Chương 454: Bí mật
Tất cả những cảnh tượng tôi nhìn thấy đều là dấu vết còn sót lại trong tiềm thức của Trần Gia Niên, là những gì tự ông ta trải qua, được khắc sâu vào nơi thẳm sâu nhất của ý thức.
Sau khi ba hồn bị Cục Mật Vụ xua đuổi, cơ thể này về bản chất chỉ là một cái xác rỗng. Tôi miệt mài tìm kiếm mọi thông tin hữu ích trong tiềm thức của ông ta.
"Ngọc Khu Bảo Viện" chẳng lẽ lại là một hang động sao?
Rốt cuộc sơn trang Vân Mộng là cái gì?
Ngay khi tôi thuận theo dòng ý thức, ngẩng đầu nhìn lên bức họa cổ treo trên vách đá thì trước mắt bỗng lóe lên một tia sáng.
Ánh vàng chói mắt khiến tôi không thể nhìn rõ hoa văn trên bích họa.
Hơn nữa, cảm giác sợ hãi xâm chiếm linh hồn kia thế mà lại có thể tác động đến cả tôi.
Thuận theo cảm xúc của Trần Gia Niên, tôi thậm chí còn cảm thấy kinh hãi, toàn thân run rẩy không ngừng. Cảm giác đó giống như bị treo lơ lửng giữa vực thẳm bằng một sợi dây thừng sắp đứt.
Thậm chí tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục, chính mình cũng sẽ mất mạng.
Tôi lập tức dùng bí pháp Kỳ Môn, ẩn thân vào Đỗ Môn để đưa bản thân vào một trạng thái tương đối an toàn.
Khi ánh vàng nhạt dần, chín bức "Mỹ Nhân Đồ" hốt nhiên hiện ra trước mắt!
Tôi từng nghĩ đó sẽ là một loại công pháp tuyệt thế, hay một pháp mạch có thể nhìn thấu số mệnh, nhưng hoàn toàn không ngờ tới, cái gọi là Ngọc Khu Bảo Viện này thế mà lại treo tranh mỹ nhân.
Mỹ nhân trong họa mỗi người một vẻ, người gảy đàn, người trang điểm, người lại uyển chuyển múa lượn, chỉ duy nhất một điều là họ đều không có diện mạo.
Nhưng chỉ cần nhìn khí chất thôi cũng đủ để tôi cảm thấy đây là những bậc giai nhân tuyệt sắc.
Khi chăm chú nhìn vào chín bức Mỹ Nhân Đồ, tôi bỗng bị cảnh tượng trong tranh cuốn hút đến mức quên mất thời gian.
Trong vô thức, một nguy cơ đột ngột ập đến!
Người trong họa vốn dĩ không có mặt mũi, giờ đây đột nhiên xuất hiện một đôi mắt.
Ngay khoảnh khắc đối diện với đôi mắt ấy, tôi như một kẻ trộm bị bắt quả tang, giật mình tỉnh giấc.
Tôi há miệng th* d*c, Hạ Minh ở bên cạnh vội vàng tiến lên gặng hỏi: "Thế nào, cậu thấy gì rồi?"
"Ngọc Khu Bảo Viện chỉ là một hang động, trong hang treo chín bức Mỹ Nhân Đồ. Tôi thấy một đôi mắt, nó giống như một phong ấn in sâu trong ý thức của đối phương, không muốn để tôi tiếp tục nhìn thấu thêm nữa."
Nghe tôi nói, Hạ Minh vui mừng: "Chừng đó thông tin là đủ rồi. Nếu việc này thành công, cậu sẽ ghi được công đầu."
"Các anh định làm gì?"
"Cựu Cục trưởng từng dặn lại, sơn trang Vân Mộng rất có khả năng là một động phủ của thần tiên, chỉ là bấy lâu nay mọi người không vào được, không tìm ra cách. Thông tin cậu vừa có được đã chứng minh suy đoán của Cựu Cục trưởng là đúng. Hơn nữa, nếu muốn đặt chân vào đó thì nhất định phải hiểu rõ về sơn trang Vân Mộng." Hạ Minh hít một hơi thật sâu, cảm thán: "Bao nhiêu năm trôi qua, phàm là những người từng đến sơn trang Vân Mộng đều kín miệng như bưng. Chúng tôi cũng đường cùng mới phải ra hạ sách này, may mà đã giải quyết được vấn đề quan trọng nhất."
"Vậy khi nào tôi mới đi lấy Quỷ Quan?"
"Bất cứ lúc nào cũng được, nhưng tôi khuyên cậu nên đi vào ban ngày. Tà vật của Trần Gia Niên rất nhiều, chúng tôi đều đem để trong một kho hàng niêm phong kỹ lưỡng. Sáng mai tôi sẽ cho người đến đón cậu."
Dù sao Cục Mật Vụ cũng coi như nửa người nhà, sau khi hẹn giờ xong, tôi lại hỏi Hạ Minh về việc xử lý Trần Gia Niên thế nào.
Hạ Minh thản nhiên nói: "Kẻ đáng chết thì sớm nên chết đi cho rảnh. Cục Mật Vụ đã chú ý đến ông ta từ lâu, cậu nghĩ trong số đống tà vật kia có cái nào là thứ tốt lành chắc?"
Tôi nhún vai, nghĩ bụng lời này cũng không thể nói như thế được, dù sao tôi và lão cũng là người cùng nghề mà.
