công cô ấy.

Bộ pháp của A Nam nhanh nhẹn, không hề sợ hãi, không con mèo nào thoát khỏi một đòn của cô.

Thấy con mèo mướp quay đầu định chạy, A Nam vung thanh bảo kiếm trong tay ra, cắm thẳng vào người nó, nhưng không ngờ rằng nhát kiếm này lại bị chệch.

Tôi cố ý trêu: "Tay nghề của cô dạo này xuống dốc rồi đấy, để một con mèo chạy thoát ngay trước mắt, đợi về tôi phải nói với bác Trần trừ lương của cô."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.