Giải quyết xong chuyện của Trần Gia Niên, tôi không hỏi han gì thêm.
Rời khỏi phòng ngủ, tôi trò chuyện vài câu với bà Trần, bày tỏ rằng mình đã cố hết sức.
Bà Trần rất hiểu chuyện, bảo rằng tất cả đều là số mệnh, bà cũng chẳng còn cách nào khác, nhưng thấy có nhiều người đến giúp đỡ như vậy, lòng bà đã rất cảm động rồi.
Lúc chào từ biệt ra về, Trần Phượng Nghê chủ động đi theo chúng tôi ra ngoài.
Đứng trước cổng chung cư, cô hỏi thẳng tôi đã làm gì ở trong phòng.
Tôi trả lời: "Tất nhiên là chữa bệnh rồi, cô không biết tôi biết xem đông y à?"
"Anh thôi đi, anh lừa được người khác chứ không lừa được tôi đâu."
Ánh mắt cô vô cùng kiên định.
Quen biết nhau đã lâu, lại là một cô gái lăn lộn trong giới trộm mộ, chút trực giác này cô vẫn có.
Xung quanh ngõ nhỏ vẫn còn mật phục rất nhiều cao thủ, đủ thấy tầm quan trọng của Trần Gia Niên lớn đến mức nào.
Tôi cảm thán: "Thân trong giang hồ, có những lúc không tự chủ được, cô tự hiểu trong lòng là được rồi."
"Trần Gia Niên là thầy của tôi, đang yên đang lành lại thành người thực vật, tôi vốn đã thấy rất kỳ lạ."
"Chuyện kỳ lạ còn nhiều lắm. Nếu không bận thì sáng mai đi cùng tôi đến kho hàng một chuyến, đến đó rồi cô sẽ hiểu tất cả thôi."
...
Dẫn theo A Nam và Lưu Quyên, ba chúng tôi trở về tiệm cầm đồ.
Tôi dặn A Nam rằng một món tà vật đang nằm ở chỗ Hạ Minh, ngày mai cùng đi lấy, chớ để xảy ra sai sót.
Ngay trước khi chúng tôi lên xe, Lưu Quyên bỗng gọi giật tôi lại: "Anh ơi, lão tiên nhi bảo với em rằng trên người anh có một luồng tử khí. Bà ấy bảo em nên tránh xa anh ra một chút, nếu không sẽ bị vạ lây."
Phái Xuất Mã Tiên xem người chủ yếu dựa vào cái "tượng" mà tiên gia ban cho.
Thứ đó vốn hư ảo, tựa như trí tưởng tượng của một người, nhưng khi thốt ra từ miệng họ thì lại chuẩn xác vô cùng.
Tôi hỏi: "Còn thấy gì nữa không?"
Thấy Lưu Quyên ngập ngừng, tôi bảo cô đừng lo, cứ thấy gì nói nấy.
Lưu Quyên căng thẳng đáp: "Thấy anh bị xích sắt đâm xuyên người, bị nhốt ở một nơi nào đó... Anh ơi, chuyện mẹ em qua đời, giờ trong lòng em đã có câu trả lời. Những người đó không phải hạng em có thể dây vào, chuyện báo thù này đành phải thôi vậy."
Sắc mặt cô ấy rất tệ, rõ ràng là ý thức đang bị tiên gia khống chế.
Những người cộng sinh với tiên gia quanh năm rất dễ bị tâm thần, vì họ thường không phân biệt được đâu là vấn đề thần kinh của mình, đâu là câu trả lời của tiên gia.
Nhưng đồng tử của Lưu Quyên có sự thay đổi tinh vi, tôi nhìn một cái là nhận ra ngay, những lời này thực chất là tiên gia trên người cô ấy đang trò chuyện với tôi.
Tôi cảm thán: "Cảm ơn đã nhắc nhở. Có điều, con đường phải đi thì vẫn không trốn thoát được. Nếu sau này có duyên gặp lại, tôi sẽ giúp bà tìm một nơi để tu luyện."
"Thế thì cảm ơn đạo hữu." "Lưu Quyên" cung kính đáp.
Tôi mỉm cười.
Lúc này mới thực sự là tiên gia đang làm chủ cơ thể.
Tôi nhắc nhở thêm: "Thân xác phàm trần, tinh huyết vốn chẳng đủ nuôi dưỡng. Nếu thường nhập xác e là sẽ tiêu hao nguyên tinh của người thường. Bà nên tự biết chừng mực, con đường phải đi, tu hành phải trải qua, vẫn nên để cô ấy tự mình nếm trải."
Trên người tôi có ấn Thiên Sư, đó là thứ đích thân Lão Thiên Sư truyền cho. Lời tôi nói đương nhiên cũng mang theo nhân quả tương ứng.
"Lưu Quyên" gật đầu.
Sau đó tôi và A Nam lên xe trở về tiệm nghỉ ngơi.
Suốt một đêm dài ở tầng một tôi không hề chợp mắt, đầu óc liên tục tái hiện lại những cảnh tượng đã thấy qua Trần Gia Niên.
Nếu Ngọc Khu Bảo Viện có liên quan đến Mỹ Nhân Đồ, vậy tại sao những người khác chỉ cần vào sơn trang Vân Mộng là tu vi tăng tiến vượt bậc?
Chẳng lẽ trong đó vẫn còn điều gì mà tôi đã bỏ lỡ sao?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]